ĐPCTK – Chương 16 + Chương 17

Chương 16 – Sau khi tỉnh lại

Hồng Ngọc im lặng rời khỏi, chậm rãi đi ra hậu điện, trong đầu không khỏi dần hiện ra chuyện đêm đó bị Hoàng Thượng gọi vào Cam Lộ điện…

“Vì cái gì không trình lên hạnh hoa cao của Ngự Thiện Phòng?” Hoàng Thượng ngữ khí phi thường bình tĩnh, bình tĩnh làm cho nàng sợ hãi. Nàng đi theo Hoàng Thượng nhiều năm, theo Tần vương phủ đến Cam Lộ điện bây giờ , Hoàng Thượng càng bình tĩnh lại càng sinh khí.

Vì thế, nàng chỉ có thể cố gắng giữ vững ngữ khí đang phát run của mình , đem sự tình từ đầu đến cuối nói ra.

Hoàng Thượng khi nghe được hạnh hoa cao của Ngự thiện phòng bị hạ độc, ngài bỗng nhiên đứng lên, chậm rãi thong thả bước, Cam Lộ điện im lặng quỷ dị, sau một lúc lâu, Hoàng Thượng thản nhiên mở miệng

“Hồng Ngọc, việc hôm nay làm rất tốt . Ngươi đi về trước, nhớ kỹ, việc này sẽ không tất bẩm báo Trung Sơn Vương điện hạ rồi. Đi xuống đi.”

Nàng cung kính quỳ sát hành lễ, yên lặng lui ra.

Theo phía sau Lí Phúc công công đi ra khỏi Cam Lộ điện khi, trong lòng nàng trăm tư không thể giải, Hoàng Thượng sao lại biết hôm nay điểm tâm trình lên không phải Ngự thiện phòng?

“Phúc công công, Hoàng Thượng làm sao mà biết được?” Nàng nhịn không được mở miệng hỏi.

Lí Phúc quay đầu liếc nhìn nàng một cái, liếc mắt một cái rất là sắc bén, nàng nhịn không được run lên, rất là hối hận, nàng tuy là đại cung nữ của Cam Lộ điện, nhưng cũng không phải rất quen thuộc với Lí Phúc, Lí Phúc đi theo bên người hoàng thượng nhiều năm, thời gian so với bất luận kẻ nào đều sớm hơn , lại có tiếng cẩn thận. Vừa nãy mình mới như vậy hỏi, thật sự du củ ( không quy củ ) …

Nhưng làm cho nàng thật không ngờ, Lí Phúc chỉ sắc bén liếc nhìn nàng một cái, sau lại quay đầu lại, thấp giọng mở miệng “Hoàng Thượng từ nhỏ liền ăn quen hương vị, sao lại có khả năng không biết?”

Nàng sửng sốt, Hoàng Thượng không phải không thích ăn hạnh hoa cao sao?

Đi tới Khởi Huy Điện, Lí Phúc bỗng nhiên lại mở miệng nói “Hồng Ngọc, chiếu cố tốt Trung Sơn Vương điện hạ, về sau ngài ấy sẽ là người ưu việt .”

Khi đó Hồng Ngọc trong lòng quả thật bất bình, đang từ đại cung nữ hầu hạ ở Cam Lộ điện lại hạ chức đến Khởi Huy Điện, nhưng Hồng Ngọc cũng biết, Hoàng Thượng an bài như vậy tất có thâm ý, nàng không dám đem bất bình biểu lộ, chỉ dám sau lưng nghĩ , một vị hoàng tử tám tuổi như vậy, rốt cuộc có gì đặc biệt ?

Nhưng không nghĩ tới, lần đầu tiên gặp mặt, Trung Sơn Vương điện hạ liền đem nàng gạt đến một bên. Lần thứ hai khi hầu hạ Trung Sơn Vương điện hạ, điện hạ tựa hồ nhìn thấu bất bình trong lòng nàng , nói mấy câu khiến cho nàng chật vật không thôi. Từ khi đó , nàng thu lại khinh thị trong lòng, thật cẩn thận hầu hạ .

Mà nay, xem Hoàng Thượng đối điện hạ coi trọng cùng yêu thương, Hồng Ngọc nghĩ , xem ra, Lí Phúc công công cũng không nói sai, chỉ cần chiếu cố tốt Trung Sơn Vương điện hạ…

********************

Thừa Kiền tỉnh lại , có chút mờ mịt trừng mắt nhìn, ý thức còn không có hoàn toàn thanh tỉnh, thẳng đến nghe được một tiếng quen thuộc mang theo kinh hỉ khẽ gọi “Kiền Nhi –”

Thừa Kiền theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy bào sam xích hoàng sắc , lăng lăng đem tầm mắt lợi hại hướng đến mình, đôi mắt như hàn tinh, mũi thẳng đĩnh, môi hơi hơi gợi lên, vẻ mặt kinh hỉ lại có chút vui mừng… Phụ hoàng?

“Kiền Nhi cảm thấy còn chỗ nào không khỏe ?” Thái Tông đế ngồi bên người Thừa Kiền, sờ sờ trán Thừa Kiền, ôn nhu hỏi .

Thừa Kiền đầu tiên là ngẩn ra, chậm rãi lấy lại tinh thần, cảm giác lòng bàn tay ấm áp thoáng dừng lại ở trên trán, trong lòng khẽ run lên, không khỏi chăm chú nhìn lại, khuôn mặt Thái Tông đế có chút mỏi mệt, mặt mày cũng không chút nào che dấu lo lắng cùng quan tâm.

“Phụ hoàng…” Hắn không khỏi thì thào ra tiếng

“Làm sao vậy? Có phải không thoải mái?” Thái Tông đế nhíu mày hỏi, lập tức quay đầu đối ngoại hô “Lí Phúc! Kêu Triệu Phương tiến vào!”

“Phụ hoàng…” Thừa Kiền thấy thế, vội vàng mở miệng, sau, lại phát hiện thanh âm mình khàn khàn, làm cho hắn nhịn không được ho khan đứng lên “Chờ đã…”

“Kiền Nhi đừng nói, ngươi đã muốn mê man hai ngày.” Thái Tông đế khẽ nhíu mày, đè lại thân thể Thừa Kiền muốn ngồi dậy, ôn nhu trấn an nói “Ngoan, nghe lời.”

Vừa tuyên triệu xong , người hiểu biết như Lí Phúc lúc này vội vàng đưa chén nước trà qua .

Thái Tông đế tiếp nhận, đặt ở trên bàn gần giường, xoay người nâng Thừa Kiền dậy, làm cho Thừa Kiền tựa vào trong lòng mình, Thừa Kiền trong lòng lại run lên, nhịn không được vụng trộm nhìn Thái Tông đế gần trong gang tấc liếc mắt một cái, đã thấy Thái Tông đế có chút ngốc , còn thật sự nhẹ nhàng điều chỉnh hai chân đã không thể cử động của mình , trong lòng nhất thời có tư vị nói không nên lời.

Thái Tông đế điều chỉnh tốt tư thế hai chân Thừa Kiền, mới bưng trà lên, đưa qua , thấp giọng nói “Đến, Kiền Nhi, uống miếng nước cho nhuận nhuận cổ họng.”

Thừa Kiền tựa vào trong lòng Thái Tông đế ấm áp cùng rộng lớn, hai tay cầm bát trà, nhấp một ngụm, sau đó mới chậm rãi uống, dựa vào ôm ấp xa lạ lại quen thuộc này , trong lòng đột nhiên cảm thấy an tâm.

Uống xong , quay đầu đón nhận vẻ mặt thân thiết của Thái Tông đế, Thừa Kiền trong lòng ấm áp , mặt mày cong cong cười “Phụ hoàng, nhi thần không có việc gì.”

Thái Tông đế sờ sờ đầu Thừa Kiền, nhìn chằm chằm gương mặt Thừa Kiền có chút tái nhợt gầy yếu, lòng nháy mắt đau đớn , bên ngoài lại trừng mắt “Không có việc gì, là ngươi định đoạt sao? Chờ Thái y xem qua rồi nói sau.” Dứt lời, ngoắc ngoắc ra hiệu Thái y Triệu Phương vẫn đứng một bên tiến lên, thản nhiên nói “Cấp Trung Sơn Vương bắt mạch. Cẩn thận.”

Triệu Phương vội vàng đáp “Thần tuân chỉ.” Dứt lời, tiến lên, bắt mạch, vừa cẩn thận hỏi chút vấn đề. Mới chắp tay lui về phía sau, cung kính mở miệng nói “Bệ hạ, điện hạ bệnh đã muốn lui, hiện tại đã không trở ngại, bất quá, điện tử có chút suy yếu, phải hảo hảo điều dưỡng.”

Thái Tông đế thế này mới hơi hơi buông bộ mặt nhăn mày nhó , gật đầu nói “Đi xuống lấy thuốc đi. Lí Phúc, ngươi qua giúp đỡ .”

Đợi Lí Phúc cùng Triệu Phương lui ra, Hồng Ngọc cùng Châu Nhi đem đồ ăn bưng đi lên, Thừa Kiền chăm chú nhìn vào, hình như là cháo trắng ?

“Đi xuống đi.” Thái Tông đế phất tay nói, lại cúi đầu nhìn Thừa Kiền, thấy ánh mắt Thừa Kiền nhìn chằm chằm đồ ăn , không khỏi hơi hơi gợi lên khóe miệng, tự tay bưng lên bát cháo trắng , một bên thổi nhiệt khí, một bên nói “Đây là cháo gạo dùng canh gà ngao thành .”

Thừa Kiền nhìn vẻ mặt Thái Tông đế đang thổi nhiệt khí, hơi hơi sửng sốt, trong lòng đột nhiên toan ngọt khôn kể.

“Kiền Nhi, đến.” Thái Tông đế cảm thấy độ ấm đã vừa miệng , mới đưa bát cho Thừa Kiền, lại cẩn thận dặn dò nói “Cẩn thận nóng.”

Thừa Kiền hốc mắt hơi hơi có điểm xót, nguyên lai, phụ hoàng cũng có một mặt chu đáo thân thiết như vậy , hoặc là nói, phụ hoàng vẫn đều chu đáo  thân thiết như vậy, chính là đời trước loại chu đáo thân thiết này chưa bao giờ từng dùng với mình mà thôi .

Ngại ngùng cười tiếp nhận, Thừa Kiền chậm rãi ăn, cố gắng xua tan xúc động khác lạ trong lòng mình , Thừa Kiền hết sức chuyên chú ăn cháo canh gà, cho nên, Thừa Kiền cũng xem nhẹ ở phía sau hắn, vẻ mặt Thái Tông đế nhu hòa cùng thêm ánh mắt hỗn loạn chứa một chút đau lòng cùng vài phần sủng nịch.

**************************

Trưởng Tôn hoàng hậu ngồi ở chủ vị Lập Chính điện, khuôn mặt nghiêm túc nhìn Âm phi cùng Dương phi ngồi ở phía dưới tay nàng khóc như lê hoa đái vũ ( khóc như sương sớm đậu trên hoa lê ) .

Âm phi thay đổi sắc mặt , khẽ lau nước mắt, thanh âm nghẹn ngào mở miệng “Nương nương thứ tội, thiếp thân nhất thời thất thố.”

Dương phi lau nước mắt trên mặt, đôi mắt hồng hồng nhìn Lương vương Lí Âm thần sắc mệt mỏi quỳ trên mặt đất.

Trưởng Tôn hoàng hậu thản nhiên liếc mắt quét Dương phi một cái, quay đầu đối Âm phi mở miệng nói “ Mẫu thân luôn vì con cái mà lo lắng , tâm tư Âm muội muội ta biết, Sở Vương tuổi nhỏ không hiểu chuyện, về sau mong Âm muội muội lo lắng cùng quản giáo nhiều hơn mới tốt . Hoàng Thượng nói lần này chỉ là thoáng khiển trách, nếu có lần sau thì nhất định không dễ dàng như thế .”

Âm phi cúi đầu đáp lời, Trưởng Tôn hoàng hậu quét Âm phi liếc mắt một cái, khẽ gật đầu, ra hiệu Âm phi mang theo Sở Vương thần sắc đồng dạng mệt mỏi lui ra.

Thấy Âm phi lại tựa hồ muốn dùng ánh mắt ra hiệu Dương phi nói điều gì , nhưng Dương phi cứ nhìn chăm chú Lương vương quỳ trên mặt đất, liền xoay người nắm tay Sở Vương đi rồi. Liếc mắt một cái có chút mịt mờ, nếu không phải Trưởng Tôn thận trọng, nói không chừng còn phát hiện không đến.

Quả nhiên là như thế sao?

Trưởng Tôn trong lòng than khẽ. Nhìn về phía Dương phi, thấy Dương phi mặt mày tựa hồ đang bất bình , trong lòng than thở, cũng từng là hoàng gia quý nữ, cho dù không có tầng thân phận kia, phân ngạo khí vẫn là rất cao đi . Lần này Hoàng Thượng lại chẳng nê nang mặt mũi nàng ta , cũng khó trách nàng ta lòng mang đầy oán khí.

Liền ôn nhu nói “Lương vương lần này coi như đã ăn đau khổ, Phong Hiệp , mang Lương vương điện hạ đi xuống rửa mặt chải đầu.”

Phong Hiệp khẽ ứng một tiếng, mang theo Lương vương có chút ngây ngô lui ra.

Khi đã nhìn không thấy thân ảnh Phong Hiệp , lại vẫy lui cung nữ thái giám bốn phía. Trưởng Tôn mới nghiêm nghị nhìn về phía Dương phi “Dương phi, ta hỏi ngươi một câu.”

Dương phi bị thần thái nghiêm nghị cùng trịnh trọng của Trưởng Tôn làm kinh sợ, thấp giọng trả lời “Nương nương cứ hỏi.”

“Dương phi từng nói cho Lương vương điện hạ, Trung Sơn Vương là một phế vật không xứng làm huynh trưởng , có đúng hay không ?” Trưởng Tôn hoàng hậu hỏi.

Dương phi cả kinh, theo bản năng đứng lên “Thiếp thân chưa bao giờ nói như vậy ! Nương nương, lời này ngài là từ đâu nghe đến ?”

Trưởng Tôn hoàng hậu nghiêm nghị nhìn chằm chằm Dương phi, ánh mắt sắc bén băng lãnh nhìn chằm chằm khiến sau lưng Dương phi mồ hôi lạnh ứa ra. Sau một lúc lâu, Trưởng Tôn hoàng hậu mới hơi hơi hoãn hoãn biểu tình, ngoắc ngoắc ý bảo Dương phi ngồi xuống, mới nhẹ giọng giận dữ nói “Thái nhi nói với ta , ta cũng không tin tưởng, nhưng nghe Lương vương nói lời này , không chỉ Thái nhi, còn có cung nữ thái giám…” Lại nhìn Dương phi vẻ mặt trắng bệch, ôn nhu mở miệng nói “Muội muội, hôm nay ngươi cũng biết vì sao Hoàng Thượng tức giận như thế, không chỉ phạt Lương vương cùng Sở Vương, ngay cả ngươi cùng Âm muội muội cũng bị phạt đi? Muội muội, ta biết ngươi xưa nay giáo dục hài tử thế nào, Ngô vương tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng trí tuệ cùng hiểu chuyện cả triều văn võ ai không biết? Lần này Lương vương nói ra những điều như thế , ta tin tưởng cũng không phải muội muội dạy nó , nhưng Hoàng Thượng cũng lại không nghĩ như thế , muội muội, ta nghĩ, ngươi nên hảo hảo suy nghĩ một chút , có thể là có kẻ không hiểu chuyện ở trước mặt Lương vương điều qua tiếng lại chăng ?” Trưởng Tôn hoàng hậu nói xong lời cuối cùng thật là thấm thía.

Dương phi nhìn Trưởng Tôn hoàng hậu, nửa là kinh ngạc nửa là do dự gật đầu.

Trưởng Tôn hoàng hậu dịu dàng cười.

Nhìn theo Dương phi cùng Lương vương đi xa, Trưởng Tôn hoàng hậu mới thu hồi tươi cười trên mặt, vẻ mặt ngưng trọng.

Phong Hiệp nhẹ bước lên, nhìn vẻ mặt Trưởng Tôn hoàng hậu ngưng trọng, nghi hoặc mở miệng “Nương nương, làm sao vậy?”

Trưởng Tôn hoàng hậu khẽ lắc đầu, than khẽ “Ta chỉ là đang nghĩ , nếu Kiền Nhi không phải sinh ở trong cung thật là tốt biết bao nhiêu …”

Phong Hiệp cười khẽ “Nương nương, ngài không cần lo lắng, xem Hoàng Thượng yêu thương Trung Sơn Vương điện hạ như vậy, nhất định sẽ bảo hộ  điện hạ hảo hảo.”

Trưởng Tôn hoàng hậu nói nhỏ “Ai, chỉ hy vọng như thế.”

***********************

Dùng xong cơm, Thái Tông đế vừa định giúp đỡ Thừa Kiền nằm xuống, Thừa Kiền không dấu vết nhíu mày, nhẹ giọng nói “Phụ hoàng, ta nằm đã lâu, ta nghĩ nên ngồi một lát.”

Thái Tông đế nhìn chằm chằm vẻ mặt Thừa Kiền đáng thương hề hề, còn không tự giác có một chút ý vị làm nũng, chọn mi, trong lòng có chút sung sướng, liền gợi lên khóe miệng gật đầu “Cũng tốt, Kiền Nhi ngồi nhiều một chút , nếu không sẽ thành một tiểu trư mập mạp .” Vừa nói vừa trêu tức vỗ nhẹ bụng nhỏ của Thừa Kiền bởi vì vừa mới ăn no có chút trướng trướng.

Thừa Kiền trong lòng hắc tuyến, trên mặt nhất thời đỏ lên, nghĩ muốn mở miệng bác bỏ , lại bởi vì trong khoảng thời gian ngắn dẫn đến kinh ngạc cùng xấu hổ, chỉ có thể cố gắng hướng Thái Tông đế còn đang cười trêu tức mình , trừng lớn mắt.

Dù Thừa Kiền hắn kiếp trước đã trải qua nhiều mưa gió như vậy, sau lại phiêu đãng nhân gian nhiều năm, gặp qua vô số thăng trầm phồn hoa rồi suy sút, nhưng đối mặt nam nhân tuấn dật vĩ võ trước mắt này, phụ hoàng hắn, cảm xúc của hắn vẫn là nhịn không được bị chịu ảnh hưởng, mỗi động tác, mỗi câu nói , liền lại suy tư, lâm vào toan sáp, lâm vào ngọt ngào, trong lòng cười khổ, bởi vì y là phụ thân hắn sao? Phụ thân mà hắn tối tôn sùng cùng nhụ mộ ( con thích quấn quýt cha mẹ gọi là nhụ mộ ) sao ?

“Kiền Nhi làm sao vậy?” Thái Tông đế thu lại tươi cười trêu tức, sờ sờ cái trán Thừa Kiền, hài tử này sao lại đột nhiên lại trầm lặng ?

Thừa Kiền thu liễm tâm tư, lắc đầu, trừng mắt nhìn “Phụ hoàng, ta suy nghĩ kia … Ngạch, con chuột kỳ quái kia …” Tùy ý ngăn lại đề tài, nghĩ đến con chuột Thiên Trúc kia là sớm chạy đi rồi chăng ? Hoặc là… Bị ai tóm được ?? Xuất hiện kỳ quái như vậy, trong lòng Thừa Kiền đoán rằng, là ai phóng xuất? Cố tình còn bị Thanh Tước cùng Lí Hữu , Lí Âm nhìn thấy , là muốn khơi mào tranh cãi của ba người bọn họ? Nhân cơ hội mưu loạn?

“Kiền Nhi nói con này ?” Thái Tông đế chỉa chỉa cái đuôi đang phe phẩy trên giường , chuột Thiên Trúc đối Thừa Kiền nhìn không chớp mắt.

Thừa Kiền nhìn chằm chằm con chuột Thiên Trúc đang rung đùi đắc ý, không, phải , chứ ?

Thái Tông đế mỉm cười “Kiền Nhi thích?” Dứt lời, vươn tay một phen bắt được, chuột Thiên Trúc vừa định trốn, đã bị bắt lại , chỉ có thể duỗi chân hướng Thừa Kiền ai oán chin chít kêu.

“Phụ hoàng… Nó là của phụ hoàng sao ?” Thừa Kiền nhìn động tác Thái Tông đế rất là thuần thục, trong lòng bỗng nhiên lớn mật đoán.

Thái Tông đế cười, tươi cười xảo trá “Về sau nó chính là của ngươi.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:ps: Về ẩm thực — Đường sơ, mọi người đều thực tiết kiệm, không xa hoa lãng phí như vậy. Đường hậu mới bắt đầu theo đuổi ẩm thực xa hoa lãng phí. Bởi vì không có cách nào tra được ẩm thực cụ thể sao lại , cho nên, ẩm thực đồ ăn linh tinh trong này chỉ do bịa đặt. 

ps: Âm phi ,con của Âm Thế Sư, Âm Thế Sư từng giết con Lí Uyên là Lí Trí Vân, sau, Lí Uyên chiếm được Trường An, giết Âm Thế Sư, Vì con Âm Thế Sư tuổi còn nhỏ, liền miễn tử tội, mà Âm Thị bị đưa vào Tần vương phủ làm tì nữ , tái sau lại thành Lý nhị thiếp, lại sinh Lí Hữu, Lý Nhị đăng cơ liền thành tứ phi. Lí Hữu sau lại phản loạn, Âm phi đã bị giáng cấp tần.

ps: Tứ phi phân biệt là — Dương phi [ Cùng Lí Nhị là biểu huynh muội quan hệ ], Âm phi , Vi phi là nữ nhân thập phần xinh đẹp [ lấy quả phụ còn mang theo thân phận bình thân phận gả nhập Tần vương phủ ], Huệ phi. Các nàng phong hào không nói. Khác, còn có một cái Dương thị, quốc sắc thiên hương, hơn nữa am hiểu ca múa. Nghe nói, khi Trưởng Tôn chết bệnh sau, Lí Nhị từng một lần nghĩ muốn phong nàng ta làm phi = = [ thật sâu bội phục Lí Nhị “Dám đảm đương”…]

[ Lý Nhị ở đây chính là Lý Thái Tông . Nguyệt ]

Chương 17 – Ngô vương Lí Kính

Dương phi nắm tay Lương vương trên đường đi về Thiều Nguyệt điện, dọc theo đường đi, khuôn mặt Dương phi bình tĩnh, Lương vương thỉnh thoảng vụng trộm nhìn mẫu phi hắn, trong lòng có chút sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ hãi, mà Dương phi trong lòng vẫn xoay quanh lời nói của Trưởng Tôn hoàng hậu, rất là kinh nghi, Trưởng Tôn hoàng hậu xưa nay rộng lượng dịu dàng, không bao giờ ghen tuông, không tranh thủ tình cảm, đối với tần phi các nàng cũng luôn luôn rất tốt , thậm chí có khi còn có thể cố ý hay vô tình làm cho một vài mỹ nhân , phi tần xảo ngộ Hoàng thượng , Dương phi nhìn Trưởng Tôn hoàng hậu như thế , trong lòng rất là bội phục, thật là một nữ nhân rộng lượng …

Nhưng lần này, bởi vì Trung Sơn Vương rơi xuống nước, ở ngự hoa viên bị Hoàng Thượng trách cứ như vậy, bị phạt bế môn,  không thể ra ngoài, Dương phi trong lòng rất là ủy khuất, bất quá là tiểu hài tử đùa giỡn ầm ĩ, Hoàng Thượng liền sinh khí như thế ? Cho dù , Trung Sơn Vương lần này không tỉnh lại thì sao ? Bất quá chỉ là một “Phế” hoàng tử thôi, Dương phi lạnh lùng nghĩ, trong lòng đối Trưởng Tôn hoàng hậu liền hơn vài phần oán hận.

Nhưng hôm nay Trưởng Tôn hoàng hậu đột nhiên hạ chỉ đem nàng cùng Âm phi tuyên đến Lập Chính điện, ở Lập Chính điện, Trưởng Tôn hoàng hậu đối Âm phi rất là nghiêm khắc, đối mình… Dương phi hơi hơi dừng lại cước bộ, tinh tế hồi tưởng mỗi một câu của Trưởng Tôn hoàng hậu, đặc biệt câu kia “Có thể là có kẻ không hiểu chuyện ở trước mặt Lương vương điều qua tiếng lại chăng ?”, Dương phi trong lòng thoáng động, nàng xưa nay đều che dấu, cho dù trong lòng đối Trung Sơn Vương có bao nhiêu khinh thường, nàng cũng không biểu lộ nửa phần ra bên ngoài, bởi vì thân thế của nàng mẫn cảm như vậy, một công chúa tiền triều , nếu không phải may mắn bị nhét vào Tần vương phủ, lại được Hoàng Thượng sủng ái, với thân phận như thế , có thể tồn tại sao ?

Âm nhi đơn thuần thiên chân, cả ngày chỉ thích chơi, nếu không phải có người ở trước mặt Âm nhi nói, Âm nhi tuyệt không đối Trung Sơn Vương nói ra những lời này, như vậy là ai? Là người chết tiệt nào ở trước mặt con nàng lắm mồm?!

“Âm nhi…” Dương phi cúi đầu, ôn nhu hỏi “Nói cho mẫu phi, có phải hay không có người nói với ngươi Trung Sơn Vương là phế vật?”

Lí Âm vẻ mặt mờ mịt “Mẫu phi, không ai nói qua a.”

Dương phi có chút tức giận trừng mắt “Nếu không ai nói qua , ngươi sao lại nói như vậy ?”

Lí Âm thế này mới bừng tỉnh đại ngộ , vội nói  “Nga, mẫu phi, ngươi nói ta mới nhớ a, đây là Hữu ca ca nói với ta , hắn nói về sau không cần kêu Trung Sơn Vương là ca ca, giống Trung Sơn Vương như vậy bị người ta dọa liền ngã sấp xuống, còn bị ngã đứt chân , thật nhát gan , không xứng làm ca ca chúng ta!” Lí Âm vẻ mặt khinh bỉ, đồng thời lại có chút ủy khuất khó hiểu hỏi “Mẫu phi, vì cái gì phụ hoàng vì người nhát gan đó sinh khi ? Hắn vô dụng như vậy…”

Dương phi nhìn chằm chằm Lí Âm, trong lòng cũng là vì “Hữu ca ca” ba chữ mà khiếp sợ cùng phẫn nộ, quả nhiên! Thật sự là Âm phi …

***********************

Dựa vào trên giường , Thừa Kiền nhìn chuột Thiên Trúc ở trong chăn vui vẻ nghịch ngợm , đi lên lại đi xuống , đem chăn nổi lên như một ngọn núi nhỏ , lại xông lên, lại xoay người ì ạch ì ạch lăn xuống… Thừa Kiền không khỏi bật cười, chuột Thiên Trúc tựa hồ phát hiện ý cười của Thừa Kiền, xoay người bò lên, trừng mắt đen tuyền, hướng về phía Thừa Kiền chin chít kêu, giương nanh múa vuốt, Thừa Kiền vươn ngón tay trạc trạc bụng chuột Thiên Trúc, lại cong cong mặt mày cười, nhịn không được nói nhỏ “Ngươi như vậy thích lăn qua lăn lại, về sau gọi ngươi Cuồn Cuộn đi.”

Chuột Thiên Trúc, giờ là Cuồn Cuộn chin chít kêu một tiếng, vô cùng thân thiết cọ cọ ngón tay Thừa Kiền, xoay người, lại vui chơi với cái chăn .

Xem ra, nó thực thích tên Cuồn Cuộn này… Thừa Kiền cười cười, trong đầu hiện lên hình ảnh ngày hôm qua phụ hoàng đem Cuồn Cuộn đưa cho hắn…

“Kiền Nhi, đây là Đột Quyết kính hiến, nói là Thiên Trúc trân thú, phụ hoàng thấy nó thú vị, nguyên bản muốn chờ ngày hội Trung thu đưa Kiền Nhi, không nghĩ tới xảy ra chuyện như vậy … Cũng may Kiền Nhi bình an vô sự.”

“Phụ hoàng, vậy nó thế nào lại …”

“Nga, kia có thể là ngoài ý muốn đi…”

Khi đó, phụ hoàng nói lời này , vẻ mặt rất nhẹ nhàng bâng quơ, Thừa Kiền cũng không hỏi lại , trong lòng hiểu được, phụ hoàng nói là ngoài ý muốn, vậy cứ cho là ngoài ý muốn đi .

Nhưng cái gọi là ngoài ý muốn tuyệt đối không thể phát sinh ở trên người mẫu hậu cùng Thanh Tước !

Bất quá… Nhấc Cuồn Cuộn lên , Thừa Kiền mỉm cười, phụ hoàng muốn cho hắn chuột Thiên Trúc, thật sự ngoài ý muốn. Lại nghĩ tới tối hôm qua , khi mẫu hậu đến xem hắn, gặp phụ hoàng tự tay uy hắn uống dược, vẻ mặt kinh ngạc không thôi, ý cười trên mặt không khỏi càng sâu.

Ngay khi Thừa Kiền giữ lấy Cuồn Cuộn trạc trạc bụng Cuồn Cuộn ngoạn nháo, Châu Nhi tiến vào quỳ sát hành lễ , bẩm “Bẩm điện hạ, Ngô vương điện hạ tới.”

Thừa Kiền nao nao, buông Cuồn Cuộn ra , trong đầu thoáng hiện ra người năm đó vẫn luôn mang vẻ mặt tươi cười văn nhã, đàm thi luận võ thì tùy ý phi dương , lại tàng quang liễm hoa, khắp nơi cẩn thận, cuối cùng vẫn chết trên tay Trì đệ , hoặc là nói, chết ở trên tay Võ Tắc Thiên…

Ngô vương Lí Kính, ngút trời anh tài, đáng tiếc, sinh không đúng thời .

Trong lòng không khỏi than nhẹ, cười phất tay nói “Thỉnh Ngô vương điện hạ tiến vào.”

Trong khi đợi , Thừa Kiền trạc trạc Cuồn Cuộn giả chết nằm ở trên đùi mình , lại nhớ đến năm đó mình cùng Lý Kính còn nhỏ , ít gặp mặt nhau , gặp mặt Lí Kính không phải ở quốc yến cũng là yến hội nào đó .

Lần trước ở du viên , hình như có gặp qua một lần, mơ mơ hồ hồ chỉ cảm thấy Thanh Tước thoáng gầy một chút , trắng trắng mềm mềm hảo giống… Bánh bao??

“Đệ đệ bái kiến ca ca.” Một tiếng “ ca ca “ nhẹ nhẹ nhu nhu làm cho Thừa Kiền lấy lại tinh thần.

Ngẩng đầu, thấy Thanh Tước một thân bào sam màu lam , so với trước có phần yếu ớt một chút, có phần mập mạp , khuôn mặt tiểu nam hài ôn hòa đứng ở trước mặt mình, vẻ mặt có chút áy náy nhìn mình.

Lí Kính? Lúc này khuôn mặt Lí Kính còn chưa phát triển , Thừa Kiền mơ hồ nhớ rõ sau khi lớn lên Lí Kính thật phong lưu tiêu sái…

Thừa Kiền một bên cười nhàn nhạt, một bên ra hiệu Lí Kính ngồi vào bên người mình, mở miệng nói “Huynh đệ một nhà , đừng nhiều lễ nghi như vậy .”

Lí Kính ngồi xuống, đầu tiên là có chút kinh ngạc nhìn chuột Thiên Trúc trên vai Thừa Kiền, lập tức chuyển mở tầm mắt, thân thiết hỏi “Ca ca đã đỡ chưa ?”

Thừa Kiền gật đầu, ngại ngùng cười “Tốt hơn nhiều, tạ đệ đệ quan tâm.”

“Ca ca, đây là…” Lí Kính nhịn không được mở miệng hỏi, ghé vào nhìn Cuồn Cuộn trên vai Thừa Kiền lúc này đang miễn cưỡng ngáp dài. Nó nhìn Lí Kính liếc mắt một cái, quay đầu nhắm mắt ngủ.

Thừa Kiền ngại ngùng cười, ra vẻ đắc ý mở miệng “Nó là phụ hoàng mới ban cho ta. Là Thiên Trúc trân thú. Nó đùa vui lắm đi a ?” ánh mắt Thừa Kiền lượng lượng hỏi Lí Kính.

Trong mắt Lí Kính khó nén hâm mộ cùng ghen tị chợt lóe. Tuy rằng lướt qua thật mau , nhưng vẫn bị Thừa Kiền bắt được. Thừa Kiền cười trong lòng, hiện tại Ngô vương vẫn là một hài tử.

Nhưng Lí Kính rất nhanh chuyển đề tài, áy náy mở miệng “Ca ca, ta là đại diện Lí Âm đến xin lỗi ca ca. Hắn biết sai lầm rồi, mong ca ca không cần sinh khí .”

Thừa Kiền nhìn chằm chằm Lí Kính, thu liễm ngại ngùng cùng ý cười trên mặt, thản nhiên nói “Nếu hắn thật sự biết mình sai, để cho chính hắn đến nói với ta đi .”

Nhìn vẻ mặt Lí Kính tựa hồ có chút ngoài ý muốn, Thừa Kiền lại chậm rãi nói “Ngươi không phải hắn, cho nên, để Âm đệ tự mình đến nói với ta đi . Ca ca tuy rằng là phế vật, nhưng cũng biết, nam nhi khả chiến bất khả nhục.” Thừa Kiền trong mắt hiện lên một tia tự giễu.

Nam nhi khả chiến bất khả nhục? Lí Kính tựa hồ chấn động, giương mắt nhìn vẻ mặt Thừa Kiền rất bình tĩnh, không hiểu sao lúc này lại cảm thấy trên người Thừa Kiền tựa hồ tản mát ra khí chất uy nghiêm cùng loại với phụ hoàng , hoàng hậu giống nhau .

“Hảo một câu nam nhi khả chiến bất khả nhục!”

Thừa Kiền cùng Lí Kính quay đầu nhìn lại, thấy Thái Tông mỉm cười đế đứng ở cửa, phía sau còn có Trưởng Tôn Vô Kỵ cùng Ngụy Chinh và Lý Tĩnh.

Thừa Kiền cùng Lí Kính vội vàng hành lễ, Thái Tông đế phất tay ra hiệu đứng dậy, liền bước đến bên người Thừa Kiền, sờ sờ trán Thừa Kiền, ôn nhu hỏi “Kiền Nhi hôm nay cảm thấy thế nào?”

Thừa Kiền trong lòng có chút không được tự nhiên, tại trước mặt nhiều người như vậy, Thái Tông đế lại như chỗ không người , ôn nhu hỏi làm cho hắn cảm thấy thực không được tự nhiên.

Thừa Kiền hơi hơi cúi đầu , trả lời “Nhi thần tốt lắm, tạ phụ hoàng quan tâm.”

Thái Tông đế khẽ gật đầu, xoay người gọi lại Hồng Ngọc cùng Châu Nhi, tỉ mỉ hỏi một phen, mới xoay người đối Thừa Kiền cười cười nói “Xem ra Kiền Nhi khôi phục tốt lắm, vậy là tốt rồi.”

Thừa Kiền trong lòng cảm thấy vô ngữ , không dấu vết liếc đám người Lí Kính đang cúi đầu, tuy rằng biết xưa nay phụ hoàng làm việc đều theo ý mình, không chút nào để ý ánh mắt người khác, nhưng, loại làm theo ý mình này dừng ở trên người Thừa Kiền hắn, Thừa Kiền cảm thấy thật sự áp lực rất lớn…

“Kiền Nhi vừa nói câu ‘Nam nhi khả chiến bất khả nhục’ kia là từ nơi nào nghe đến?” Thái Tông đế ngồi vào trên giường, cười hỏi.

Thừa Kiền một bên cười nói do mình đọc sách sử , về chuyện xưa của Tư Mã Thiên mà học được , một bên khóe mắt liếc Lí Kính, thấy bàn tay hơi hơi lộ ra của Lí Kính đang nắm chặt thành quyền.

Thái Tông đế khẽ gật đầu, sờ sờ đầu Thừa Kiền, cười cười nói “Kiền Nhi nói không sai. Bất quá lời này, còn có thể nói như vậy, nam nhi khả khi bất khả nhục, Kiền Nhi cảm thấy sao lại?”

Thừa Kiền tinh tế nghiền ngẫm một chút, mặt mày không khỏi nhất loan “Lời này hay quá. Phụ hoàng thật lợi hại.”

Thái Tông đế cười cười, quay đầu nhìn về phía Lí Kính, thần sắc có chút thản nhiên, hỏi “Ngô vương tới đây là tới vấn an Trung Sơn Vương sao?”

Lí Kính cứng đờ, đang muốn tiến lên trả lời, Thừa Kiền lại mở miệng nói trước “Phụ hoàng, đệ đệ là tới vấn an nhi thần, vừa mới đúng lúc chúng ta đang luận sử .”

Lí Kính ngẩn ngơ, Trưởng Tôn Vô Kỵ ngẩn ra, ánh mắt Ngụy Chinh hơi hơi sáng ngời, Lý Tĩnh khóe miệng có chút giống như gợi lên.

Thái Tông đế liếc mắt nhìn Thừa Kiền ý cười đầy mặt, hơi hơi gợi lên khóe miệng, tựa tiếu phi tiếu mở miệng “Luận sử?”

Thừa Kiền ngại ngùng cười.

Thái Tông đế nhìn chằm chằm Thừa Kiền, nhướng mày, vẻ mặt rất hứng thú , mở miệng nói “Kiền Nhi cùng Ngô vương luận về điều gì, nói trẫm nghe một chút.”

Ngô vương nhất thời có chút vô thố, Thừa Kiền lại nhẹ giọng nói “Ta cùng đệ đệ vừa mới nói về cốt khí làm người của thánh hiền, đệ đệ nói, hiền giả, nhu hữu cốt khí, nhi thần cảm thấy đệ đệ nói rất đúng…”

Đơn giản nói xong, Thừa Kiền trộm nhìn Thái Tông đế, đã thấy Thái Tông đế tựa tiếu phi tiếu nhìn mình, trong lòng Thừa Kiền máy động, hắn biết mình không có khả năng lừa gạt phụ hoàng, đã sớm nghĩ đến ý niệm xong việc liền thỉnh tội trong đầu, không yên bất an chính là phụ hoàng sẽ đối xử với mình thế nào ?

Thừa Kiền nhớ rõ chuyện tình phụ hoàng tối không dễ dàng tha thứ đầu tiên chính là lừa gạt .

Nhưng Thái Tông đế chỉ nhìn thoáng qua, liền quay đầu đối Lí Kính trầm giọng nói “Ngươi tới vấn an Trung Sơn vương, chứng tỏ trong lòng ngươi vẫn hiểu được lễ tiết, trở về nói cho Lí Âm, nếu hắn thật sự biết sai, liền làm chút chuyện cho trẫm xem !”

Lí Kính sợ hãi đáp ứng . Thừa Kiền trong lòng trầm xuống, phụ hoàng nói lời này không phải nói nãy giờ hắn đã nghe được hết ???

Vậy hắn… Vừa mới vì Lí Kính che dấu cái gì, không phải đều thành việc không công , làm cho phụ hoàng chế giễu??

Thừa Kiền trên mặt hồng một trận, trong lòng nhịn không được đỡ trán, hắn thật sự là càng sống càng ngốc … Khóe mắt thoáng nhìn Cuồn Cuộn nằm trên chăn , vẫn đang vù vù ngủ , trong lòng càng thêm lo lắng !

Tagged:

21 thoughts on “ĐPCTK – Chương 16 + Chương 17

  1. Nấm 24/09/2011 lúc 22:44 Reply

    cái này là đánh bom nguyên tử , hehe, tk s nhìu 😉

    Số lượt thích

  2. hanbangcung 25/09/2011 lúc 00:17 Reply

    hô hô đánh bom nguyên tử kiểu nì ta cũng thích
    đọc một lèo mấy chương đã thật
    thanhsssssss nhìu nhìu
    hehe

    Số lượt thích

  3. camly2053 25/09/2011 lúc 08:02 Reply

    Thanks nàng hi hi lâu lâu đọc một lèo 8 chương sướng thiệt *ôm hôn thắm thiết* ^o^

    Phải chi ngày nào nàng cũng quang boom vậy ta thích hắc hắc nhưng mà ta cũng không ác đến nỗi vắc sức lao động của nàng đâu không nàng oán ta mất hi hi

    Số lượt thích

  4. 000 25/09/2011 lúc 15:14 Reply

    chuot Thien Truc de xuong qua~~ ta cung muon co mot con~~
    thanks!

    Số lượt thích

  5. Ngạn Nhi 26/09/2011 lúc 15:17 Reply

    ta nghĩ Cuồn Cuộn nghe như sóng biển ấy, oai quá =)) ta đặt lại cho em ý tên là Lăn Lăn =)))
    Nàng ơi, cái câu Khả sát không thể nhục, ta nghe nửa tây nửa ta quá :-s
    mạn phép góp ý đổi lại thành “khả sát bất khả nhục” 🙂
    tks nàng nhiều ngaz~

    Số lượt thích

    • Hạ Nguyệt 26/09/2011 lúc 15:25 Reply

      câu nó thế rồi đó nàng :D. Ta xem ở trên mấy diễn đàn đều ghi thế nên ta ko đổi vì nó là thành ngữ a

      Số lượt thích

      • Ngạn Nhi 26/09/2011 lúc 22:13 Reply

        ko nên cứ chấp nhất cái QT a nàng, kiểu nửa tàu nửa ta nghe thực sự kì kì sau a 🙂 vs lại trc đây ta thường là nghe “khả sát bất khả nhục” hơn 🙂 hoặc nàng đổi hẳn thành việt ngữ cho khỏe =)))

        Số lượt thích

  6. NuvolaTham 28/09/2011 lúc 00:30 Reply

    Cuồn Cuộn LOL. Đang đọc bộ “Ta cùng Đác kỷ thưởng nam nhân”, QT dịch tên em thụ (Thiên Hạo) cũng là Cuồn Cuộn. Đọc mà cứ nghĩ, liên tưởng em ấy w pé chuột trong này =))

    Số lượt thích

    • Hạ Nguyệt 28/09/2011 lúc 16:01 Reply

      Ân . ta cũng định tìm 1 chữ Hán Văn nào đó cho em ấy đó
      Cơ mà Khứ nói , đặt tên người cho chuột có hơi …
      mà có đoạn miêu tả em chuột bò lên bò xuống nên giữ nguyên Cuồn Cuộn 😀

      Số lượt thích

  7. thuquanpham 13/11/2011 lúc 22:16 Reply

    bé Cuồn Cuộn nhí nhảnh ghia ta, còn có chút kiêu kiêu :))
    tks nàng

    Số lượt thích

  8. Ngọc Ngưng Các 14/01/2012 lúc 09:44 Reply

    Cố gắng chuyển ngữ thuần Việt hơn nữa nàng nhé. Nhiều chỗ ta thấy dùng Hán ngữ hơi khó hiểu. Chuyển sang tiếng Việt hay hơn nàng ạ.

    Thân ái.

    Số lượt thích

    • Hạ Nguyệt 14/01/2012 lúc 10:09 Reply

      cảm ơn nàng đã góp ý :”)
      Nhưng mà nếu chữ Việt k sát nghĩa ta thg để tiếng Hán ^^
      Dù sao cũng là văn TQ , ta không muốn chuyển Hán văn thành Việt văn tý nào

      Số lượt thích

  9. Ngọc Ngưng Các 15/01/2012 lúc 01:21 Reply

    Các phi tần của Đường Thái Tông:

    1. Vi quý phi Vi Khuê, con là Kỷ vương Lý Thận, sau khi Trưởng Tôn hoàng hậu
    chết, công việc hậu cung do bà cai quản.
    2. Dương quý phi, Dương phi, con là Triệu vương Lý Phúc.
    3. Yến Đức phi, con là Việt Vương Lý Trinh, Cao Tông (Lý Trị) tôn phong làm Việt Quốc
    thái phi.
    4. Từ Hiền phi, tên là Từ Huệ, ban đầu là tài nhân, tiệp dư tiến phong thành chiêu dung. Khi Thái Tông chết, Từ Huệ chết theo, truy phong làm hiền phi.
    5. Dương phi, con gái của Tùy Dạng đế, con trai là Ngô vương Lý Kính.
    6. Âm tần, nguyên phong là Âm Đức phi, do con trai là Tề vương Lý Hữu mắc tội, giáng làm Âm tần.

    Ngoài ra còn một số phi tần khác khôn nhắc đến.

    Số lượt thích

  10. nguyenthihoa 24/01/2012 lúc 21:00 Reply

    thanks nàng nhiều. Cố lên.

    Số lượt thích

  11. Thủy Lưu Vân 10/05/2012 lúc 15:13 Reply

    Càng sống càng ngốc ư??! =))))
    Chẳng qua gặp phải hồ ly ngàn năm thì có sống trăm năm cũng chả thấm là bao đâu anh Kiền ạ :”>
    Cảm ơn bạn đã edit

    Số lượt thích

  12. lamhanguyet 29/05/2012 lúc 13:32 Reply

    ý ý mặt em chuột thì giống hamster nhưng nhìn tên nàng ghi nó lại là chuôt nhảy sao >w<

    Số lượt thích

  13. chimmia 10/09/2012 lúc 10:52 Reply

    nàng ơi, hok bít ta có nhầm lẫn chỗ nào hok sao đoạn Lí Kính đến thăm Kiền nhi lại ghi là Thanh Tước. Đó là nhũ danh của Lí Thái mà. Hoặc là ta chưa hiểu rõ lắm, mong nàng giải đáp nhé. Thanks 🙂

    Số lượt thích

  14. Vũ Điệp 30/05/2013 lúc 19:46 Reply

    “trắng trắng, mềm mềm” => hảo muốn cắn
    “cuộn cuộn” ==> cắn cắn
    ≧✯◡✯≦

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: