[ ĐPCTK] Chương 23+ 24

Đông tàn xuân sẽ đến , Rượu ngon một bầu thôi

Chương 23 – Tuyết yến [4]…

Lí Phúc khom người rời khỏi thiên điện, khép lại cửa phòng, đi đến hành lang gấp khúc, xung quanh không người, mới xoa xoa mồ hôi trên trán, thở dài một hơi, trên lưng hắn cơ hồ đều là mồ hôi lạnh, hồi tưởng vừa mới nãy Hoàng Thượng đi nhanh đến, sắc mặt âm trầm, ánh mắt lợi hại băng lãnh , như đao giống nhau, làm hắn không khỏi kinh hãi đảm chiến, vừa mới, hắn nghĩ đến sẽ bị Hoàng Thượng giết chết!

Nhưng , Hoàng Thượng rốt cuộc vì sao tức giận như vậy ??

Lí Phúc trong lòng khó hiểu, trầm ngâm suy tư, hắn nghĩ hắn phải biết được Hoàng Thượng vì sao sinh khí, bằng không lần sau nếu tái phạm , có thể không có vận khí tốt như hôm nay .

Mà Lí Phúc vừa định suy tư , thì Lí Phúc sửng sốt, cúi đầu, thân mình tròn lẳng, đôi mắt vô tội đen bóng nhìn ngó hắn, Lí Phúc thân mình cứng đờ, quét mắt xuống tay áo mình, tiểu gia hỏa này  tiến vào tay áo mình lúc nào vậy  ? Là vừa nãy khi đang ôm điện hạ sao ?

Cùng tiểu tử kia bốn mắt nhìn nhau một hồi, Lí Phúc chậm rãi ngồi xuống , thật cẩn thận nâng lên, hai má cọ cọ lông Cuồn Cuộn mềm mại ấm áp, khép hờ mắt, vẻ mặt rất thích ý ,lẩm bẩm nói “Quên đi tiểu tử kia, đợi điện hạ tham gia yến hội, cũng không có thời gian chiếu cố ngươi, ngươi liền tạm thời đi theo Phúc công công đi”

***********

Thừa Kiền dùng thủy tinh cao, dựa vào bả vai Thái Tông đế, thấy Thái Tông đế lấy tấu chương ,vừa chuẩn bị muốn xem, liền ngồi dậy, Thừa Kiền nhớ rõ, chuyện tình tấu chương linh tinh này trừ phi phụ hoàng chấp thuận, nếu không người khác không được tự tiện cùng xem . Nhưng vừa ngồi dậy, liền bị ôm lại , Thái Tông đế cúi đầu hỏi “Kiền Nhi làm sao vậy? Muốn đi vệ sinh sao ?”

Thừa Kiền sửng sốt, trong lòng xấu hổ, lại không thể ức chế nhớ tới chuyện lần đầu tiên mình đi vệ sinh ở trước mặt phụ hoàng.

Ức chế không được xấu hổ , trên mặt đỏ bừng, nếu hắn thật sự là hài đồng 8 tuổi, thật đúng là không để ý cái gì, nhưng hắn lại không phải, mặc kệ lúc đó mình cường điệu như thế nào rằng mình có thể ngồi xe lăn, phụ hoàng đều kiên trì ôm hắn đi, cuối cùng, hắn không thể cãi lại phụ hoàng , chịu đựng xấu hổ trong lòng , để cho phụ hoàng hỗ trợ mình đi vệ sinh.

Cố gắng giấu đi xấu hổ trong trí nhớ, Thừa Kiền vội vàng đè lại phụ hoàng đang muốn ôm hắn đứng dậy, thấp giọng nói “Phụ hoàng, không phải, phụ hoàng, ngài bận việc, con nghĩ không nên quấy rầy phụ hoàng.”

Thái Tông đế nao nao, mắt nhìn tấu chương trong tay, lập tức trong lòng cũng hiểu , liền phóng tới một bên, ôm Thừa Kiền, trầm thấp mỉm cười

“Phụ hoàng không vội, yến hội cũng sắp bắt đầu rồi .” Dừng một chút, lại ý vị thâm trường cười “Kiền Nhi chuẩn bị kinh hỉ gì cấp phụ hoàng cùng mẫu hậu?”

Thừa Kiền chớp mắt, gợi lên khóe miệng ha ha cười, cười mà không đáp.

Lúc này, ở Lân Đức điện, cung nữ thái giám lui tới, an trí nhuyễn điếm, mang lên điểm tâm cùng rượu ngon, lại đẩy ra nhuyễn mạn.

Chúng đại thần cùng gia quyến đứng dưới đình nghỉ chân ở giữa Lân Đức điện, tiếu ngữ khuynh đàm, cười đùa không ngừng.

Có mấy hài đồng, hoặc cao hoặc lùn , hoặc béo hoặc gầy, vây quanh một bên cười cười nháo nháo, ánh mắt thỉnh thoảng linh hoạt liếc qua liếc lại  chuyển trước chuyển sau , tựa hồ muốn nhanh chân cuồng chạy một vòng, nhưng e ngại nơi này không tầm thường , chỉ có thể cố gắng đứng ở tại chỗ, chỉ có đôi mắt hoạt hoạt bát bát tò mò nhìn xung quanh để xem có gì hảo ngoạn này nọ không ?

Thật đúng là bọn họ đã thấy được điều thú vị.

Cách đó không xa, hai tiểu cô nương phấn điêu ngọc mài khoảng sáu tuổi song song mà đến, một tiểu cô nương vui vẻ , một tiểu cô nương ngượng ngùng, nữ hài vui vẻ vận một áo đệm hồng nhạt, váy dài màu trắng, đầu buộc hai búi tóc, vài sợi tóc dừng ở hai má trắng noãn, giữa tú mi điểm một bông hoa mai, rất là đáng yêu. Tiểu cô nương ngượng ngùng, vận áo đệm màu trắng, váy dài màu lam, đầu cũng buộc hai búi tóc, giữa tú mi điểm một bông hoa lan , càng thuần chân hơn .

Khi hai tiểu cô nương sáu tuổi này , nhan sắc như ngọc điêu đi tới, mọi người trong lòng khó nén kinh ngạc, mặc dù mới sáu tuổi, cũng đã là tư sắc khuynh thành, tuổi nhỏ , cử chỉ lại hào phóng, mặc dù hơi có chút non nớt, nhưng phân tao nhã này cũng đã hơi hơi hiển lộ, chắc chắn là thân phận cao quý, mặt mày lại không có kiêu căng cùng tùy hứng.

So với Lương vương cùng Sở Vương đến trước, thật sự là, xuất sắc hơn nhiều lắm.

Mọi người trong lòng không khỏi cảm khái, quả nhiên không hổ là hoàng hậu hiền đức mẫn tuệ một tay giáo dưỡng đi ra.

Đỗ Như Hối nhịn không được tiến lên, đối Trưởng Tôn Vô Kỵ nhẹ giọng thở dài

“Hai vị công chúa quả nhiên không hổ là hoàng hậu chi nữ.”

Trưởng Tôn Vô Kỵ trên mặt khiêm cung cười, trong lòng lại cũng khó nén được đắc ý . Nghĩ, đợi Trung Sơn vương đến , chỉ sợ mọi ngươi càng kinh ngạc đi?

Từ khi Hoàng Thượng đăng cơ tới nay, lần này là lần đầu tiên Trung Sơn vương xuất hiện ở yến hội. Nhớ tới ngoại tôn của nhà mình phong tư linh tuệ mẫn tú, Trưởng Tôn Vô Kỵ trong lòng vẫn nhịn không được đắc ý. Hơi hơi gợi lên khóe miệng cười, đôi mắt không chút để ý khẽ chuyển, liền thoáng nhìn, một thân ảnh tiểu hài tử một mình đứng ở trong tuyết.

Tiểu hài tử kia đứng không xa ba người Lí Thái , Trường Nhạc cùng  Dự Chương đang vui cười, không có tiến lên, chỉ nhìn từ rất xa, mà bên trái tiểu hài tử không xa, Lương vương , Sở Vương cùng vài thế gia đệ tử cùng nhau vui đùa ầm ĩ.

Tiểu hài tử lại đều không có nhìn đến .

Hắn cứ như vậy đứng ở giữa hai đám nhỏ , trên mặt lộ vẻ ôn hòa mỉm cười, ở chỗ sâu trong đôi mắt hàm chứa tịch liêu là không thể gạt được Trưởng Tôn Vô Kỵ.

Trưởng Tôn Vô Kỵ do dự, nhưng không tiến lên.

Nhưng nhìn một hồi, lại nhịn không được, đang muốn sai con trưởng của mình xông lên, cách đó không xa, một người đi đến, tuy rằng ngồi xe lăn, trên mặt tươi cười an tĩnh nhưng không có đáng thương, mặt mày chỉ có thản nhiên. Bào sam màu thanh thảo , cộng thêm áo choàng lông hồ bạch sắc, đỉnh đầu buộc một khăn vuông xanh, sạch sẽ, vô cùng đơn giản, nhưng trên người hài đồng tám tuổi này lại dấu không được cái loại tôn quý, u nhã.

Mọi người đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo, trong lòng tán thưởng cùng thương tiếc giao tạp, đó là Trung Sơn vương điện hạ?

Nhìn hai vị công chúa Trường Nhạc cùng Dự Chương, cùng Ngụy vương điện hạ nói chuyện với nhau , Trung Sơn vương điện hạ cười nhàn nhạt , mọi người trong lòng thương tiếc lại tiếc nuối.

Mà lúc này, Ngô vương Lí Kính chậm rãi tiến lên, hai tay hành lễ

“Đệ đệ kiến quá ca ca.”

Thừa Kiền mặt mày loan loan, mỉm cười “Huyền Lân đa lễ.” Từ trong tay áo lấy vật đã chuẩn bị trước, đưa cho Lí Kính, mặt mày cong cong

“Ngươi cầm đi, đây là ca ca lần trước chuẩn bị cho ngươi, sau lại quên. Hiện tại trước cho ngươi đi. Nếu không ta lại quên mất .”

Lí Kính sửng sốt, nhìn sáo ngọc nhỏ trong tay Thừa Kiền, ngơ ngác tiếp nhận.

Đó là trước kia khi hắn thấy Lí Thái cầm lên đùa nghịch , đã rất muốn có , giương mắt nhìn Thừa Kiền vẫn tươi cười nhàn nhạt nhưng cũng rất đỗi chân thành, thấp giọng nói “Đệ đệ tạ quá ca ca.”

Thừa Kiền tùy ý xua tay : “Huynh đệ một nhà không phải khách sáo đâu .”

Dứt lời, lại mặt mày loan loan, đối Lý Thái một bên , mỉm cười nói  “Đi thôi, chúng ta tới bên kia chờ trước, phụ hoàng cùng mẫu hậu cũng có thể sắp tới rồi .”

Lí Kính kinh ngạc nhìn bọn họ vừa đi vừa cười, khóe mắt liếc Lương vương một bên chỉ lo cùng vài thế gia đệ tử ồn ào vui đùa, trong lòng rầu rĩ không thôi.

Trưởng Tôn Vô Kỵ trầm mặc nhìn Lí Kính, nguyên bản muốn cho con mình đi qua nhưng ý niệm trong đầu này chậm rãi tiêu tán . Hắn thiếu chút nữa đã quên, lúc này chúng thần tập hợp, các nhà đều đang nhìn, nếu lúc này con mình tiếp cận Ngô vương thì quả thật không hợp .

Lý Tĩnh cùng Ngụy Chinh đứng ở một bên, nhìn một màn này của Trung Sơn vương cùng Ngô vương, Lý Tĩnh hơi hơi gợi lên khóe miệng, Ngụy Chinh hơi hơi gật gật đầu, liền nghiêm mặt đứng ở một bên.

Trong chúng thần còn có một đại thần cũng vẫn nhìn chăm chú vào Thừa Kiền. Thấy Thừa Kiền lôi kéo Lí Thái, nói nhỏ cái gì đó, Lí Thái chuyển tức giận thành vui , không khỏi nhíu mày.

***************

Không lâu, một thanh âm cao cao tiêm tế tuyên bố: Thánh thượng giá lâm!

Mọi người vội vàng quỳ sát hành lễ, Thừa Kiền cũng khom người hành lễ.

Toàn trường nghiêm nghị im lặng.

Theo tiếng lãnh tiếu, thanh âm hùng hậu vang lên

“Đều hãy bình thân. Ở tuyết yến này không cần đa lễ!”

Mọi người thế mới vội vàng đứng dậy.

Bào sam hạnh hoàng sắc, trên đầu chiết khăn, khuôn mặt tuấn mỹ cởi mở, đôi mắt lợi hại thâm thúy, không dấu vết nhìn quét toàn trường, khi rơi xuống trên người Thừa Kiền, hơi hơi gợi lên khóe miệng. Lập tức rất nhanh biến mất.

Trưởng Tôn hoàng hậu dịu dàng cười, phía sau Trưởng Tôn còn có Vi phi Dương phi Âm phi đứng chờ, hoặc xinh đẹp hoặc quyến rũ hoặc thanh lãnh, đều mỉm cười.

Yến hội bình thường đều là Thái Tông đế cùng Trưởng Tôn hoàng hậu đi trước , theo sau là các phi tần, tiếp theo là chư vị hoàng tử công chúa. Mà Thừa Kiền nhìn 9 bậc thang , tính kêu Tiểu Kim cùng Tiểu Ngân phía sau nâng mình lên , bên tai liền nghe được một thanh âm hùng hậu thoáng trầm thấp .

“Kiền Nhi, phụ hoàng ôm ngươi đi lên .”

Thừa Kiền sửng sốt, chưa kịp phản ứng, liền bị một đôi bàn tay to hữu lực ấm áp ôm lấy, Thừa Kiền chỉ kịp một tiếng thét kinh hãi “Phụ hoàng!”

Thừa Kiền trong lòng vô ngữ nhìn ý tứ trêu đùa trong mắt Thái Tông đế.

Vừa mới ở thiên điện không lâu cùng phụ hoàng nói chuyện , phụ hoàng căn bản là không nghe vào !

Ở thiên điện, nhìn canh giờ không sai biệt lắm. Hắn liền cùng phụ hoàng cáo lui, trong lòng hiểu được phụ hoàng triệu hắn tiến đến chính là để thưởng thức hương vị thủy tinh cao, căn bản là không có đại sự gì .

Nhưng phụ hoàng lại ngăn cản, mở miệng cười nói

“Đợi phụ hoàng cùng nhau đi qua là tốt rồi.”

Vừa nói tâm tình vừa tốt lắm,  xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Thừa Kiền, tuy rằng thực gầy yếu, nhưng xúc cảm cũng rất hảo.

Hắn sửng sốt, cùng phụ hoàng đi đến yến hội sao ???

Hắn cũng không phải thái tử, có thể nào như thế? Hơn nữa, quá rêu rao rồi !!!!

Liền lắc đầu nói “Phụ hoàng, như vậy không tốt ?”

Phụ hoàng khẽ nhíu mày “Sao lại không tốt?”

Nắm lấy tay hắn , tựa hồ không chút để ý kéo hắn lên đùi , thanh âm trầm xuống, mở miệng nói “Đợi đã , để phụ hoàng ôm người đi , bậc thang bên Lân Đức điện có chút cao .”

Thừa Kiền hơi hơi nghiêng đầu, nhìn về phía Thái Tông đế đã quay đầu không cho mình thấy biểu tình, trong lòng có chút giật mình, phụ hoàng sợ là lo lắng cho mình hành động không tiện đi?

Nhưng Lí Thừa Kiền cũng không phải loại người vì hành động không tiện mà ỷ vào người khác đâu chứ ?

Mặt mày cong cong, tươi cười sáng sủa.

“Phụ hoàng, không cần, nhi tử có thể tự mình đi qua .”

Phụ hoàng quay đầu, vẻ mặt có phần nghiêm khắc

“Việc này liền như vậy định rồi, phụ hoàng sẽ cùng người đi qua .”

Hắn ngẩng đầu, thu liễm tươi cười, vẻ mặt nghiêm túc “Phụ hoàng! Nhi tử không nghĩ như vậy!”

“Không nghĩ như vậy?! Cái gì kêu không nghĩ như vậy?” Phụ hoàng sinh khí, ánh mắt trừng trừng .

Nếu nói đời trước, hắn có lẽ sẽ sợ hãi, nhưng lúc này, hắn cũng không biết như thế nào, có lẽ là vì mấy ngày nay cho tới giờ đều được phụ hoàng sủng nịch cùng coi trọng, hắn cũng trừng mắt, nghiêm túc nói

“Nhi tử hành động không tiện, nhưng nhi tử cũng là con phụ hoàng, con cháu Lí thị Đại Đường, sao có thể ở trước mặt mọi người mà đánh mất thể diện Lí thị? Đánh mất thể diện phụ hoàng? Bậc thang Lân Đức điện cao thì thế nào? Con để cho người ta nâng lên là được , cho dù đi trước, con cũng không muốn người khác ôm!”

Mãnh liệt từ chối như vậy, là lần đầu tiên của hắn ở cả hai đời , hơn nữa không chút nào yếu thế trừng mắt, hắn vốn tưởng rằng phụ hoàng sẽ giận tím mặt, lại không nghĩ đến , phụ hoàng lại lẳng lặng nhìn hắn, trong mắt có kinh hỉ cùng sung sướng khó hiểu, còn có áy náy, rất là phức tạp, hắn khó có thể đọc hết.

Sau đó, phụ hoàng liền vươn tay sờ sờ đầu hắn, đối hắn đang hoang mang thấp giọng ôn nhu nói “Được rồi, liền y như ý tứ Kiền Nhi.”

Y như ý tứ Kiền Nhi, y như ý tứ là sao ?

Phục hồi lại tinh thần, Thừa Kiền nhìn chằm chằm Thái Tông đế ôm mình , trên mặt hơi hơi trêu tức cười, trong lòng vô lực, đây là cái gọi là y như ý tứ của hắn sao?!

 

Chương 24 – Tuyết yến [5]…

Không cần quay đầu, Thừa Kiền cũng biết phía sau có bao nhiêu người khiếp sợ.

Mắt lại nhìn vẻ mặt rất tự nhiên của Thái Tông đế, Thừa Kiền trong lòng bỗng nhiên có vài phần xúc động đến cắn răng, hắn bị phụ hoàng đùa giỡn! Cái gì gọi là y như ý tứ Kiền Nhi, rõ ràng chính là hứa cho có lệ !

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, cũng phải,  y như tính tình phụ hoàng, hắn bình thường quyết định chuyện gì , sao có thể cho phép người khác xen vào? Cho phép người khác xen vào cũng chỉ là chuyện triều chính vì Đại Đường phát triển, mà không hề đả động đến tính nết của hắn , mà loại áp lực ẩn nhẫn, cũng là địa phương hắn khâm phục nhất ở phụ hoàng .

Nhưng lúc này , ý tứ trêu đùa trong mắt phụ hoàng rốt cuộc là xảy ra chuyện gì nha?

Thừa Kiền trong lòng vô ngữ, mà các nữ nhân phía sau Thái Tông đế đại khái trừ bỏ Trưởng Tôn hoàng hậu, trong lòng cũng phức tạp rối rắm. Vi phi thanh đạm liếc mắt Trưởng Tôn hoàng hậu vẫn dịu dàng cười, trong lòng cũng là cảm thán, quả nhiên, hoàng hậu vẫn được Hoàng Thượng kính trọng. Dương phi cũng là có chút ghen tị nắm chặt làn váy, Âm phi tươi cười hồn nhiên, trong mắt chợt lóe quang mang.

Nhóm hoàng tử công chúa, trừ bỏ Trường Nhạc – Dự Chương cùng Lí Thái Lí Kính, đều ghen tị, như Lương vương cùng Sở Vương, vẻ mặt ghen tị căm tức thật là rõ ràng, cũng có mê mang như Ba Lăng công chúa cùng Đông Dương công chúa .

Đang muốn đem Thừa Kiền đặt ở nhuyễn điếm , Thừa Kiền cũng có chút bối rối, nắm chặt bào phục trên vai Thái Tông đế, cúi đầu nói, ngữ khí rất là lo âu “Phụ hoàng, không thể, không hợp quy chế!”

Thái Tông đế hơi hơi nâng mi, đang muốn nói lại một câu, đã thấy trong mắt Thừa Kiền bối rối, trong lòng có chút không đành lòng, lúc này, Trưởng Tôn hoàng hậu sâu sắc phát giác ý đồ Thái Tông đế, trong lòng ngầm bực, Hoàng Thượng nếu làm như vậy, chẳng phải cấp phiền toái cho Kiền Nhi? Tiến lên vài bước, ôn nhu cười, vươn hai tay ,nói “Bệ hạ ôm Kiền Nhi cũng mệt mỏi, không bằng để thần thiếp giúp .”

Thái Tông đế theo bản năng ôm chặt Thừa Kiền, mỉm cười

“Kiền Nhi gần đây thực nặng , sẽ làm hoàng hậu mệt mỏi .” Dứt lời, liền xoay người đem Thừa Kiền phóng tới chỗ ngồi cao nhất .

Mọi người trong lòng nhảy dựng.

Đặc biệt đại thần trong triều. Tỷ như nói Trưởng Tôn Vô Kỵ, trong lòng hoang mang, lại theo bản năng tìm kiếm một tiểu hài tử, lại tỷ như nói đại thần cá biệt nào đó , tầm mắt vẫn gắt gao đi theo Trung Sơn vương

Mà Thừa Kiền, trong lòng cũng là dở khóc dở cười.

Tha một vòng, như thế nào phụ hoàng lại để hắn ngồi chỗ này ?

Nếu có thái tử, chỗ này là vị trí thái tử, nếu không có thái tử, chỗ này liền ám chỉ vị trí của người thừa kế.

Tuy nói trong lòng thật là phức tạp, nhưng sau khi bình ổn lại , Thừa Kiền rốt cục có thể nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng thoải mái ngồi, không nhăn nhó, ngồi đoan đoan chính chính , mặc dù thân có tàn tật, lại vẫn như cũ thong dong, không hề có thái độ tự ti thương cảm.

Mà ở các đại thần, cũng có người cá biệt bình tĩnh thong dong như Thừa Kiền, tỷ như nói Ngụy Chinh cùng Lý Tĩnh, không dấu vết liếc nhau, trong lòng đều thoáng gật đầu, còn có Đỗ Như Hối cùng Phòng Huyền Linh nhìn nhau cười, trong lòng vừa mới mê hoặc vì ý tứ Thái Tông đế , nay đã được khai sáng .

Vì sao Hoàng Thượng ôm Trung Sơn Vương nhập điện?

Đúng rồi, vì một màn này, để cảnh cáo những kẻ không an phận vì vị trí kia chăng !

Không đúng. Cái gì? Trung Sơn vương không phải ngồi ở chỗ kia sao?

Sai sai sai! Ngươi có gặp qua hoàng tử nào hành động không tiện mà kế vị không  ?! Một người không có khả năng kế thừa thái tử vị , lại ngồi ở vị trí ám chỉ thái tử , không phải là nói cho mọi người, hiện tại, đừng đàm thái tử vị sao !

Mở được lòng , Đỗ Như Hối cùng Phòng Huyền Linh trong lòng đều vì chiêu thức ấy của Hoàng Thượng mà âm thầm vỗ tay tán thưởng. Không hổ là Hoàng Thượng!

Mà cân nhắc một hồi cũng hiểu được , Thừa Kiền trong lòng cũng bội phục phụ hoàng. Cho nên, đây mới là mục đích cho mình đến trước thiên điện ? Thủy tinh cao cái gì, là thuận tiện đi. Ánh mắt thoáng nhìn Trưởng Tôn hoàng hậu ôn nhu dừng ở trên người mình, Thừa Kiền không khỏi ôn nhu cười lại, có một điểm mất mát mà Thừa Kiền không hiểu đang dấy lên trong lòng .

Bảo vệ cho bản tâm, Thừa Kiền nói cho chính mình.

******************

Tuyết yến tiến hành, sau vài câu nói , Thái Tông đế vung tay lên, cao giọng mở miệng

“Tốt lắm! Chúng ta liền đàm thơ đi . Vô Kỵ, liền bắt đầu từ ngươi. Ở đây chư vị ai cũng đều có thể , bất luận quan hàm phẩm chất, cầm kỳ thư họa cái gì đều được! Ai được quyên hoa nhiều nhất, trẫm có thưởng thật lớn .”

Trưởng Tôn Vô Kỵ cũng không nói lời khiêm tốn, liền đứng dậy, quỳ sát hành lễ, sau thoáng cân nhắc một chút, liền lang lảnh mở miệng

“Căn liên bát thụ lý, chi phất cửu hoa đoan.

Phong cấp tiểu sơn ngoại, diệp hạ đại giang kiền”

( Nghĩa : Rễ gắn bó với nhau trong cây , cành khẽ phất hoa nở tung

Gió thổi tới ngoài tiểu sơn , lá khô rơi xuống sông lớn )

Ngâm xong , liền có cung nữ mang theo chiếc lẵng nhỏ đến trước bàn mỗi người , có người để bông hoa vào cái lẵng nhỏ của cung nữ, có cười cười xua tay mà qua. Bất quá đại đa số vẫn là thưởng hoa . Trình Tri Tiết ngồi ở tại chỗ lớn tiếng ồn ào : “Trưởng Tôn đại nhân, ta là thô nhân, ngươi nói một tràng , ta thực không hiểu , ta sẽ không thưởng hoa a!”

Mọi người cùng  cười to, Trưởng Tôn Vô Kỵ có chút dở khóc dở cười, liền chắp tay nói “Vậy Trình tướng quân cũng làm một bài , thế nào ? Tại hạ là đọc tới khô miệng khô lưỡi a.”

Mọi người lại  hiểu ý mà cười.

Cung nữ đi đến trước mặt Thừa Kiền, Thừa Kiền cầm quyên ti tạo thành đóa hoa , cười tủm tỉm thả vào.

Vừa bỏ vào, Thừa Kiền liền cảm thấy phát lạnh, tựa hồ có người trừng hắn, hoang mang nhìn xung quanh, liền liếc lên cặp mắt Thái Tông đế đang tựa tiếu phi tiếu, lại lập tức liền dời đi, Thừa Kiền hoang mang, trong lòng khó hiểu, phụ hoàng làm sao vậy?

Mà lúc này Trình Tri Tiết đã ồn ào liệt liệt lên.

“Ta không hiểu văn nhân các ngươi, ta sẽ đánh một bộ quyền đi!”

Nói xong, liền đứng lên.

Mà Trưởng Tôn Vô Kỵ nhìn cung nữ trình quyên ti cho hắn, ngẩng đầu nhìn hướng Lí Kính cách đó không xa , ngồi chỗ đối diện nhìn hắn cười, mới nãy , tiểu hài tử này có cho hắn hoa đi?

Trình Tri Tiết đánh quyền xong, mọi người liền ủng hộ không thôi, lại có cung nữ mang theo lẵng tiến lên, Thừa Kiền vẫn cười tủm tỉm thả một đóa hoa vào như cũ, mà ngay sau đó lại phát lạnh, Thừa Kiền quay đầu, lại chống lại ánh mắt Thái Tông đế đang cười tủm tỉm, mà rất nhanh cũng lập tức dời đi , Thừa Kiền trong lòng im lặng, phụ hoàng sao lại cười so với lúc trước còn đáng sợ hơn a.

Mà sau Trình Tri Tiết , các đại thần khác cũng đều ra trận, có ngâm thơ, có múa kiếm, có đánh đàn, có làm trò đùa vui.

Khi một đại thần ngâm thơ xong , Thừa Kiền hướng Trường Nhạc – Dự Chương gật đầu ra hiệu.

Trường Nhạc cùng Dự Chương liền liếc mắt một cái, tay trong tay tiến lên, quỳ sát hành lễ, thanh âm điềm điềm nhu nhu của tiểu cô nương vang lên :  “Phụ hoàng, mẫu hậu, nhi thần có một điệu vũ dâng cho phụ hoàng cùng mẫu hậu. Mong phụ hoàng , mẫu hậu thân thể an khang, Đại Đường ta thiên thu muôn đời!”

Thái Tông đế cười cười, nhu hòa nói : “Hảo! Trường Nhạc Dự Chương đều là hảo hài tử! Vậy phụ hoàng mẫu hậu sẽ chờ xem dáng múa của Trường Nhạc  và Dự Chương! Múa tốt, phụ hoàng và mẫu hậu sẽ có thưởng thật lớn !”

Trường Nhạc cùng Dự Chương quỳ lạy hành lễ , đứng dậy, Dự Chương tiếp nhận cây sáo cung nữ trình lên, Trường Nhạc tiếp nhận tiêu, địch tiêu song hành, thanh âm phát ra thúy lượng, lập tức hai người mạnh mẽ xoay tròn một cái, làn váy bỗng nhiên rơi xuống đất, mọi người thét một tiếng kinh hãi, Trưởng Tôn hoàng hậu thiếu chút nữa kinh hãi bật dậy, nhưng tiếp theo, liền có tiếng chuông dễ nghe truyền đến, mọi người tập trung nhìn vào, chỉ thấy bên trong làn váy Trường Nhạc cùng Dự Chương còn có một kiện bào khố nam tử, bào khố có vẻ ngắn , lộ ra cổ chân đáng yêu trắng nõn, trước cổ chân có hai cái chuông đồng , thân mình vừa chuyển, chuông đồng liền đinh đương rung động, rất là dễ nghe, thỉnh thoảng va chạm tiếng tiêu, nhưng lại thành nhất thủ uyển chuyển êm tai, tiết tấu khúc hài hòa không tưởng !

Mọi người không khỏi trầm trồ khen ngợi.

Nhìn  hai nữ hài sáu tuổi xinh đẹp, ở trong điện, chỉ có vũ động, khi thì xoay tròn, khi thì nhảy lên, một người ngồi xuống, một người xoay người, vũ tư xinh đẹp, tiếng tiêu cùng tiếng chuông đồng nhỏ hài hòa , giống như tiên đồng khởi vũ..

Đến cuối cùng, tới gần kết thúc là lúc Trường Nhạc bỗng nhiên quỳ xuống đất thổi tiêu, Dự Chương đứng dậy phủ địch, địch tiêu tương hòa, chậm rãi kết thúc.

Sau khi kết thúc một lúc lâu , mọi người mới hoàn hồn, bộc phát ra từng trận vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Thái Tông đế lại liên thanh lãng tiếu , khen ngợi : “Hảo! Hảo! Trường Nhạc và Dự Chương múa thật đẹp !”

Vì thế, khi cung nữ dẫn theo lẵng nhỏ tiến lên, mọi người cơ hồ đều  thưởng quyên hoa.

Trường Nhạc cùng Dự Chương vui vẻ không thôi, theo bản năng nhìn về phía Thừa Kiền, mà Thừa Kiền cũng ôn nhu nhìn các nàng.

Trường Nhạc, Dự Chương, quả nhiên là muội muội tối đáng giá làm hắn  kiêu ngạo. Ngày ấy, hắn chỉ nói đơn giản một phen, các nàng thế nhưng có thể tự mình bố trí ra vũ đạo tốt như vậy, có lẽ trong đó, Phong Hiệp bên người mẫu hậu khẳng định cũng cấp không ít hướng dẫn, nhưng có thể nhảy ra vũ tư xinh đẹp như vậy, cũng là phi thường khó được!

Khi cung nữ mang lẵng hoa nhỏ đã đầy đến trước mặt Trường Nhạc cùng Dự Chương , Dương phi cũng đứng dậy, đi đến trung gian, quỳ sát hành lễ, mềm mại đáng yêu mở miệng “Thiếp thân ngày gần đây cũng tập một điệu múa , mong dâng lên bệ hạ ”

Thái Tông đế uống rượu, khẽ gật đầu, khóe miệng gợi lên tươi cười, trong mắt hiện lên một tia quang mang khó lường “Nga, vẫy trẫm cũng muốn xem.”

Lí Thái có chút hờn giận, hừ, khi Trường Nhạc cùng Dự Chương khiêu vũ xong , liền khẩn cấp như vậy cũng muốn khiêu vũ sao ?! Có ý tứ gì?! Theo bản năng quay đầu nhìn về phía Thừa Kiền, Thừa Kiền phát hiện, hơi hơi quay đầu, thấy trong mắt Lí Thái có hờn giận, cười, trấn an thấp giọng nói “Không có việc gì.”

Dương phi bất quá là phi tử phụ hoàng sủng hạnh, xinh đẹp lại yêu mị tạm thời cấp phụ hoàng niềm vui , cũng quá xa so với địa vị mẫu hậu vô cùng được tôn sùng, tại triều đình danh vọng không ngớt .

Thừa Kiền nhớ rõ, đời trước, lúc mẫu hậu qua đời, phụ hoàng mặc dù trong đầu từng có ý niệm lập Dương phi làm hậu, nhưng cuối cùng cũng không thành công, khi đó, hình như là bởi vì đám người của Trưởng Tôn cữu cữu khuyên bảo , dù sao, dòng họ Dương phi cũng là “Dương” a.

Mà đời này, hắn sẽ bảo vệ mẫu hậu bình an.

Thừa Kiền nghĩ, liền quay đầu nhìn về phía Trưởng Tôn hoàng hậu , Trưởng Tôn hoàng hậu hoang mang nhìn lại, liền không tự giác lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Nhưng lập tức, Thừa Kiền trên lưng phát lạnh, bưng chén trà lên một chút, yên lặng quay đầu nhìn lại, đã thấy phụ hoàng dời tầm mắt nhìn về phía Dương phi đang khởi vũ. Thừa Kiền trong lòng nhất thời  囧.

Thừa Kiền trong lòng thực vô lực, cũng không biết phụ hoàng rốt cuộc có ý tứ gì? Quên đi! Liền quay đầu nhìn về phía Dương phi, ân, vũ tư của Dương phi thật hảo. Vừa không mất phần yêu mị, lại có một tia hương vị liêu nhân. Ân, ân, thật không sai.

Ánh mắt đang hưng phấn nhìn , trên lưng lại lãnh một trận hàn ý , Thừa Kiền rõ ràng không thèm nhìn đến ánh mắt ai đó sắc lạnh . Hưng trí bừng bừng nhìn, dừng múa, cung nữ mang lẵng tiến lên, Thừa Kiền theo thường lệ cười tủm tỉm cống hiến một đóa quyên hoa.

Dương phi dừng múa, Âm phi liền cười khanh khách tiến lên, gảy một bản nhạc , không thể không nói, Âm phi đạn khúc thật sự không tồi, Thừa Kiền đời này bởi vì  thường thích đánh đàn, đối cầm nghệ của Âm phi càng có thể lĩnh hội, trong lòng không khỏi tán thưởng, liền lại cống hiến một đóa quyên hoa.

Mà trên lưng lại từng trận hàn ý, Thừa Kiền lúc này đã muốn hoàn toàn tê liệt rồi.

Sau đó, ngay tại khi Vi phi cũng bước lên sân khấu , Thái Tông đế vẫn cười bỗng nhiên đột ngột mở miệng : “Kiền Nhi!”

Thừa Kiền sửng sốt, lập tức lấy lại tinh thần, cung kính đáp “Có nhi thần.”

“Trẫm thấy ngươi gần nhất rất chịu khó luyện đàn. Nhất định tiến bộ không ít, đến, đàn cho trẫm nghe một đoạn .” Thái Tông đế nói thực tùy ý, lại có chút thờ ơ.

Tư liệu

Trường Nhạc công chúa [ 621 – 643]: Nguyên danh Lí Đoan Trang. Trường nữ của Đường Thái Tông, thông minh sáng sủa, làm người nhân ái,nổi tiếng xinh đẹp lại am hiểu thi họa, được Đường Thái Tông cùng Trưởng Tôn hoàng hậu sủng ái, Trinh Quán năm thứ hai (628), chiếu phong Trường Nhạc công chúa, thực ấp ba ngàn hộ. Trinh Quán năm thứ tám [634] Trường Nhạc công chúa chính thức gả cho Trưởng Tôn Xung (con trưởng của Trưởng Tôn Vô Kỵ). Trường Nhạc công chúa mắc bệnh di truyền, Trinh Quán năm thứ mười bảy [643] ngày mười tháng tám, vì bệnh mà chết, hưởng thọ hai mươi ba tuổi, chôn cùng Chiêu Lăng.
2. Dự Chương công chúa [621? – 642?], do hạ tần sinh hạ, là dưỡng nữ (con gái nuôi) của Trưởng Tôn hoàng hậu. Gả cho Đường Thiện Thức [theo[ tân đường thư ] có thể là Đường Nghĩa Thức , con trai Đường Kiệm].

Tagged:

10 thoughts on “[ ĐPCTK] Chương 23+ 24

  1. khavle 15/10/2011 lúc 16:03 Reply

    Anh ôm bình dấm ah~~~~ Thấy bình càng ngày càng lớn. Tội em nó ko biết gí nên ngu ngơ khen người khác _ __!!!

    Số lượt thích

  2. Non dimenticare me 04/11/2011 lúc 00:08 Reply

    Anh ghen dễ thương quá đi áááá!

    Số lượt thích

  3. thuquanpham 15/11/2011 lúc 22:11 Reply

    trầu âu, ghen gì mà ghê quớ, anh hok nói sao bé Kiền biết được nà =..=
    tks nàng

    Số lượt thích

  4. Tuyết Hồ 15/11/2011 lúc 23:50 Reply

    “nhuyễn mạn” – mạn là màn che, rèm – ta nghĩ chắc là mấy cái dải lụa hay treo trong cung để trang trí ấy. Để lúc nào tìm thấy hình minh họa ta sẽ dẫn link >.<

    Số lượt thích

  5. Hà Hoa 27/12/2011 lúc 10:21 Reply

    Ta chết cười mất, Thế Dân ca ca ghen dã man a, Kiền nhi không bị đông lạnh cũng lạ à nha. Mà tình ý của Thế Dân ca ca lại bị mấy anh quan dịch sai, còn bị Kiền nhi hiểu lầm, tội anh ý quá.
    CƠ mà ta đang nghĩ hem biết giữa Trưởng Tôn Vô Kỵ và Ngô vương có gì hem ta, nghi quá. Cứ đọc thấy anh Trưởng Tôn là ta nghĩ đến gương mặt gian xảo của anh ý trong phim Võ Mị Nương.

    Số lượt thích

  6. Ngọc Ngưng Các 15/01/2012 lúc 20:00 Reply

    Trường Nhạc công chúa [ 621 – 643]: Nguyên danh Lí Đoan Trang. Trường nữ của Đường Thái Tông, thông minh sáng sủa, làm người nhân ái,nổi tiếng xinh đẹp lại am hiểu thi họa, được Đường Thái Tông cùng Trưởng Tôn hoàng hậu sủng ái, Trinh Quán năm thứ hai (628), chiếu phong Trường Nhạc công chúa, thực ấp ba ngàn hộ. Trinh Quán năm thứ tám [634] Trường Nhạc công chúa chính thức gả cho Trưởng Tôn Hướng (con trưởng của Trưởng Tôn Vô Kỵ). Trường Nhạc công chúa mắc bệnh di truyền, Trinh Quán năm thứ mười bảy [643] ngày mười tháng tám, vì bệnh mà chết, hưởng thọ hai mươi ba tuổi, chôn cùng Chiêu Lăng.
    2. Dự Chương công chúa [621? – 642?], do hạ tần sinh hạ, là dưỡng nữ (con gái nuôi) của Trưởng Tôn hoàng hậu. Gả cho Đường Thiện Thức [theo[ tân đường thư ] có thể là Đường Nghĩa Thức , con trai Đường Kiệm].

    Số lượt thích

  7. nguyenthihoa 24/01/2012 lúc 21:58 Reply

    Nàng cố làm việc và nghỉ ngơi điều độ nha. Thanks nàng nhiều.

    Số lượt thích

  8. fangshang 20/05/2013 lúc 16:05 Reply

    Ta ngồi đọc truyện mà cười ngu trước màn hình cả buổi trưa. Trời nắng nóng 40 độ làm người ta tưởng ta khùng. Nhưng mà dễ thương quá ta chịu ko nổi nàng nak! =))

    Số lượt thích

  9. blackcatgxm 16/11/2014 lúc 11:10 Reply

    đọc đến doạn Kiền nhi thấy lưng phát lạnh là ta cười không thôi, anh Dân ăn giấm thấy sợ….:D

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: