[ TĐBBDH ] [ PN ] Thượng thiên – Hạ thiên ( TVH )

Thượng thiên

Món quà của Khứ dành cho ngày tết Dương Lịch

Chúc các nàng luôn luôn xinh đẹp và … 😀

Hai ngày cuối tuần , siêu thị luôn chật chội hơn so với bình thường, cho dù là bảy giờ tối , thời gian không quá sớm cũng không đến mức muộn này , tuy rằng không phải thời điểm đông người đến nhất , người người quần tam tụ ngũ dạo siêu thị cũng không ít.

Gian tính tiền của khu đồ cho trẻ em , một nam nhân có thân hình cao lớn lại có tướng mạo anh tuấn , cơ hồ hấp dẫn tất cả ánh mắt của các cô gái đi qua .

Namnhân mặc tây trang được làm bắng chất liệu rất tốt cùng kiểu dáng đẹp mắt , mang theo một bộ kính mắt không gọng , cả người thanh thanh nhã nhã, rất có cảm giác tinh anh. Bởi vì không phải đi làm, cho nên không có đeo cà-vạt, cúc của áo sơmi cởi hai cái , trong nghiêm túc lộ ra vài phần hưu nhàn, hiệu quả ngoài ý muốn thật là tốt. Chính là duy nhất làm cho người ta cảm thấy có điểm đột ngột chính là , nam nhân ở khu đồ dùng trẻ em mua đồ , hơn nữa còn ôm trong ngực một đứa bé .

Dùng dây lưng chuyên dụng đem đứa bé mặt đối mặt , cố định ở trước ngực, đứa bé mới mấy tháng tuổi huy huy cánh tay ngắn mập mạp giữa không trung , đôi khi ngẩng đầu nhìn nam nhân , thấy hắn ôn nhu cười sau liền quay qua nhìn bốn phía.

Xem một nam nhân hơn ba mươi một mình mang theo một đứa nhỏ như vậy, làm cho người ta cảm thấy được có vài phần buồn cười, rồi lại rất hài hòa.

Ở gian hàng tiền đứng nửa ngày, hai tay Nhiêu Tông Lễ mỗi tay cầm một bao bỉm, cúi đầu hơi hơi cau mày nhìn chú thích trên giấy gói , sau đó lại ngẩng đầu nhìn nhìn giá cả ,so sánh lúc sau, đem một bao trong đó bỏ vào xe mua sắm . Trong xe đã khá đầy , cơ hồ có một nửa đều là đồ dùng trẻ con.

“Y nha ~” đứa bé trong ngực không an phận vặn vẹo thân thể, muốn tự tay lấy đồ trong xe

Nhiêu Tông Lễ giơ lên khóe miệng, sờ sờ cái đầu không nhiều tóc của đứa bé  .

“Đói bụng?” thanh âm ôn nhu như nước, khiến các cô gái vụng trộm liếc nhìn lâm vào khuynh đảo.

“Cái đó không thể ăn , đợi lát nữa chúng ta trở về nhé .” Hắn nói xong, đứa bé mấp máy môi, ô ô oa oa nhỏ giọng kêu.

Hảo một đôi phụ tử ấm áp lại hài hòa ! Ba ba tuấn tú, con trai đáng yêu!

Ngay khi Nhiêu Tông Lễ định vươn tay lấy một hộp kem thoa , một phụ nữ hướng hắn mỉm cười

“Nhãn hiệu này nha , là mùi cam , trẻ con sẽ thích lắm .”

Quay đầu, Nhiêu Tông Lễ nhìn nhìn người phụ nữ .

Mặc dù có điểm gầy nhưng là một người mới sinh . Làm một bác sĩ khoa phụ sản, ánh mắt hắn luôn chính xác

“Cám ơn.” Khẽ gật đầu, Nhiêu Tông Lễ đem sản phẩm mà đối phương giới thiệu bỏ vào xe .

Nhìn hắn không có cự tuyệt, người phụ nữ thoáng yên tâm, cùng Nhiêu Tông Lễ nói chuyện phiếm.

“Hài tử của anh thật đáng yêu a! Là bé nam phải không ?”

“Ân.”

“Một người mang theo đứa nhỏ thực vất vả đi ?”

“Hoàn hảo –” trên cơ bản chỉ cần thời điểm có hắn ở , Tiểu Bảo vẫn là thực ngoan. Chẳng qua đổi thành nam nhân kia mà nói  —

Đại khái thì bọn họ nói chuyện cũng không tệ , mọi người ở một bên vụng trộm nhìn Nhiêu Tông Lễ cùng Tiểu Bảo , tuổi có lớn có nhỏ, trung niên a di chiếm đa số, đầu tiên là thay phiên khen Tiểu Bảo một phen rằng đáng yêu và vân vân .

Đại khái là được khen thành thói quen, Tiểu Bảo đối mặt nhiều bà bà a di “Như lang tựa hồ” như thế ,một chút cũng không có sợ người lạ, yên tâm thoải mái nhận các loại ca ngợi. Nhiêu Tông Lễ cảm thấy điểm này thật ra giống ba ba nó , mặt dày ngang nhau

“Mụ mụ của đứa nhỏ đâu ?” Một a di thân thủ sờ sờ mặt Tiểu Bảo, đột nhiên hỏi một câu.

Nhiêu Tông Lễ bất động thanh sắc , đẩy kính mắt , nửa ngày, nhẹ nhàng nói một câu: “Cô ấy―― bề bộn nhiều việc.”

Tiểu Bảo trước ngực vươn hai đôi tay nắm lấy cổ áo sơ mi của hắn , nha nha kêu .

Nhiêu Tông Lễ có một tia xấu hổ cùng chột dạ, tuy rằng biết nói dối cũng không phải giáo dục tốt cho đứa nhỏ, nhưng hắn sao có thể không biết xấu hổ mà nói hiện tại mụ mụ của đứa nhỏ này là mình !

“A ~ thật tốt! Lão bà vội , lão công bằng lòng hỗ trợ mang tiểu hài tử! cái lão ma quỷ nhà ta chỉ biết ngủ với coi TV!”

“Đúng vậy! Vợ của tiên sinh thật hạnh phúc nha , có anh làm lão công tốt như thế , không cần làm lụng vất vả, đều không cần sợ biến thành bà già xấu xí — ”

Bà già xấu xí?

Nhiêu Tông Lễ theo bản năng nghĩ tới cái gì, thoáng sửng sốt một chút. Những người khác không có phát hiện, còn đang tiếp tục nói.

“Nữ nhân dễ già lắm , trước khi kết hôn đã vậy, có đứa nhỏ lại càng như vậy. Mỗi ngày giặt quần áo nấu cơm, thật vất vả có thời gian không phải đi làm còn phải ở nhà mang đứa nhỏ, cũng chưa rỗi rãi chú ý cách ăn mặc!”

“Đúng rồi đúng rồi! Con tôi hơn mười tuổi, ba đứa nhỏ mỗi ngày nói ta càng ngày càng giống bà quản gia, không có ôn nhu như trước.”

“Tôi mấy hôm trước lôi ảnh cưới ra xem lại , ôi thật là một mỹ nữ a! Hiện tại dáng người đều biến dạng, còn như vậy tiếp nữa tôi sợ lão công tôi đều muốn ngoại tình bên ngoài !”

Chủ đề buôn chuyện của các cô các bà luôn dài vô tận ,ở giữa các nàng, Nhiêu Tông Lễ thật ra không cảm giác có cái gì không đúng, bởi vì các nàng nói mỗi một câu, hắn đều nghe lọt được, hơn nữa rành mạch.

Sau đó, hắn ý thức được, chính mình có thể rất nhanh cũng muốn biến thành một bà già xấu xí — không, là lão già xấu xí.

Ở bệnh viện, Nhiêu Tông Lễ là người có y thuật cao siêu, bác sĩ được tin cậy. Hắn là trưởng khoa trẻ tuổi nhất bệnh viện từ trước tới nay, tuy rằng ngày thường làm cho người ta có cảm giác bất cẩu ngôn tiếu, không quá dễ dàng thân cận, nhưng nam nhân lãnh khốc thường thường tổng có thêm mị lực đặc thù.

Mà thời điểm không ở bệnh viện, Nhiêu Tông Lễ là mụ mụ đứa nhỏ .

Mấy tháng trước , khi nữ nhân kia bỏ trốn, Nhiêu Tông Lễ gặp Thẩm Trọng Nhiên, hai người đàn ông nguyên bản không có gì giống nhau lại vì đứa bé này mà gặp gỡ , đi từng bước cho tới hôm nay, Nhiêu Tông Lễ cảm thán cũng không phải không có, chính là khi hắn ngẫu nhiên có một chút cảm thán dư thừa, hắn đã dần dần thích hợp với hiện tại .

Chính là hôm nay, hình dung về bà già xấu xí này vẫn khiến hắn đả kích không nhỏ . Tuy rằng là nam nhân, nhưng nói theo nghĩa nào đó thì như nhau .

Mang theo bao lớn bao nhỏ, lưng mang Tiểu Bảo trở lại chỗ Thẩm Trọng Nhiên sau, Nhiêu Tông Lễ đem Tiểu Bảo đã buồn ngủ đưa về phòng, đi ra đối mặt với một đống tã và sữa sau , thái dương bắt đầu mơ hồ co rút đau đớn .

Đây là ngày cuối tuần của hắn , không ở nhà nghỉ ngơi, chạy đến nhà người khác làm “Vú em”. Không biết khi nào, hắn cũng thích ứng với loại cuộc sống cùng dĩ vãng khác nhau một trời một vực này . Hai người em trai của hắn từ khiếp sợ đến giờ thành thấy nhưng không trách được . Sau đó hồi tưởng đến chính mình có khi cùng một đám bà cô tranh nhau rau củ cùng thịt trong siêu thị , Nhiêu Tông Lễ không khỏi bắt đầu bội phục bản thân .

Nhưng mà, ngay khi hắn ở siêu thị mua sắm đồ đạc ,  nam nhân kia lại đi hộp đêm.

Nói là đi hộp đêm lêu lổng, có thể có điểm oan uổng Thẩm Trọng Nhiên. Bởi vì hộp đêm chính là do Thẩm Trọng Nhiên mở , định kỳ đi tuần tra trong điếm là chuyện lão bản y phải làm .

Nhưng là không thể không nói, đây là công tác tiêu dao khoái hoạt . Nhiêu Tông Lễ không chỉ một lần đi hộp đêm tìm Thẩm Trọng Nhiên, có nhiều lần là thông tri y , còn lại là bất ngờ . Mà mỗi khi “Đột kích kiểm tra”, luôn luôn có vài lần có thể nhìn thấy Thẩm Trọng Nhiên cùng tiểu thư hoặc thiếu gia trong điếm chơi trò chơi đến bất diệc nhạc hồ. Trò chơi người lớn cũng chẳng thiếu .

Tuy rằng sau đó Thẩm Trọng Nhiên chạy theo hắn giải thích , nói đó là xã giao, là gặp dịp thì chơi, bởi vì có khách nhân ở đó. Nhiêu Tông Lễ kỳ thật cũng không có để ý như vậy, bởi vì hắn hiểu biết. Hơn nữa — Thẩm Trọng Nhiên cũng không có can đảm kia !

Nhiêu Tông Lễ mệt mỏi cả thể xác và tinh thần ngồi vào sô pha, cửa đột nhiên mở.

Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường , tám giờ rưỡi, hôm nay trở về sớm.

“Thân ái, tôi đã trở về. Không cho tôi một cái ôm nhiệt tình sao ?” thanh âm nam nhân bĩ bĩ từ cửa truyền đến.

Nhiêu Tông Lễ nhíu nhíu mày, cửa mở trong nháy mắt, hắn đã nghe được một cỗ rượu vị.

Mà Thẩm Trọng Nhiên cũng chỉ có ở thời điểm uống say chuếnh choáng mới dám gọi hắn “Thân ái “, có thêm rượu là nam nhân kia càng không đứng đắn .

————————————————————————————————-

 

Hạ thiên

Nhiêu Tông Lễ quay đầu nhìn về phía cửa, Thẩm Trọng Nhiên thân hình có điểm đứng không vững , dựa vào tường cởi giày. Trước kia hắn vào cửa lúc sau luôn trực tiếp đem giày ném đến một bên, cùng Nhiêu Tông Lễ ở một chỗ nên có lẽ cũng nhiễm mấy thói quen tốt.

“Đến ~ để lão công ôm một cái!”

Nhìn Nhiêu Tông Lễ, Thẩm Trọng Nhiên hì hì cười , hướng hắn đi tới, đi thấy liền giang song chưởng chuẩn bị ôm hắn . Sơ mi màu đen trên người giải khai nửa đám cúc áo , cơ hồ lộ ra toàn bộ ngực, vòng eo không có nửa điểm mỡ thừa cũng mơ hồ có thể thấy được, đai lưng ở trên quần lấp lóe ẩn hiện .

Bộ dáng này ở trong mắt Nhiêu Tông Lễ xem ra có thể đáng khinh, nhưng bằng tâm mà nói, Thẩm Trọng Nhiên là anh tuấn mà khêu gợi.

Tuổi không đến 30 , sự nghiệp thành công, tuy rằng cảm giác không quá đứng đắn, nhưng nam nhân hư hỏng thường thường càng nổi tiếng, cho nên chẳng sợ hiện tại thất phân túy, tóc thực loạn còn có quần áo không chỉnh, vẫn là  một loại mị lực .

Đương nhiên, tuổi trẻ cũng là nguyên nhân.

Thẩm Trọng Nhiên so với Nhiêu Tông Lễ nhỏ hơn bốn tuổi, xem hai nam nhân mà nói, này tuyệt đối xem như chênh lệch không nhỏ. Tuy rằng  khí chất bất đồng, nhưng Nhiêu Tông Lễ khẳng định nếu hắn mặc thành cái bộ dáng kia của Thẩm Trọng Nhiên, tuyệt đối khiến một mảng sợ hãi.

Đang nghĩ như vậy, Thẩm Trọng Nhiên đã hướng hắn lao tới.Namnhân cúi thân, cả người ngã vào trên người hắn, ôm thắt lưng hắn cọ xát một trận.

Thói quen sau khi say của y là làm nũng , Nhiêu Tông Lễ cũng không có cự tuyệt, chính là tâm tình hôm nay bất đồng ngày thường.

“Anh  lại uống rượu rồi lái xe?” thanh âm hắn lạnh lùng, cúi đầu nhìn nam nhân giống một bãi bùn nhão dính vào trên người chính mình .

“Không có.” Thẩm Trọng Nhiên không có phát hiện hắn khác thường , ghé vào bụng hắn mà dụi , hương vị trên người Nhiêu Tông Lễ thanh thanh đạm đạm với y mà nói thật sự là rất dễ chịu “A Phong đưa tôi trở về đó . Tôi nào dám uống rượu còn lái xe, anh  — ”

“Tôi thế nào?” Hắn không tiếp tục nói, Nhiêu Tông Lễ nhẹ nhàng hơi nhướn mày, tựa tiếu phi tiếu hỏi.

Lại đem y đuổi xuống dưới giường !

Nhưng Thẩm Trọng Nhiên không dám nói. Nhiêu Tông Lễ bình thường trước mặt người ngoài một bộ y sư cấm dục, nhưng ở trước mặt Thẩm Trọng Nhiên hoàn toàn là một nữ vương! Hai người cùng một chỗ , trừng phạt kiểu tay nhéo lỗ tai , giẫm bụng và vân vân , tuy rằng bạo lực, nhưng Thẩm Trọng Nhiên yêu chết loại thô bạo này của Nhiêu Tông Lễ.

Tưởng tượng đến lần trước , Nhiêu Tông Lễ cách vải quần dùng chân dẫm lên chỗ kia của y , cả người Thẩm Trọng Nhiên giống như muốn thiêu cháy.

Sau đó thực sự là một đêm tình cảm mãnh liệt !

“Anh đáng yêu nhất a!” Đổi đề tài rồi đứng dậy cười, Thẩm Trọng Nhiên không chút nào keo kiệt khích lệ tình nhân chỉ ở trước mặt y mới không nghiêm túc , cúi đầu hôn Nhiêu Tông Lễ, thuận tay lấy xuống kính mắt của người kia .

“Ngô!” Miệng bị một cỗ hương vị rượu tiến vào , nói tức giận thì cũng không có, nhưng chính trong lòng không thoải mái. Không biết cái mồm này có hôn người khác hay không , nghĩ đến đây, Nhiêu Tông Lễ thân thủ dùng sức đẩy Thẩm Trọng Nhiên một phen .

“Cút! Đi tắm rửa!”

Còn chưa hôn đã nghiền, Thẩm Trọng Nhiên lại bắt đầu dùng chiêu xấu nhất , ôm thắt lưng Nhiêu Tông Lễ không chịu buông tay.

“Tắm rửa không vội, dù sao đợi lúc nữa lại phải tắm lại .” Vươn tay xoa bộ vị mẫn cảm của nam nhân, Thẩm Trọng Nhiên vừa lòng nhìn mặt Nhiêu Tông Lễ dần dần hiện lên một tia đỏ ửng. Vô luận ở trên giường cỡ nào nhiệt tình, tại đây hắn luôn thẹn thùng.

“Hôm nay không được, không làm.” chế trụ thân thể dần dần nóng lên, Nhiêu Tông Lễ cự tuyệt bằng “Lời lẽ chính nghĩa”. Nhưng là thường thường đến cuối cùng là không có tác dụng gì .

Thẩm Trọng Nhiên bé tuổi hơn Nhiêu Tông Lễ, nhưng phương diện khác lại tuyệt không nhỏ hơn hắn . Thân thể tráng kiện do nhiều năm tập luyện giữ gìn có thể so sánh với vận động viên , đặc biệt một đôi chân dài trong quần đen , hết sức rêu rao. Lúc này , hai chân theo tay cùng nhau triền ở  trên người Nhiêu Tông Lễ, mặc hắn giãy dụa như thế nào cũng giãy ra không được, hai người ở trên sô pha ôm thành một khối.

Ở phương diện này, Nhiêu Tông Lễ cảm thấy Thẩm Trọng Nhiên so với hắn ưu thế hơn .

Lập tức phân thân bị công hãm, quần bị Thẩm Trọng Nhiên xả tới một nửa, Nhiêu Tông Lễ mặt đỏ tai hồng  lôi kéo quần lót là phòng thủ cuối cùng của mình .

“Tôi nói không làm!”

Thẩm Trọng Nhiên ngừng lại, ngẩng đầu nhìn hắn một bộ sắp khóc , tựa hồ rượu cũng tỉnh, nhíu nhíu mày thân thủ sờ sờ mặt Nhiêu Tông Lễ “Làm sao vậy?”

Y chưa hỏi xong , vừa hỏi, Nhiêu Tông Lễ liền cảm thấy được cỗ khí ở trong lòng dần dần nảy lên đến.

Trừ bỏ vị rượu cùng vị khói , trên người Thẩm Trọng Nhiên còn có một cỗ mùi, đó là hương nước hoa hỗn tạp . Mặc dù là ở trong điếm dính vào nước hoa thực bình thường, nhưng hôm nay lại khiến hắn không thỏa mái .

Ở trong điếm, Thẩm Trọng Nhiên muốn dạng nam nữ kiểu gì không được , tuổi trẻ, xinh đẹp, tươi mới — mà hắn, tựa hồ càng thích hợp làm bảo mẫu kiêm chức vú em —

Không biết hắn suy nghĩ cái gì, Thẩm Trọng Nhiên đỡ đầu Nhiêu Tông Lễ đem hắn ấn đến trước ngực mình, lại hỏi: “Ở bệnh viện chịu ủy khuất?”

Nhiêu Tông Lễ ngẩng đầu trừng mắt nhìn y liếc một cái. Sau đó lại cúi đầu, tựa hồ đang do dự.

Liếc mắt kia ở trong mắt Thẩm Trọng Nhiên là phong tình vô hạn, chịu đựng hạ thân rục rịch, hắn sờ sờ tóc Nhiêu Tông Lễ  “Có chuyện gì liền nói cho tôi biết, đừng một người nghẹn trứ. Không phải chuyện bệnh viện, thì phải là Tiểu Bảo hôm nay lại chọc giận anh tức giận? Chờ, tôi đi giáo huấn xú tiểu tử, đánh mông nó !” Nói xong làm bộ phải buông Nhiêu Tông Lễ ra đứng lên.

Nhiêu Tông Lễ nhất thời không biết hẳn là cười hay thế nào , thân thủ giữ chặt y.

“Nó còn nghe lời hơn anh .”

Nghe hắn nói như vậy, Thẩm Trọng Nhiên cười ngồi trở về, lại ôm thắt lưng Nhiêu Tông Lễ.

“Tôi cũng thực nghe lời a! Đặc biệt –” để sát vào bên tai Nhiêu Tông Lễ , thấp giọng nói vài câu, khiến người sau sắc mặt đỏ bừng, quả thực có điểm phải xấu hổ vô cùng .

Nhìn hắn mặt đỏ thành như vậy, tâm tình Thẩm Trọng Nhiên rất tốt.

“Có phải quá mệt mỏi hay không? Anh gầy –” nói xong sờ sờ thắt lưng Nhiêu Tông Lễ.

Nhiêu Tông Lễ hơi hơi sửng sốt một chút, thắt lưng hắn — không tính mềm mại .

Hắn cũng không phải tự ti, mà là sự thật. Có lẽ thật là già rồi, nghĩ sự tình luôn dễ dàng hướng chỗ tiêu cực mà nghĩ. Hắn cũng từng có ý niệm như thế trong đầu, nghĩ đến Thẩm Trọng Nhiên cũng không phải yêu mến hắn, mà là cảm thấy có hắn chiếu cố đứa nhỏ thực tiện . Tuy rằng sau Thẩm Trọng Nhiên không chỉ một lần nói cho hắn tình cảm của y , nhưng là —

Nhiêu Tông Lễ thở dài, thân là trưởng nam Nhiêu gia, thay song thân không ở nhà chiếu cố hai đứa em trai nhiều năm , cho dù thân thể hắn còn chưa già , trong lòng tựa hồ đã sớm cùng người năm – sáu mươi tuổi không khác biệt . Trước kia, hắn lại nghiêm túc lại khó gần , nhóm y tá sau lưng đều gọi hắn là băng sơn.

Nghĩ nghĩ, Nhiêu Tông Lễ cảm giác tiêu tan, hắn đứng thẳng người rời đi Thẩm Trọng Nhiên một chút, sau đó hỏi: “Anh nói tôi có nhàm chán hay không ?”

“A?” Thẩm Trọng Nhiên sửng sốt. Lời này từ đâu nói lên?

Nhiêu Tông Lễ phụng phịu nhìn bộ dáng y ngơ ngác , một bộ bị biểu tình “Trách móc”, nhấp hé miệng nghĩ muốn đẩy mắt kính nhưng mắt kính lại bị lấy đi rồi

“Hôm nay ở siêu thị –” nói tóm tắt chuyện trong siêu thị một lần , hơn nữa mỗi đến nói đến chứ “Bà già xấu xí”, Nhiêu Tông Lễ đều phải ngẩng đầu liếc Thẩm Trọng Nhiên một cái. Thẳng đến khi nói xong, người sau vẫn là vẻ ngốc dạng .

Nhiêu Tông Lễ không vui. Tốt xấu gì cũng nói ra a!

“Uy ~ anh  –” hắn nói còn chưa nói xong , Thẩm Trọng Nhiên tựa như đại cẩu thấy chủ nhân mà phác lên , lao vào người khiến hai người ngã trên sofa , Nhiêu Tông Lễ sợ tới mức nghĩ đến có lẽ sẽ ngã khỏi sofa .

“Anh làm gì?” Phát điên cái gì !

“Anh là lão nam nhân đáng yêu !” Thẩm Trọng Nhiên nghiến răng nghiến lợi nói, đồng thời ở trên cổ Nhiêu Tông Lễ hung hăng cắn một ngụm. Đau đến mức người sau kêu lên một tiếng đau đớn.

“Nói! Anh là cố ý nói như vậy khiến tôi hưng phấn sao ? A?”

“Thúi lắm!” Rất ít nói thô tục , thô tục đời này của Nhiêu Tông Lễ cơ hồ đều kính dâng cho Thẩm Trọng Nhiên.

Mắng là mắng, giãy dụa vẫn giãy dụa, cuối cùng vẫn để Thẩm Trọng Nhiên làm đến. Quần ở trên chân , Nhiêu Tông Lễ bị nâng một chân khác lên, Thẩm Trọng Nhiên gấp đến độ quần của mình còn chưa kịp thoát , cởi bỏ cúc cùng khóa kéo liền đi người . Quần áo trên người hai người được coi là miễn cưỡng chỉnh tề , chỉ có khe hở kia là giao nhiệt cùng một chỗ .

Nhiêu Tông Lễ một tay nắm chặt sofa , quay đầu đi cắn môi thở hổn hển, không có trơn, đau đến chảy nước mắt.

Thẩm Trọng Nhiên yêu nhất bộ dáng hai mắt đẫm lệ này của hắn . Tuy rằng đau lòng, lại càng hưng phấn, chậm rãi đẩy hạ thân , thẳng đến toàn bộ đi vào, y thở thật sâu , cúi đầu sờ sờ mặt Nhiêu Tông Lễ .

“Kêu đi ~ nghe lời, tôi thích nghe anh kêu — ”

Ở trên giường, thanh âm Nhiêu Tông Lễ luôn luôn không lớn, trừ bỏ thời điểm bị khi dễ đến chịu không được .

Lắc lắc đầu, Nhiêu Tông Lễ buông môi ra, thanh âm đều có chút run rẩy.

“Tiểu Bảo còn đang ngủ –” hắn không có đóng cửa phòng.

Thẩm Trọng Nhiên cười cười “Đừng lo, tỉnh hắn cũng nhìn không thấy.” Nói xong không để ý Nhiêu Tông Lễ căm tức mà bắt đầu trừu động. Một bên động, vừa động thân thủ mát xa cái mông khiến hắn thả lỏng . Mỗi khi y xấu ý vuốt ve bộ vị nơi hai người kết hợp , thân thể Nhiêu Tông Lễ luôn nhịn không được căng thẳng, khiến y thích đến đổ mồ hôi.

Thân thể mê người như thế , người lại đáng yêu đến vậy , sao lại già đâu —

“A –” đột nhiên bị đỉnh tới trong chỗ sâu , Nhiêu Tông Lễ ngẩng đầu rên rỉ ra tiếng. Thẩm Trọng Nhiên theo thế nằm úp sấp trên người hắn, hạ thân càng phát sức đĩnh động , đồng thời tiến đến còn ở bên tai hắn nói : “Tôi mỗi ngày làm dịu anh như thế này  , anh  sao có thể già , thành bà già xấu xí chứ ? Ân ?”

“Anh  — ngô!” Bị Thẩm Trọng Nhiên cố ý động đến nói không nên lời, Nhiêu Tông Lễ thân thủ ôm lấy y , dùng sức cấu lưng hắn một cái .

Thẩm Trọng Nhiên không để tâm, hai người cuốn lấy càng lúc càng chặt.

Thẳng đến khi Nhiêu Tông Lễ cao trào một lần  sau, còn không có lấy lại tinh thần, Thẩm Trọng Nhiên đột nhiên nâng chân hắn lên thành tư thế đáng hổ thẹn , hắn có điểm luống cuống.

“Đủ rồi! Đừng làm nữa, Tiểu Bảo sẽ tỉnh — ”

“Yên tâm đi! Vợ chồng hai người chính là muốn thừa dịp đứa nhỏ ngủ để hảo hảo thân thiết thân thiết! Tách chân ra — thực ngoan ~” nhìn nam nhân run rẩy  tách chân ra, Thẩm Trọng Nhiên vừa lòng, vuốt ve đầu hắn khen ngợi .

Nhiêu Tông Lễ tức giận đến muốn đuổi y. Lại khống chế không được thân thể của mình, cảm giác lại tới nữa, đành phải tùy ý y .

“Làm thì mau làm ! Ít nói nhảm!”

Buồn cười nở nụ cười , Thẩm Trọng Nhiên lại bắt đầu luật động vòng tiếp theo , có mồ hôi cùng dịch thể hai người làm dịu , ra vào bắt đầu thông thuận lên, tốt đẹp làm cho người ta tâm tình sung sướng, đặc biệt là hai người yêu nhau .

Làm được một nửa, Nhiêu Tông Lễ ôm bả vai Thẩm Trọng Nhiên, thở hổn hển nói:  “Tiểu Bảo sắp tỉnh, nó chưa uống sữa đâu  — ”

Thẩm Trọng Nhiên mạnh mẽ đụng hắn một chút “Loại thời điểm này anh còn nhớ tiểu quỷ kia! Anh  không thể toàn tâm toàn ý thầm nghĩ mỗi tôi sao!”

Nhiêu Tông Lễ dở khóc dở cười  “Nó — a! Nó là anh  — con trai a!”

“Tôi biết!” Mất mặt nói ra câu nói kia, Thẩm Trọng Nhiên đành phải đem lửa giận cùng dục hỏa cùng nhau phát tiết trong hạ thân người kia , nhìn nam nhân bởi vì mình mà trở nên càng ngày càng khêu gợi, cười cười có điểm thỏa mãn.

“Ít nhất có tôi hơn tiểu quỷ kia nha , nó không thể uống sữa của anh , nhưng tôi có thể ―― ”

Thẩm Trọng Nhiên mới vừa nói xong, Nhiêu Tông Lễ liền cảm giác ngực nóng lên, trước ngực bị nam nhân hàm trụ, mạnh mẽ hút lên.

Cao thấp song trọng kích thích, khiến Nhiêu Tông Lễ nhịn không được rên rỉ, nguyên bản thanh âm lạnh nhạt lúc này càng thêm mê người.

“Nó cũng không thể làm thế này với anh !” Thẩm Trọng Nhiên như là bị nghiện , đứng dậy ấn vai hắn xuống bắt đầu trừu động , xuyên xỏ khiến sofa lệch đi vài phần , vài lần nghe được Nhiêu Tông Lễ thét chói tai mới thoáng dừng lại, sau đó ở thời điểm người dưới thân hồi phục thì lại bắt đầu .

Phát tiết qua đi, hết thảy lý trí mới có thể chậm rãi trở về vị trí cũ. Thẩm Trọng Nhiên ôm Nhiêu Tông Lễ nằm ở trên sô pha , bốn phía một mảnh đống hỗn độn, quần áo hai người ném xuống đất, đệm sô pha cũng dính đầy mồ hôi cùng dấu vết khi tình cảm mãnh liệt .

Nhiêu Tông Lễ nhắm mắt lại nghỉ ngơi nửa ngày sau, nói: “Anh  đi xem Tiểu Bảo, nó hẳn là tỉnh.”

“Sách!” Dừng lại đôi tay đang vuốt ve lưng hắn , Thẩm Trọng Nhiên có điểm không tình nguyện nhíu mày, nhưng vẫn đi . Nhặt lên quần áo trên mặt đất rồi mặc vào , xoay người nói: “Anh  trước nghỉ ngơi một chút, tôi đem tiểu tử kia an bài tốt rồi sẽ cùng tắm rửa .”

Nhiêu Tông Lễ không nói chuyện, chỉ là nhắm mắt lại nhẹ nhàng gật gật đầu.

Quá nửa ngày, cuối cùng khôi phục một chút khí lực, Nhiêu Tông Lễ từ trên sô pha chậm rãi ngồi xuống, thân thủ xoa bóp thắt lưng suy nhược.

Dù sao, thể lực không thể so với trước kia — hắn là bác sĩ, công tác vội không nói, thời điểm không vội cũng là ngồi ở  trong văn phòng, rất ít có cơ hội rèn luyện, như thế nào có thể so sánh cùng Thẩm Trọng Nhiên mỗi ngày đều tập luyện đến cả ngồi văn phòng cũng có máy tập thể thao , hắn chỉ cầu qua vài năm chính mình không mập ra là tốt rồi .

Chỉ là đột nhiên nghĩ đến ở thời điểm kịch liệt , Thẩm Trọng Nhiên cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn nói một lần lại một lần , ngực Nhiêu Tông Lễ hơi hơi nóng lên. Thẩm Trọng Nhiên tuy rằng nhìn qua không đứng đắn, nhưng cũng không phải người đem tình cảm nói trên đầu lưỡi , lời ngon tiếng ngọt cùng chân tình , thường thường thực dễ dàng khiến cho người phân không rõ .

Nhưng là hai người cộng lại cũng hơn nửa trăm , lại còn có đứa nhỏ (?) mà nói mấy lời này , Nhiêu Tông Lễ đều cảm thấy được có điểm —

Thẩm Trọng Nhiên đem Tiểu Bảo đi ra, nhìn thấy Nhiêu Tông Lễ nửa tựa vào sô pha , trên người là áo sơ mi của mình , sắc mặt ửng đỏ toàn bộ , hai chân dài hơi cong lên , cái mông rất tròn , đường cong hoàn toàn bại lộ ở trong không khí, giữa chân mơ hồ thấy chút bạch trọc , đó là do y lưu lại  —

Vài giây sau, trong phòng lại vang lên tiếng hô hữu khí vô lực của Nhiêu Tông Lễ .

“Mẹ nó! Lại phát điên cái gì! Cút ngay! A — thắt lưng của ta không được — ân a — “

Tagged:

11 thoughts on “[ TĐBBDH ] [ PN ] Thượng thiên – Hạ thiên ( TVH )

  1. Tuyết Hồ 01/01/2012 lúc 20:17 Reply

    Khửa khửa, ta là ta thích a :”>.

    Chúc Khứ năm mới zui zẻ, trẻ phẻ nhiều sức khỏe nhá :”>

    À, sửa lại cái này nà : “sáu mươi tuổi không khác bieetk

    Số lượt thích

  2. h 01/01/2012 lúc 22:41 Reply

    lạy chúa, anh ấy thú tính đại phát a.

    Số lượt thích

  3. ghostkid92 01/01/2012 lúc 22:55 Reply

    *ực ực*
    Đầu năm mất máu thế này không biết cuối năm có thành bạn hàng cố định của hội chữ thập đỏ không ta.
    THANK Khứ nha, nhờ chàng mà bắt đầu 1 năm toàn màu đỏ.
    *nhìn chằm chằm*
    *lóe lóe*
    *vươn tay*
    Bốp
    Ai da
    *lẩm bẩm* sao lại là hàng cấm cơ chứ
    ILU too

    Số lượt thích

    • Hạ Nguyệt 02/01/2012 lúc 08:02 Reply

      nàng sờ mó hàng mẫu nhà ta thế đấy à
      * chống tay lên hình ấm trà *

      Số lượt thích

      • ghostkid92 02/01/2012 lúc 23:22 Reply

        *chớp chớp* ta có trả phí nha
        *lầm bầm* hum trước bảo Khứ là osin, giờ thì…
        Haizz không chỉ vật giá gia tăng a…
        *sờ sờ*
        *giơ chén* cho ta xin tí trà, miễn phí a.

        Số lượt thích

  4. Tuyết Hồ 02/01/2012 lúc 13:37 Reply

    Thanks Khứ nhiều thật nhiều nha.

    Ta nhận được quà rồi ~^o^~.

    Số lượt thích

  5. bald88 07/01/2012 lúc 15:50 Reply

    Ta vừa luyện xong bộ này. hay lắm. bạn edit truyện hiện đại cũng ổn lắm. hi vọng sắp tới bạn làm cả truyện hiện đại nữa. ta khoái hiện đại + bất luân chi luyến kết hợp với nhau lắm.

    Số lượt thích

  6. Vincent 16/01/2012 lúc 01:51 Reply

    *tim hồng phấp phới*
    ta thích ta thích ta thích a~~~ vô sỉ hạ lưu mặt dày công là ta khoái *cười bỉ*

    Số lượt thích

  7. Thanh Thạch 25/01/2012 lúc 23:36 Reply

    Cảm ơn các nàng đã hoàn thành bộ này a~
    Rất dễ thương 🙂

    Số lượt thích

  8. jlawkirio2002 27/01/2012 lúc 16:36 Reply

    Trời ơi, ta yêu bạn công quá đi mất. Anh vừa mặt dày lại vô vô cùng biến thái. Ôi ta thích ấm ấp văn+HE.
    Cám ơn nàng vì đã edit truyện khiến ta muốn xịt máu mũi! Cúi đầu đa tạ.

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: