[ Tuyệt ngạo ] Đệ thất chương

Thứ bảy chương

Huyền Liệt ly khai Kỉ Thanh Diễm, linh hồn  cũng như  đi theo tâm đã chết, hiện giờ hắn cùng cái xác không hồn không có gì khác biệt .

Huyền Khánh cùng Vĩnh Bình công chúa bởi vậy mà lo lắng không thôi, cứ như vậy , nhi tử của bọn họ sẽ vĩnh viễn không trở lại .

Cho nên bọn họ nghĩ tới một cái chủ ý, chính là…… Thỉnh Tiết Minh Châu đến an ủi Huyền Liệt đang thất ý.

“ Liệt, ta đã sớm nói cho ngươi, nam nhân Kỉ Thanh Diễm căn bản không thể tin tưởng.”  đi vào Huyền phủ , Tiết Minh Châu liền nói như thế.

Nàng nguyên tưởng rằng duyên phận của mình cùng Huyền Liệt đã hết, không nghĩ tới ngay khi nàng phải buông tha, lại truyền đến tin tức tốt.

Bất quá, nàng đã sớm biết Huyền Liệt cùng Kỉ Thanh Diễm không có hảo kết quả .

Huyền Liệt không nói nửa câu, thậm chí ngay cả nhìn đều không có nhìn Tiết Minh Châu một cái, đối hắn mà nói, Tiết Minh Châu ghé vào lỗ tai hắn nói chuyện đại khái cùng con chim ma tước ồn ào không khác là mấy .

“ Liệt, ta biết ngươi tâm tình không tốt.”  thấy Huyền Liệt không nói lời nào, Tiết Minh Châu lơ đễnh nói thẳng: “ Không bằng chúng ta cùng đi ra ngoài dạo chơi giải sầu, ngươi nói được không?”

“ Đừng phiền ta!”  Huyền Liệt rốt cục nói chuyện , chỉ là tình huống lại cùng kỳ vọng của Tiết Minh Châu kém rất nhiều.

Xem ra dùng phương pháp bình thường căn bản không thể khiến Huyền Liệt chú ý tới nàng, Tiết Minh Châu đành phải xuất ra thủ đoạn phi thường.

“ Ngươi muốn nghe tình hình gần đây của Kỉ Thanh Diễm không ?”

“ Ta không muốn nghe!”  Huyền Liệt cơ hồ rống to .

Hắn cùng Kỉ Thanh Diễm đã tách ra nửa tháng , Huyền Liệt cố gắng  không cho chính mình nghĩ đến Kỉ Thanh Diễm.

Tiết Minh Châu lại vẫn nói: “ Hắn gần nhất thật quá khoái hoạt , mỗi ngày đều mời một đống người đến Diễm cư mở yến hội , hàng đêm sênh ca, tất cả mọi người nói hoa phố gần nhất trở nên nóng bỏng !”

Dụng ý mà Tiết Minh Châu nói những lời này chỉ có một, chính là làm cho Huyền Liệt hiểu được, Kỉ Thanh Diễm cho dù rời khỏi Huyền Liệt cũng sống rất khá .

Nàng chính là muốn Huyền Liệt hết hy vọng.

“ Hừ! Còn nói cái gì không thể không có ta.”

Nghe xong Tiết Minh Châu nói , trong lòng Huyền Liệt đột nhiên cảm thấy rất không thoải mái; Tưởng tượng đến hành vi giờ phút này của Kỉ Thanh Diễm, khiến cho Huyền Liệt phi thường đau đớn , cho rằng hắn không yêu mình nên mới có thể tiêu sái như thế .

“ Liệt, hồi ức qua rồi thì một chút tác dụng cũng không có, ngươi hẳn là phải nắm chặt hiện tại.”

Mà hiện tại đó là nàng ngay tại bên người hắn. Tiết Minh Châu dâng lên đôi môi mình , hôn trụ Huyền Liệt, cũng ở bên tai hắn thấp giọng nói: “ Kỉ Thanh Diễm làm được ta cũng làm được , đi, chúng ta vào trong phòng đi.”

Tiết Minh Châu chủ động đưa ra mời, Huyền Liệt nguyên bản nghĩ muốn cự tuyệt, nhưng ngay khi hắn mở miệng lại cản biến chủ ý .

“ Tốt!”  hắn phải hoàn toàn quên đi quá khứ.

Nàng không nghĩ tới sự tình sẽ tiến triển thuận lợi đến vậy, chỉ cần cùng Huyền Liệt thượng giường, Huyền Liệt không thể không thú nàng  .

Huyền Liệt đem Tiết Minh Châu ôm vào trong phòng mình, khẩn cấp  đem nàng đặt ở trên giường, kịch liệt hôn môi nàng, chính là khi bọn hắn sắp tiếp xúc thêm một bước nữa , Huyền Liệt lại dừng động tác.

“ Liệt, vì cái gì?”  Tiết Minh Châu khó hiểu hỏi.

Sự tình đều đã đến mức này, Huyền Liệt sao có thể nói đình liền đình, vậy nàng làm sao bây giờ?

“ Không được, ta không có biện pháp ôm ngươi .”  Huyền Liệt áy náy nói.

Cho dù trong lòng hắn muốn quên đi Kỉ Thanh Diễm, chính là thân thể hắn lại tối thành thực , thân thể hắn khát vọng Kỉ Thanh Diễm, hơn nữa cũng chỉ một mình Kỉ Thanh Diễm.

Trừ bỏ Kỉ Thanh Diễm, hắn không thể ôm những người khác.

Tiết Minh Châu cắn môi dưới nói: “ Ngươi còn muốn Kỉ Thanh Diễm sao?”

Huyền Liệt không nói gì, chỉ là biểu hiện của hắn đã đủ hiểu hết thảy  , Tiết Minh Châu không khỏi nhẫn tâm nói:

“ Kỉ Thanh Diễm căn bản không có đem ngươi để vào mắt!”

“ Ta biết.”  điểm này không cần Tiết Minh Châu nhắc nhở, Huyền Liệt cũng tự hiểu được.

“ Vậy ngươi còn muốn cùng Kỉ Thanh Diễm nối lại tình xưa sao?”  Tiết Minh Châu lo lắng hỏi, nếu thật sự là như vậy, vậy nàng liền thật sự không có cơ hội .

“ Không.”  Huyền Liệt lắc đầu nói: “ Ta cùng Thanh Diễm đã không có khả năng cùng một chỗ .”

Vấn đề lớn nhất ở chỗ chính là Kỉ Thanh Diễm không thương hắn, mà hắn cũng vô pháp tha thứ Kỉ Thanh Diễm lừa gạt hắn.

“ Liệt, ta không để ý tâm ngươi nghĩ tới Kỉ Thanh Diễm, tối thích hợp với ngươi là ta, chúng ta thành thân đi! Ta sẽ làm hảo thê tử, giúp ngươi sinh con , ngươi nói được không?”

Mỹ mạo của Tiết Minh Châu bại bởi Kỉ Thanh Diễm, phân lượng ở trong lòng Huyền Liệt cũng bại bởi Kỉ Thanh Diễm, bất quá có thứ nàng thắng được Kỉ Thanh Diễm , đó nàng có thể giúp Huyền Liệt sinh con .

“ Minh Châu, chuyện này nàng đừng nói nữa.”  Nếu hắn không có khả năng yêu Tiết Minh Châu, cần gì phải hại cả đời nàng.

“ Ta đã biết.”

Nhưng Tiết Minh Châu cũng không tính toán buông tha , trong lòng nàng nghĩ rằng nếu không có Kỉ Thanh Diễm thì tốt rồi……

***

Rõ ràng thực náo nhiệt, mọi người cũng đều thật cao hứng, chính là Kỉ Thanh Diễm lại cảm thấy thực tịch mịch.

Khi hắn độc thoại nằm ở trên giường, cảm giác tịch mịch kia lại làm hắn cảm thấy thống khổ, bởi vậy Kỉ Thanh Diễm mới có thể nghĩ đến mỗi đêm đều tổ chức đại tiệc, nghĩ rằng như vậy sẽ giúp hắn thoát khỏi thống khổ .

Nhìn vũ nương khiêu vũ trước mắt, Kỉ Thanh Diễm uống từng ngụm từng ngụm rượu , cảm thấy thanh âm huyên náo cách hắn rất xa .

“ Diễm Thần, ngươi uống say.”  Đỗ Kế Nghiêu nói.

Nhìn Kỉ Thanh Diễm phóng túng chính mình như thế, hắn thật sự cảm thấy thực đau lòng, rốt cuộc phải làm như thế nào mới khiến Thanh Diễm hồi phục ?

“ Nói bậy, ta mới không có say.”

Kỉ Thanh Diễm trợn trắng mắt , cũng không quan tâm Đỗ Kế Nghiêu khuyên can, lại uống thêm chén rượu .

Nếu có thể say cũng tốt, bởi như vậy hắn sẽ không miên man suy nghĩ .

“ Không được! Tái uống nữa sẽ khiến thân thể ngươi hư nhược , ta đỡ ngươi trở về phòng!”

Nói xong, Đỗ Kế Nghiêu thay Kỉ Thanh Diễm tuyên bố buổi tiệc chấm dứt, sau đó giúp đỡ hắn trở về phòng.

“ Uy! Ta còn muốn ngoạn……”  Kỉ Thanh Diễm nói còn chưa nói xong đã bị đưa vào trong phòng.

Thanh âm đàn sáo đình chỉ , thanh âm huyên náo cũng đình chỉ, khiến Kỉ Thanh Diễm nhất thời không thể thừa nhận phân yên tĩnh kia.

“ Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi đi!”  Đỗ Kế Nghiêu nói rồi xoay người rời đi.

Chỉ là khi Đỗ Kế Nghiêu đưa lưng về phía hắn thì Kỉ Thanh Diễm lại nói : “ Uy! Đỗ Kế Nghiêu, ngươi muốn ôm ta không ?”

“ Ách?”  Đỗ Kế Nghiêu nghe vậy phi thường giật mình, hắn hít sâu một hơi nói: “ Ngươi đừng nói giỡn.”

“ Ta không phải nói giỡn.”  Kỉ Thanh Diễm chỉ không muốn ở một mình, cho nên mặc kệ giờ phút này ở trước mắt hắn là ai, hắn đều nói như vậy.

“ Nếu ngươi không phải nói giỡn, vậy là ngươi ở cam chịu, nếu ta hiện tại ôm ngươi, chỉ biết càng thêm không thể tự kềm chế, nhưng ta càng muốn có được tâm ngươi .”  Đỗ Kế Nghiêu nói.

“ Chỉ là ta đã không còn tâm .”

“ Ngươi thật sự yêu Huyền Liệt đến loại tình trạng này sao?”

Đỗ Kế Nghiêu thực hâm mộ Huyền Liệt, nếu Kỉ Thanh Diễm thương hắn như vậy, hắn nhất định là nam nhân tối hạnh phúc trên đời.

“ Thời gian sẽ chữa khỏi hết thảy , ngươi hảo hảo nghỉ ngơi đi!”  thời gian có thể trị khỏi hết thảy, cũng có thể thay đổi hết thảy, Đỗ Kế Nghiêu nghĩ trong lòng, nếu hắn vẫn ở cùng Kỉ Thanh Diễm, một ngày nào đó Thanh Diễm nhất định sẽ yêu hắn .

Hắn chỉ cần cho Kỉ Thanh Diễm một ít thời gian là được.

Nghĩ như vậy , Đỗ Kế Nghiêu xoay người đi ra ngoài , mà Kỉ Thanh Diễm lại quay về trên giường nằm, trong lòng nghĩ , thời gian thật sự có thể làm cho hắn quên Huyền Liệt sao?

***

Huyền Liệt phi thường oán hận bản thân .

Biết rõ Kỉ Thanh Diễm đang đùa hắn, biết rõ hắn cùng Kỉ Thanh Diễm căn bản không có kết quả, hắn lại vẫn nhịn không được muốn gặp Kỉ Thanh Diễm, bởi vậy đành phải vụng trộm tới gặp Kỉ Thanh Diễm.

“ Huyền công tử, Diễm Thần đã muốn đi nghỉ ngơi .”  người gác cổng Diễm cư nhìn thấy Huyền Liệt thì giật mình, hắn không biết Huyền Liệt cùng Kỉ Thanh Diễm đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là Huyền Liệt đã lâu không có tới Diễm cư .

“ Ta chỉ nhìn hắn rồi đi , hẳn là không quan hệ đi?”  Huyền Liệt nói.

“ Này……”

“ Ta cam đoan sẽ không đánh thức hắn.”  nói xong, Huyền Liệt cũng không trông nom người gác cổng có đồng ý hay không, thẳng hướng phòng Kỉ Thanh Diễm đi đến.

Có lẽ là tối nay đã uống rất nhiều rượu, Kỉ Thanh Diễm ngủ say, hơn nữa khi ngủ hắn lại giơ lên khóe miệng , tựa hồ đang có mộng đẹp !

“ Ngươi nằm mộng gì thế ? Mơ thấy ai?”  Huyền Liệt nhìn Kỉ Thanh Diễm , thấp giọng hỏi.

Huyền Liệt ghen tị người trong mộng của Kỉ Thanh Diễm, bởi vì hắn có thể làm cho Thanh Diễm lộ ra biểu tình động lòng người như thế .

Rốt cuộc là ai?

“ Đáng giận! Ta thống khổ như vậy, ngươi lại hàng đêm sênh ca, ngươi rốt cuộc phải tra tấn ta tới khi nào?”

Huyền Liệt quên chính mình chỉ muốn đến xem Kỉ Thanh Diễm một cái thôi , nhưng lại kích động chạm vào Kỉ Thanh Diễm đang ngủ say , thẳng đến……

***

Kỉ Thanh Diễm mơ thấy Huyền Liệt.

Hắn mơ thấy Huyền Liệt trở lại bên người hắn, cũng tha thứ hắn, sau đó bọn họ thề vĩnh viễn không xa rời nhau. Chính là……

Một trận thiên diêu chấn sử , Kỉ Thanh Diễm bừng tỉnh, sau đó hắn nhìn thấy Huyền Liệt ở trước mặt hắn, không phải mộng, Huyền Liệt xác xác thực thực ở hắn trước mặt, lấy một đôi mắt phẫn nộ trừng hắn.

“ Huyền Liệt?”

Huyền Liệt không nói một câu, cúi đầu hôn trụ hắn thần, giáo Kỉ Thanh Diễm kinh ngạc đắc không biết nên như thế nào phản ứng.

Huyền Liệt tha thứ hắn sao?

“ Liệt……”

“ Cái gì cũng đừng nói.”

Huyền Liệt ngăn chặn miệng Kỉ Thanh Diễm, hắn hiện tại không muốn nói chuyện, thầm nghĩ cùng Kỉ Thanh Diễm vào vòng hủy diệt.

Hắn vội vàng cởi quần áo hai người, khi Kỉ Thanh Diễm hoàn toàn không chuẩn bị thì tiến vào thân thể hắn .

“ A –”  Kỉ Thanh Diễm nhịn không được kêu ra tiếng, hắn nắm chặt sàn đan, thừa nhận Huyền Liệt .

Vô luận Huyền Liệt làm nhục hắn thế nào cũng đều không sao , chỉ cần phẫn nộ của Huyền Liệt có thể giải trừ.

Huyền Liệt thỏa mãn sau liền rời đi thân thể Kỉ Thanh Diễm, cũng đưa lưng về phía hắn nói: “ Ta sẽ trả tiền ngươi .”

“ Cái gì!?”  Kỉ Thanh Diễm quả thực không thể tin được, Huyền Liệt đem hắn trở thành cái gì ?

Huyền Liệt lấy ngữ khí không mang theo một tia cảm tình , nói: “Namnhân đến hoa phố cầu khoái hoạt không phải đều phải trả tiền sao ? Yên tâm, ngươi làm ta thực vừa lòng, ta sẽ không ăn quỵt . Giá tùy ngươi khai.”

“ Ngươi nhục nhã ta thế nào cũng đều không có quan hệ, chính là vì sao phải đem quan hệ chúng ta nói đến mức không chịu nổi như thế ?”  Kỉ Thanh Diễm chỉ cảm thấy thất vọng đau khổ. “ Huyền Liệt, ngươi hãy nghe cho kỹ , ta khai giá , chỉ sợ ngươi trả không dậy nổi.”

“ Chỉ cần ngươi nói cho ra khỏi miệng , ta liền trả được.”  Huyền Liệt nói.

Kỉ Thanh Diễm nhìn về phía Huyền Liệt “Ta không cần vàng bạc tài bảo gì, ta muốn chính là tâm ngươi.”

“ Tâm đã sớm là của ngươi .”  Huyền Liệt quay đầu lại nhìn Kỉ Thanh Diễm , nói.

“ Liệt……”  Kỉ Thanh Diễm không nghĩ tới Huyền Liệt sẽ trả lời như vậy, ánh mắt không khỏi dần dần thư hoãn.

Nhưng Huyền Liệt lại nói: “ Tâm đã sớm là của ngươi , chính là ngươi lại đem tâm của ta đá đi , cho nên ta đã vô tâm .”

“ Ngươi đã hận ta như vậy, vì cái gì còn muốn tới tìm ta?”  Kỉ Thanh Diễm thương tâm hỏi.

“ Đúng vậy! Vì cái gì?”  Huyền Liệt thân thủ vuốt ve hai má trơn nhẵn của Kỉ Thanh Diễm “Ta thừa nhận chỉ cần ta sống một ngày liền quên không được ngươi, bất quá ta sẽ bắt mình tự kết thúc.”

“ Ngươi phải làm như thế nào?”  không biết vì cái gì, Kỉ Thanh Diễm đột nhiên có một loại dự cảm xấu.

“ Ta sẽ đến một nơi rất xa .”  nói ra những lời này sau, Huyền Liệt yên lặng  mặc quần áo, sau đó xoay người rời đi.

Huyền Liệt sẽ tới một nơi rất xa ? Hay là hắn muốn rời đi Lạc Dương? Như vậy hắn muốn đi đâu ?

***

“ Cái gì!? Ngươi nói lại lần nữa xem.”  thanh âm của Vĩnh Bình công chúa bén nhọn vang dội , kỳ thật cũng không có thể trách nàng thất thố , đơn giản là nhi tử bảo bối của nàng đột nhiên nói ra chuyện khiến nàng khiếp sợ .

“ Đột Quyết quấy nhiễu biên cảnh, hoàng thượng phái quân đội đến biên cảnh, ta cũng sẽ đi theo, thử năng lực bản thân .”

Khi Huyền Liệt biết chuyện này , liền quyết định làm như vậy .

“ Không được! Ta không chuẩn cho ngươi đi.”  Vĩnh Bình công chúa kêu lên.

Huyền Liệt là nhi tử bảo bối mà nàng hoài thai mười tháng , cũng là hương khói duy nhất trong nhà bọn họ, nàng sao có thể để cho nó đi mạo hiểm , đó là chiến trường nha ! Nếu có cái vạn nhất thì làm sao bây giờ?

“ Ta đã quyết định , mặc kệ các ngươi nói cái gì, ta đều nhất định phải đi.”

Thấy mình không thể khuyên nhi tử đánh mất ý niệm trong đầu, Vĩnh Bình công chúa ngược lại hướng trượng phu cầu cứu.

“ Khanh , ngươi cũng hỗ trợ khuyên nhủ Liệt nhi a!”

Nhưng Huyền Khánh lại nói: “ Ta vì sao phải khuyên hắn?Namtử hán đại trượng phu, vốn là nên tự mình thành lập công danh, hơn nữa ta tin tưởng , lấy năng lực Liệt nhi, nhất định có thể chiến thắng trở về.”

“ Sao ngay cả ngươi cũng nói loại nói này? Tóm lại ta không chuẩn Liệt nhi đi, ta muốn đi cùng hoàng thượng nói, bắt hắn hạ thánh chỉ không cho Liệt nhi ra chiến trường .”  Vĩnh Bình công chúa dậm chân nói.

Huyền Liệt nghe vậy nhíu mày. “ Nương, ngươi muốn cho ta hổ thẹn sao? Ta không muốn cùng đại bộ phận hoàng thân giống nhau, chỉ biết tránh ở dưới cánh chim che chở của phụ mẫu, thỉnh nương thành toàn hy vọng của ta.”

“ Chính là……”  Vĩnh Bình công chúa đau lòng chon hi tử của mình “Ngươi đột nhiên muốn thượng chiến trường, sẽ không phải vì Kỉ Thanh Diễm kia chứ ?”

“ Không liên quan tới hắn!”  nhắc tới Kỉ Thanh Diễm, Huyền Liệt lập tức thay đổi sắc mặt.

Huyền Liệt phản ứng rất rõ ràng , khiến trong lòng Vĩnh Bình công chúa càng hoài nghi , hơn nữa trong lòng nàng cũng có 1 ý tưởng khác.

Tóm lại, vô luận như thế nào , nàng nhất định phải làm cho Huyền Liệt đánh mất ý niệm thượng chiến trường trong đầu.

***

Vĩnh Bình công chúa đến hoa phố gặp Kỉ Thanh Diễm, Kỉ Thanh Diễm không biết ý đồ đến đây của nàng, bất quá vẫn ra gặp nàng.

“Vĩnh Bình công chúa cao cao tại thượng thế nhưng lại tìm đến ta, thật sự làm cho ta thụ sủng nhược kinh a!”  Kỉ Thanh Diễm trào phúng nói.

Vĩnh Bình công chúa làm bộ nghe không hiểu Kỉ Thanh Diễm trào phúng, một bộ cao ngạo như cũ là.

“ Kỉ Thanh Diễm, ngươi có biết Liệt nhi muốn lên chiến trường không ?”

“ Cái gì?”

Kỉ Thanh Diễm nghe vậy phi thường giật mình, hắn hồi tưởng tới lời ngày đó Huyền Liệt nói trước khi rời đi . Huyền Liệt nói muốn đi nơi phương xa , nguyên lai nơi đó là biên cảnh .

Chỉ vì trốn tránh hắn, cho nên Huyền Liệt muốn đến biên cảnh sao?

“ Ngươi không biết? Chuyện này không phải ngươi giựt giây hắn sao?”

Vĩnh Bình công chúa đã sớm nhận định Kỉ Thanh Diễm là người xấu cướp đi nhi tử bảo bối của nàng , tựa như mẫu thân hắn Kỉ Thập Nương cướp trượng phu của nàng .

“ Ta vì cái gì phải giựt giây hắn? Huyền Liệt đến biên cảnh thì ta được lợi gì đâu ?”  Kỉ Thanh Diễm nhún nhún vai hỏi lại.

Vĩnh Bình công chúa ngẫm lại cũng thấy được có đạo lý, bởi vậy nàng lại đối Kỉ Thanh Diễm nói: “ Một khi đã như vậy, ngươi hẳn là có thể khuyên hắn đánh mấy ý nghĩ ngu xuẩn này trong đầu chứ ?”

Vĩnh Bình công chúa một lòng nghĩ đến Kỉ Thanh Diễm nhất định sẽ đáp ứng, ai ngờ Kỉ Thanh Diễm lại một bộ không liên quan mình.

“ Ta vì sao phải khuyên hắn? Ta lấy cái gì mà khuyên hắn ? Hơn nữa, hắn sẽ nghe ta  sao?”

“ Kỉ Thanh Diễm, ngươi cũng đừng không biết phân biệt.”  Vĩnh Bình công chúa cho tới bây giờ không hưởng qua tư vị bị người cự tuyệt, nàng không vui  kêu lên: “ Bản công chúa mệnh lệnh , ngươi có nghe chăng?”

“ Mệnh lệnh?”  Kỉ Thanh Diễm dương cao mi.

“ Được rồi! Không phải mệnh lệnh.”  Vĩnh Bình công chúa cắn răng nói, dù sao cũng là  mình cầu hắn, dáng vẻ bệ vệ cũng không được ích gì. “ Đúng là thỉnh cầu, ta thỉnh cầu ngươi đi khuyên Liệt nhi.”

“ Ta cự tuyệt.”  Kỉ Thanh Diễm không chút do dự trả lời.

“ Kỉ Thanh Diễm, ngươi –”

Không đợi Vĩnh Bình công chúa khai mắng, Kỉ Thanh Diễm liền đánh gảy lời của nàng:

“ Nếu là ra lệnh cho ta thì có liếc ta cũng không thèm , nếu là thỉnh cầu ta thì ta cự tuyệt; Nếu muốn hỏi lý do, như vậy đáp án chỉ có một, chính là chỉ cần là Vĩnh Bình công chúa thỉnh cầu, ta một mực cự tuyệt.”

Vĩnh Bình công chúa nguyên muốn giận dữ, nhưng tưởng tượng đến chỉ có Kỉ Thanh Diễm mới có thể khiến Huyền Liệt đánh mất ý niệm thượng chiến trường trong đầu, nàng đành phải nén giận nói:

“ Van cầu ngươi, mong ngươi hiểu cho cảm giác của người làm mẫu thân .”

“ Ngươi còn muốn ta hiểu cảm giác của người làm mẫu thân sao ?”  Kỉ Thanh Diễm đột nhiên hỏi.

“ Ý ngươi là gì ?”  Vĩnh Bình công chúa dừng một chút , nói: “ Là mẫu thân ngươi đoạt trượng phu của ta , ta mới là kẻ bị hại a!”

“ Phải không?”  Kỉ Thanh Diễm cười lạnh nói: “ Mẫu thân ta đã đem tất cả mọi chuyện đều nói cho ta biết , là ngươi như thế nào hãm hại nàng ; Huyền Khánh cố nhiên đáng giận, chính là ngươi cũng thoát không được quan hệ.”

“ Ngươi đừng mong vu tội cho ta !”  sắc mặt Vĩnh Bình công chúa càng lúc càng tái nhợt “Ta sai lầm rồi, ta thực không nên tới tìm ngươi, không nghĩ tới ngươi cũng như mẫu thân ngươi , tâm như rắn rết .”

“ Ta muốn ngươi thu hồi những lời này!”  Kỉ Thanh Diễm phẫn nộ  bắt lấy bả vai của nàng , nói.

“ Ngươi……”

Nhìn ánh mắt Kỉ Thanh Diễm phẫn nộ, Vĩnh Bình công chúa nghĩ đến bản thân cũng từng bị đôi mắt như thế nhìn chằm chằm , đó là……

“ A! Kỉ Thập Nương , ngươi đừng trách ta, hết thảy đều phải trách ngươi , ai kêu ngươi tranh trượng phu với ta , ta chỉ vu hãm rằng ngươi độc chết ta , hơn nữa chỉ giựt giây trượng phu đuổi ngươi đi .”

Vĩnh Bình công chúa thét lớn như kẻ thần kinh , giống như Kỉ Thập Nương đang ở trước mắt nàng .

Nàng sao lại sợ hãi như vậy ? Chẳng lẽ nàng còn làm chuyện gì khác sao ? Kỉ Thanh Diễm muốn biết chân tướng, vì thế liền làm bộ thành chính mẫu thân mình, lấy ánh mắt oán hận trừng Vĩnh Bình công chúa.

“ Nàng làm hại ta hảo thảm, làm hại ta cùng đứa nhỏ của ta trôi giạt khấp nơi, thiếu chút nữa chết ở đầu đường; Nàng lại đã có được hết thảy, vì sao không dung ta? Vì sao còn muốn đối ta đuổi tận giết tuyệt?”

“ Bởi vì ta sợ hãi…… Sợ ngươi biết chân tướng, sợ tướng công biết sự thật , bởi vì…… Liệt nhi không phải thân sinh nhi tử của tướng công.”  Vĩnh Bình công chúa sợ hãi quỷ hồn của Kỉ Thập Nương về trả thù , vì thế có điểm thần trí không rõ đem chân tướng nói ra.

Đương khi đó , Vĩnh Bình công chúa không thể tha thứ cho vị hôn phu phản bội, vì thế liền nhận có tư thông với Huyền Khánh .

“ Cái gì!?”

Nghe một bí mật lớn như thế , cảm giác của Kỉ Thanh Diễm thật sự là phức tạp cực kỳ. Cùng lúc biết hắn cùng Huyền Liệt không phải thân huynh đệ, kể từ đó, cảm giác tội ác cũng được giảm đi ; Nhưng về phương diện khác, nếu Huyền Liệt biết rõ chân tướng, phụ thân mà y gọi mười mấy năm lại không phải thân sinh phụ thân , trong lòng y hẳn sẽ đau đớn .

Chuyện này phải gạt Huyền Liệt, bất quá , chuyện khác thì Kỉ Thanh Diễm phải hỏi rõ ràng: “Thân sinh phụ thân của Huyền Liệt đến tột cùng là ai?”

“ Hắn là…… A!”

Vĩnh Bình công chúa còn chưa nói ra đáp án, đã quá độ sợ hãi mà ngất đi .

“ Uy!”  thiếu chút nữa hắn là có thể hỏi ra thân sinh phụ thân của Huyền Liệt là ai .

Chính là, dù biết chân tướng lại như thế nào? Hắn có thể nói cho Huyền Liệt sao?

Tagged:

4 thoughts on “[ Tuyệt ngạo ] Đệ thất chương

  1. nguyetvy 26/01/2012 lúc 17:49 Reply

    tem a tem a

    Số lượt thích

  2. thuquanpham 26/01/2012 lúc 17:55 Reply

    Liệt nhi và Diễm nhi cứ tổn thương lẫn nhau rùi đau lòng a =__=
    tks nàng :* :* :*

    Số lượt thích

  3. khuynhtinh 26/01/2012 lúc 22:49 Reply

    con nhỏ tiết minh châu và bà mẹ của huyền liệt thiệt là đủ đê tiện mà…………..

    Số lượt thích

  4. khuynhtinh 26/01/2012 lúc 22:52 Reply

    tiết minh châu và mẹ của huyền liệt thiệt là đê tiện wa1 đi mất

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: