[ Kim Tịch Túy ] Đệ thập nhị chương

Vương Liên Hoa cắn răng nói:” Hảo, Trầm Lãng, ngươi đi dương quan đạo của ngươi , ta đi độc mộc kiều của ta , từ nay về sau cùng ngươi không can hệ.”

Chương12

Vương Liên Hoa nổi giận.

Y đây giao du với không ít hoa khôi , ôm vô số nhuyễn ngọc ôn hương, hôm nay cư nhiên lại bị một người nam nhân ôm .

Là nam nhân còn chưa tính, nam nhân này cư nhiên còn là Thẩm Lãng!

Thẩm Lãng này cư nhiên còn cao lớn hơn y rất nhiều !

Một phen dùng sức đẩy hắn ra, đang lo nghĩ muốn hay không đạp cho hắn hai cước , đột nhiên sửng sốt.

Ánh mắt xẹt qua bả vai Thẩm Lãng, thẳng tắp dừng ở phía sau hắn .

Y nghĩ rằng cả đời này cũng không gặp được chuyện nào khó kham như hiện tại.

” Thẩm Lãng, ngươi tốt nhất đừng quay đầu lại.”

Thẩm Lãng đương nhiên quay đầu lại.

Cho nên hắn nhìn rất rõ hai người đang đứng sau lưng trợn mắt há hốc mồm nhìn mình .

Chu Thất Thất cùng Hùng Miêu Nhi.

Biểu tình của họ rất giống như nhìn thấy có tảng đá cực lớn đang hướng đầu bọn họ đổ xuống .

Hai đại nam nhân ôm nhau cũng thực bình thường, vấn đề là Thẩm Lãng xiêm y không chỉnh, Vương đại công tử vì tức giận mà khuôn mặt đỏ lên, thoạt nhìn càng giống…… Càng giống……

Hùng Miêu Nhi thật sự không chịu nổi muốn thét lên, đè nén cổ họng kêu lên:” Thẩm Lãng, ngươi đang làm cái gì!”

Thẩm Lãng có khổ ngôn:” Thất Thất, Miêu Nhi, ta……”

Chu Thất Thất cắn chặt môi, ngh chính mình ngàn dặm xa xôi chạy đến, thật vất vả thấy người trong lòng, lại là ở tình cảnh như thế , lập tức vừa thẹn vừa giận, giơ chân bỏ chạy .

” Thất Thất–” Thẩm Lãng muốn đuổi theo, lại nghe Vương Liên Hoa vội gọi một tiếng.

” Thẩm Lãng!”

Đột nhiên dừng cước bộ, sửng sờ ở tại chỗ.

Hùng Miêu Nhi đương nhiên không biết trong lòng hắn có nỗi khổ , thấy hắn lại vì một tiếng kêu to của Vương Liên Hoa liền không đuổi theo Thất Thất, giận dữ kêu lên:” Thẩm Lãng, ngươi thật sự mặc kệ Thất Thất sao!”

” Miêu Nhi, ta……” Thẩm Lãng muốn nói lại thôi, vẻ mặt chua xót.

Tâm nhãn của Hùng Miêu Nhi rất tối , nghĩ chuyện gì cũng thẳng tắp , cũng không muốn quanh co lòng vòng, thấy thần sắc Thẩm Lãng như thế, liền đem này tức giận đầy ngập đều tát đến trên người Vương Liên Hoa, nghĩ rằng yêu nhân này chắc chắn đã dùng quỷ kế mê hoặc Thẩm Lãng, mới làm cho hắn như thế, lập tức giơ chưởng liền hướng y chụp đến. Vương Liên Hoa đang an ổn đứng , không né không tránh, chỉ thấy Thẩm Lãng vọt đến trước mặt y , Hùng Miêu Nhi thu thế không được, một chưởng này ngạnh sinh sinh đánh ở ngực Thẩm Lãng.

” Thẩm Lãng, ngươi!” Hùng Miêu Nhi quá sợ hãi ” Ngươi  lại lấy mệnh che chở y !”

Thẩm Lãng che ngực, nói:” Miêu Nhi, an toàn của Thất Thất giao cho ngươi, thay ta bảo hộ nàng.”

Hùng Miêu Nhi biến sắc, cười to vài tiếng, bi thương nói:” Hảo hảo hảo, Thẩm Lãng, ngươi vì Vương yêu nhân này mà kết oán với toàn giang hồ cũng không nói , hiện giờ ngay cả huynh đệ thê tử đều không để ý, coi như Hùng Miêu Nhi ta nhìn lầm ngươi!”

Dứt lời, vừa chuyển đầu hướng phương hướng Chu Thất Thất , chạy vội đi.

Câm điếc ăn hoàng liên, có khổ nói không nên lời, chắc là chỉ tình cảnh của hắn bây giờ ?

Thẩm Lãng ngã ngồi trên hòn đá , lắc đầu, cười khổ càng sâu.

Vương Liên Hoa đem tầm mắt chuyển bốn phía , nói một vấn đề đột nhiên nghĩ đến  .

” Bọn họ sao biết chúng ta ở trong này?”

Rõ ràng là thấy bọn họ rời đi, mới đi một con đường nhỏ khác , sao lại trở về đây ?

Vương Liên Hoa nói ra nghi vấn thứ hai mà cả hai đang nghi vấn trong lòng :” Chớ không phải là có người cố ý nói cho bọn họ?”

Sửng sốt một lúc lâu, hai người đột nhiên trăm miệng một lời kêu lên.

” Chẳng lẽ chúng ta vẫn bị theo dõi?!”

Lời vừa ra khỏi miệng, hai người nhất thời cảnh giác.

Hoang sơn dã lĩnh, bốn phía là cỏ dại loạn thạch, gió thổi qua một trận liền tạo ra âm thanh sào sạc sào sạc .

Nơi này muốn giấu người thì cũng dễ dàng như giấu một con kiến trong này .

Thẩm Lãng trầm giọng nói:” Nơi đây không nên ở lâu, chúng ta đi.”

Lấy tu vi nội lực của hai người bọn họ, tuyệt đối không thể không cảm thấy có người theo dõi.

Nhưng hàng ngày lại không có phát hiện .

Người này chắc chắn là cao thủ khinh công thiên hạ tuyệt vô cận hữu ( Có 1 không hai )

Nhưng theo Thẩm Lãng biết, có khinh công đệ nhất thiên hạ chính là thần trộm Dương Cửu Ảnh, chính mình cùng đã từng cùng người này giao thủ qua , đuổi theo cũng hai ngày một đêm , tuy nói không thể vượt qua Dương Cửu Ảnh  nhưng so ra với thần trộm này thì hắn cũng không chậm bao nhiêu . Nếu là hắn đi theo phía sau Trầm Lảng , quả quyết không có khả năng phát hiện không được.

Còn có một loại khả năng, chính là người này có năng lực ngụy trang rất mạnh.

Hắn sớm nghe người ta nói qua, Nhật Bản có một loại kỳ môn thuật, xưng là” Nhẫn”, tập thứ này sẽ giúp người ta có thể ẩn vu bên trong vạn vật, cùng hòa hợp nhất thể, làm người bị theo dõi không thể phát giác .

Chẳng lẽ thật là Nhật Bản nhẫn thuật?

Ánh nến ở tiểu điếm mờ nhạt , giường cũng là một cỗ nấm mốc .

Vương Liên Hoa bịt mũi nhíu mày, thấy Thẩm Lãng ngồi ở bên cạnh bàn vẫn còn nghĩ đến xuất thần, liền kêu lên:” Thẩm Lãng, ta không cần ở nơi này!”

Thẩm Lãng buồn thanh nói:” Trường hợp đặc biệt , Vương công tử , ngươi chịu đựng một chút đi.”

Vương Liên Hoa quát:” Thẩm đại hiệp có thể chịu được, ta lại không nguyện ở tại chỗ ổ cỏ bẩn hề hề này .”

Thẩm Lãng nhướng mày, mặt mang vẻ giận:” Nếu đã khinh thường Trầm mỗ, cần gì tìm ta đồng hành.”

Vương Liên Hoa không nghĩ y sẽ phản bác, sắc mặt lạnh lùng, ngoài cười nhưng trong không cười:” Thẩm Lãng, ngươi đừng quên, đi đến bước này , ngươi cũng chiếm một nửa. Nếu không phải ngươi, chúng ta có thể bị cô lập hoàn toàn thế này sao ?”

Thẩm Lãng cười lạnh nói:” Cô lập hoàn toàn ? Ha ha, hảo một cái cô lập hoàn toàn ! Ta hiện tại sẽ đi tìm Thất Thất trở về!”

Dứt lời, đứng dậy , liền hướng ngoài cửa đi đến.

” Thẩm Lãng.”

Vương Liên Hoa ở sau lưng gọi hắn,” Ngươi thật phải đi sao ?”

Cánh cửa đã mở, Thẩm Lãng hơi hơi quay đầu lại, nói:” Vương công tử, kho báu cũng thế, tuyệt học cũng tốt, đều tùy ngươi giữ đi , ta chỉ cần Thất Thất liền hảo.”

Vương Liên Hoa cắn răng nói:” Hảo, Thẩm Lãng, ngươi đi dương quan đạo của ngươi , ta đi độc mộc kiều của ta , từ nay về sau cùng ngươi không can hệ.”

[ Dương quan đạo : Con đường dễ dàng = Độc mộc kiều : Cầu khỉ / Con đường gian nan . Nghĩa là mỗi người một đường ]

Thẩm Lãng không thèm nói lại, chạy vội ra cửa phòng, đảo mắt biến mất ở trong bóng đêm.

Hung hăng đóng sầm cửa phòng, Vương Liên Hoa một chưởng chụp ở trên bàn gỗ .

Cách cách–

Chiếc bàn kia trong chốc lát vỡ tan

Thu thập xong đồ vật , Vương Liên Hoa cũng không quay lại nhìn gian khác điếm tới một lần .

Phong hắc nguyệt cao, giục ngựa được hơn phân nửa đêm, càng chạy càng hoang vắng, đừng nói khách điếm, ngay cả gian nông trại cũng không gặp.

Vương Liên Hoa nghẹn một bụng hỏa, ở trong lòng hung hăng mắng Thẩm Lãng.

Nghĩ tới y cũng đường đường là công tử Lạc Dương, cẩm y mỹ thực, cơ thiếp thành đàn, người khác thấy y đều phải hạ nửa giọng , không nghĩ có ngày lưu vong như thế ? Phải trốn tránh người khắp nơi không nói , còn gác lại cao sàng noãn chẩm ở Vân Mộng các chạy đến vùng hoang vu này sống kiểu màn trời chiếu đất, đây đều là do tai tinh Thẩm Lãng kia làm hại!

Càng ngày càng giận, càng giận mắng càng ngoan , đối là việc chính y kéo hắn vào chuyện hỗn thủy này đã sớm quên không còn một mảng .

Thầm mắng đến cao hứng, đứng lên kêu to:” Thẩm Lãng, ngươi hỗn đản này!”

” Ngươi có muốn hỗn đản này chết không ?” Một thanh âm đột ngột bỗng nhiên từ phía sau truyền ra.

” Quỷ a” Là ý tưởng đầu tiên mà Vương Liên Hoa nghĩ tới , hướng phía sau nhìn lại, so với quỷ càng đáng sợ, vỏ cây đại thụ kia lại bong ra từng màng, từ bên trong chui ra một thân ảnh.

Toàn thân đen thùi, ngay cả đầu đều bịt thật kín, chỉ lộ ra một đôi tinh quang bắn ra bốn phía.

Người nọ nhấn mạnh câu nói như vừa nãy  :” Ngươi có muốn là Thẩm Lãng tử hay không ?”

Vương Liên Hoa kêu lên:” Nguyên lai ngươi là kẻ theo dõi chúng ta !”

Người nọ hi hi ha ha kéo xuống khăn bịt mặt , nói:” Không nhớ rõ ta sao, Vương công tử.”

 

Tagged:

2 thoughts on “[ Kim Tịch Túy ] Đệ thập nhị chương

  1. Tuyết Lâm 25/02/2012 lúc 16:14 Reply

    Chà, nhân vật bí ẩn nha! Càng lúc càng hấp dẫn =))
    Đa tạ các vị gia chủ đã edit nhé *hun hun*

    Số lượt thích

  2. muoichanh 10/08/2013 lúc 16:22 Reply

    Chặc..phu nhân của Lãng ca…aizzzzzzzzzz

    Số lượt thích

Trả lời Tuyết Lâm Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: