[ Kim tịch túy ] Đệ thập tam chương

Đệ thập tam chương

 Hé ra diện mạo thực anh tuấn.

Mày kiếm mắt sáng, anh khí mười phần, đi trên đường sẽ có biết bao nữ tử hoan nghênh.

Vương Liên Hoa nhìn hắn cười lạnh:” Các hạ thâm tàng bất lộ, mắt ta thật xem nhầm rồi.”

Đường Thiên Hàng ha ha cười nói:” Ngươi với ta trước đây chưa từng gặp, Vương công tử dù không phòng bị cũng là lẽ thường tình.”

Vương Liên Hoa lạnh giọng nói:” Các hạ khổ tâm hãm hại, đến tột cùng muốn như thế nào?”

Đường Thiên Hàng nói:” Đương nhiên là vì bảo đồ.”

Vương Liên Hoa nói:” Ngươi có thừa bản lĩnh này , cần gì làm nhiều việc như vậy , là muốn tự mình tìm phiền toái sao?”

Đường Thiên Hàng vươn tay chỉ mặt y quơ quơ, nói:” Nếu để bọn thuộc hạ vào cung trộm  bảo đồ, thân phận nếu bại lộ, triều đình truy tra xuống dưới, đối ta chính là trăm hại mà không một lợi. Trung Nguyên có câu, kêu ‘ người tại giang hồ, thân bất do kỷ’, nếu ta tìm vài võ lâm cao thủ, buộc bọn hắn không thể không ra tay, mà ta ở sau tái từ tay bọn họ đoạt bảo đồ, chẳng phải là dễ hơn nhiều?”

Vương Liên Hoa nói:” Cho nên ngươi tìm tới chúng ta?”

Đường Thiên Hàng gật đầu nói:” Đúng .”

Vương Liên Hoa tiếp tục nói:” Đầu tiên ngươi tìm đúng thời cơ giết một nhà Tằng Trọng, bức ta cùng với Thẩm Lãng bắt tay vào điều tra, thiết kế đem án mạng giá họa cho chúng ta. Lại cố ý để thoát Thiếu phu nhân Tằng gia, dẫn ta cùng Thẩm Lãng đến cứu viện, mục đích đem câu nói kia nói cho chúng ta biết. Ngươi biết rõ ta cùng Thẩm Lãng đánh nhau mấy năm mà  không phân rõ thắng thua được , mà Thẩm Lãng với tâm địa hồn hậu, quyết sẽ không mặc kệ, liền để chúng ta vào cung trộm đồ, phủi tay tất cả tội danh, hay cho một kế ngư ông đắc lợi.”

Đường Thiên Hàng vỗ tay cười nói:” Vương công tử thật sự không hổ danh, rất thông minh .”

Vương Liên Hoa cười lạnh nói:” Nếu như thế, ngươi vì sao phải thiết kế bức Thẩm Lãng rời đi?”

Đường Thiên Hàng đáp:” Vì ngươi.”

Vương Liên Hoa lắp bắp kinh hãi:” Ta?”

Trong bóng đêm, ngữ khí Đường Thiên Hàng đột nhiên trở nên ái muội:” Dung nhan Vương công tử như thế, lại là thân nam nhi, thật sự quá đáng tiếc a.”

Vương Liên Hoa luôn luôn căm giận kẻ đem y so với nữ nhân, nhíu mày chán ghét nói:” Ngươi muốn từ trong tay ta đoạt bảo đồ, cũng không quá dễ dàng.”

Đường Thiên Hàng nhìn y nói:” Ta nếu nói muốn cùng ngươi liên thủ thì sao?”

Vương Liên Hoa ngẩn ra:” Liên thủ?”

Đường Thiên Hàng nói:” Ngươi ta liên thủ cùng tìm bảo vật, nắm thiên hạ trong tay, chẳng phải hoàn mỹ sao?”

Vương Liên Hoa ngạc nhiên nói:” Bảo đồ này đến tột cùng ẩn dấu cái gì vậy?”

Đường Thiên Hàng nói:” Ngươi có từng nghe qua ‘ thần uy đại pháo’ chưa ?”

Vương Liên Hoa nói:” Đương nhiên nghe qua, nghe nói một pháo có thể bình định một tòa thành trì, uy lực vô cùng. Bất quá chung quy chỉ là vật trong truyền thuyết, không thể tin.”

Đường Thiên Hàng lắc đầu nói:” Không, thế gian này thực sự tồn tại thần uy đại pháo, chúng được chôn ở vị trí trên bản đồ.”

Vương Liên Hoa bất giác thân thủ hướng trong ngực sờ sờ:” Lời này thật sao?”

Hai mắt Đường Thiên Hàng tỏa sáng, vẻ mặt hưng phấn:” Nếu chúng ta tìm được thần binh, lấy tài lực nhân lực của ta, lại thêm trí tuệ Vương công tử, không đến vài năm, thiên hạ đều do ngươi cùng ta nắm giữ, trở tay che hết mưa lật tay phủ hết mây, người người phải cúi đầu dưới chân chúng ta, chẳng phải tuyệt vời sao?”

Vương Liên Hoa cười lạnh nói:” Nguyên lai các hạ không chỉ muốn giang hồ, mà là cả thiên hạ.”

Đường Thiên Hàng nói:” Quyền lợi, địa vị, tiền tài, mới là nam tử hán đại trượng phu suốt đời sở cầu!”

Vương Liên Hoa nói:” Nếu ta không đáp ứng?”

Đường Thiên Hàng sắc mặt lạnh lùng:” Tử.”

Vương Liên Hoa cười to:” Ta , Vương Liên Hoa cũng không dễ uy hiếp, ngươi muốn giết ta, chẳng lẽ ta sẽ chờ ngươi đến giết ?”

Đường Thiên Hàng cũng cười to theo:” Ta giúp ngươi loại bỏ Thẩm Lãng, ngươi sẽ trở thành đệ nhất giang hồ, ngươi với ta cùng chấp chưởng thiên hạ, hưởng hết vinh hoa phú quý,cuộc mua bán này bất kể theo hướng nào, đối Vương công tử cũng đều là trăm lợi mà không một hại, Vương công tử là người thông minh, ắt phải biết lựa chọn như thế nào.”

Vương Liên Hoa cúi đầu trầm tư .

Đường Thiên Hàng lại nói:” Thẩm Lãng chết đi, giang hồ sẽ không còn ai có thể địch nổi ngươi, đó không phải là điều Vương công tử ngươi muốn sao?”

Vương Liên Hoa cúi đầu thì thầm:” Điều này thực mê người.”

Đường Thiên Hàng nói đầy tự tin:” Vương công tử không có lý do gì cự tuyệt.”

Vương Liên Hoa nói:” Đích xác không có.”

Đường Thiên Hàng vui vẻ nói:” Vậy……”

Vương Liên Hoa ngẩng đầu, cười tươi như hoa:” Chính là ta càng muốn cự tuyệt.”

Này thực giống như phụ nhân dạo phố mua đồ ăn, có người chẳng những tặng không cho nàng đồ ăn, còn cho thêm mấy lượng bạc.

Sẽ có người cự tuyệt sao?

Đương nhiên sẽ không.

Nhưng Vương Liên Hoa là Vương Liên Hoa, thiên hạ chỉ có một Vương Liên Hoa.

Cho nên y nói” Không”.

Sắc mặt Đường Thiên Hàng rất khó xem, tuy rằng trời thực tối , nhưng lúc này sắc mặt hắn tuyệt đối còn đen hơn trời đêm .

Hắn cảm thấy chính mình bị đùa giỡn.

Nói cả nửa ngày, nói đến cảm xúc mãnh liệt, nước miếng đều phun, đến cuối cùng vẫn là hai chữ: Cự tuyệt.

Hắn nhanh chóng rà soát lại những tư liệu điều tra được về Vương Liên Hoa trong đầu.

Trừ bỏ một phần lớn tán thưởng tài hoa, vẻ ngoài của y , tính cách y tóm gọn chỉ tám chữ: tự tư tự lợi, âm hiểm xảo trá.

Người như vậy, có lý do gì cự tuyệt yêu cầu mà hắn đưa ra?

Nhưng y lại cự tuyệt.

” Vương công tử, ngươi đã nghĩ tường tận chưa ?” Đè xuống lửa giận trong lòng, Đường Thiên Hàng trầm giọng nói.

Vương Liên Hoa cười nói:” Đường công tử tuổi còn trẻ, lỗ tai không phải điếc đi, chẳng lẽ không nghe rõ?”

Đường Thiên Hàng cả giận nói:” Ngươi……!!”

Vương Liên Hoa từ trong lòng ngực xuất ra tấm da dê, ở trước mặt hắn lắc lắc:” Đường công tử muốn giết ta rồi tái đoạt bảo đồ?”

Gió thổi , lá rơi

Sát khí đã hiện.

Đường Thiên Hàng trong tay xuất ra ám khí, phá không trừ phong, gào thét mà đến.

Vương Liên Hoa sớm có phòng bị, chiết phiến trong tay đảo qua, liền đem ám khí hung mãnh kia đều đánh rớt.

” Xem ra Đường công tử trừ bỏ dáng vẻ kiêu ngạo bên ngoài, công phu cũng thực không ra sao.” Vương Liên Hoa thu phiến, nhàn nhã cười trêu nói.

Đường Thiên Hàng cười lạnh nói:” Khuôn mặt ngươi xinh đẹp thế này, nếu làm bị thương, thật có chút đáng tiếc. Nếu ta đem thủ cấp hoàn chỉnh cắt bỏ, dùng dược lưu lại, cất chứa trong phòng, ngày ngày ngắm nhìn, Vương công tử ngươi thấy sao?”

Lời này của hắn thực ghê tởm, nội tâm Vương Liên Hoa cực giận, trên mặt lại duy trì mỉm cười:” Đường công tử có ham mê này thực làm người nghe kinh sợ.”

Đường Thiên Hàng cười quái dị nói:” Như thế Vương công tử sẽ vĩnh viễn thuộc về ta, không phải sao?”

Vừa dứt lời, hắn búng tay một cái , một thân ảnh nhanh chóng bay tới, dừng ở giữa bọn họ. Thấy rõ người tới, Vương Liên Hoa biến sắc, đúng là tên sát thủ giết người như thái rau kia  a.

” Ô Khốc, đem đầu Vương công tử đưa đến đây.” Đường Thiên Hàng dựa trên cây, thoải mái nói.

Hán tử được gọi là Ô Khốc biểu tình đờ đẫn, một thanh đại đao dưới ánh trăng ẩn hiện huyết quang. Chỉ có đao từng giết qua vô số người mới có thể xuất hiện huyết sắc như có như không thế này. Vương Liên Hoa cảm giác được áp lực vô hình, người này dung mạo thô kệch, trong giang hồ mặc dù không nổi danh nhưng ngày hắn cùng Thẩm Lãng đọ một kiếm, nội lực võ học rõ ràng không dưới Thẩm Lãng, tuy rằng không muốn thừa nhận, về võ công mà nói, mình đích xác không bằng Thẩm Lãng.

Người trước mắt, thân ảnh cao lớn như sơn bàn, tiêu túc sát khí từ trên người hắn toát ra, kinh động chim chóc trong rừng mọi nơi bay ra chạy trốn.

Khóe miệng Đường Thiên Hàng mỉm cười, đáy mắt lộ ra quang mang hưng phấn lại tàn nhẫn, giống như đã nhìn thấy đầu Vương Liên Hoa  thành vật phẩm xinh đẹp nhất trong phòng ngủ của hắn.

Đao đã đến.

Bất luận kẻ nào nhìn thấy khí đao thế này, đều tin tưởng nó có thể bổ đôi một ngọn núi.

Đao kia liền thẳng tắp hướng cổ y bổ tới.

Đinh–

Đốm lửa đột nhiên xuất hiện sáng ngời, lại dần biến mất.

Cổ Vương Liên Hoa không phải rèn mà thành, đương nhiên không có khả năng va chạm ra tia lửa .

Chắn trước người y chính là một thanh kiếm.

Thanh kiến phát ra ánh sáng xanh nhạt .

Kiếm của Thẩm Lãng.

Kiếm của Trầm Lãng.

Tagged:

2 thoughts on “[ Kim tịch túy ] Đệ thập tam chương

  1. Đông Huyền 01/03/2012 lúc 22:45 Reply

    tháng 3 rồi *đập bàn*

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: