[ HVTSK ] Đệ bát thập ngũ chương

85 – Phiền toái [1]

– Mai ta bận cả ngày nên không post được , post hôm nay lun 😀 –

“Vị Vị, ta không cho phép .”

“……” Cái gì cho phép hay không cho phép , Tiểu Mặc ngươi đang nói cái gì nha?

“Ngươi là của ta.”

“…… Tiểu Mặc?” Cái gì kêu “Ngươi là của ta”??

“Ngươi là của ta.”

— những lời này, bốn chữ “Ngươi là của ta” đơn giản này từ tối hôm qua đến bây giờ vẫn quanh quẩn ở trong đầu Hứa Vị.

Ngươi là của ta ngươi là của ta ngươi là của ta…… A a a a…… tiểu nhân trong lòng Hứa Vị ôm đầu rú lên – lồng lộn.

Nhịn không được lắc lắc đầu, thật sự là! Lúc này đang bắt mạch vấn chẩn lại nhớ tới chuyện tối qua làm gì chứ ?! Hứa Vị hít sâu một hơi, tập trung tinh thần, bức chính mình bắt đầu tập chung .

Hắn không muốn biết câu nói kia của Tiểu Mặc rốt cuộc là ý gì ? Là tâm tính hài tử ? Hay là…… Cái loại này…… Hắn một chút cũng không dám suy nghĩ cẩn thận…… Hắn hiện tại cũng không muốn đi hồi tưởng.

Chính là không muốn hồi tưởng, nhưng sau khi vấn chẩn xem bệnh kết thúc , Hứa Vị nhịn không được vẫn nghĩ tới.

Đời trước, có lẽ là bởi vì nương tự sát, có lẽ là bởi vì cái loại tuyệt vọng của cha , khi hắn du lịch thiên hạ lưu lạc thiên nhai cũng không từng đụng chạm qua nữ tử, hắn theo bản năng trốn tránh kết hôn, đối việc phong nguyệt tồn tại thường tình , hắn lại không hiểu.

Chỉ là không hiểu, cũng ít nhất hiểu được Mặc Tam khi nói câu kia có bao nhiêu nghiêm túc .

“Ngươi là của ta” Bốn chữ này tỏ rõ thái độ chiếm hữu.

Khi một người nam nhân lại muốn chiếm giữ một người nam nhân, hắn còn có thể lừa mình dối người nói đó là hảo hữu hảo huynh đệ sao?

Hứa Vị cười khổ trong lòng, mỏi mệt đi ra khỏi khu tị nạn, chỉ thấy Mặc Tam đứng ở cách đó không xa trầm mặc nhìn hắn.

Hứa Vị dừng bước lại , thần sắc cứng đờ, nghĩ tới hôm qua…… Hắn cuối cùng đánh cái ha ha nói muốn đi cấp dân chúng Lưu Sa Huyền xem bệnh, liền hoảng bất trạch lộ ( hoảng hốt tới không chọn đường ) mà chạy đi

Mà Mặc Tam lại chỉ một đường đi theo, sau đó cũng không nói gì, thấy hắn vào khu tị nạn liền không có đi theo nữa.

Mà hiện tại, nhìn Mặc Tam đứng cách đó không xa, Hứa Vị trong lòng nhịn không được suy đoán, hay là hắn ở trong này đứng một ngày một đêm? Tưởng tượng đến điểm ấy, trong lòng Hứa Vị ẩn ẩn đau đớn .

Hứa Vị chậm rãi hít sâu một hơi, liền cắn răng bước hướng Mặc Tam đi qua  , nên tới thì không thể tránh , phải không ?

Mà thời điểm khi Hứa Vị chậm rãi đi qua, Hứa Vị thấy, đôi mắt Mặc Tam vốn ám trầm ở nháy mắt sáng lên, Hứa Vị trong lòng nhất thời ngũ vị tạp trần, ngọt bùi cay đắng , hơn nữa còn có điểm chan chát .

Mà Mặc Tam khi thấy Hứa Vị đi tới, liền nháy mắt chợt lóe, thân ảnh nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt Hứa Vị, lúc sau liền giơ tay lên, màn mưa dày đặc như bị tách ra .

Sau đó, Mặc Tam nâng tay tỉ mỉ phất qua đầu Hứa Vị, bả vai, tay Mặc Tam phất qua chỗ nào , tóc cùng xiêm y trên người ướt đẫm liễn nhanh chóng khô cong.

“Quay về trong lều vải nghỉ ngơi nhé ?” Mặc Tam thấp giọng hỏi .

Hứa Vị dừng ở Mặc Tam, chậm rãi gật đầu.

***********

Sau khi Phương Hạo Nhiên mở miệng gầm lên, đáp lại hắn chỉ có lều vải trống rỗng , Phương Hạo Nhiên trong lòng nghiến răng nghiến lợi, Trương hồ ly chết tiệt! Lần sau thấy hắn mình phải hảo hảo tính sổ ! Phiền toái? Tại thời khắc thiên tai này , hắn lại đưa tới nhân họa để cho mình thêm phiền toái ?! Nhân mệnh là chuyện trời quản , thật là tử Trương hồ ly Trương hỗn đản thế nhưng còn muốn lợi dụng làm chính trị !!

Lau mặt , Phương Hạo Nhiên làm cho đầu óc có chút hôn mê thanh tỉnh một chút, vội vàng cầm lấy cây dù , Phương Hạo Nhiên vừa định đi ra lều vải, liền bị người ngăn cản.

“Hạo Nhiên, ngươi nên nghỉ ngơi nhiều hơn.” Thiết Mộc nhìn chằm chằm Phương Hạo Nhiên, vẻ mặt có chút phức tạp.

Phương Hạo Nhiên kiên định lắc đầu “Không được! Thiết Mộc, ta hiện tại có việc gấp. Ta phải đi tìm Đại Qua cùng tam hoàng tử. Ta còn phải đi kho lúa nơi đó nhìn xem.”

Thiết Mộc nhíu mày “Ta đi kêu Kim trạng nguyên, thỉnh tam hoàng tử lại đây, bên kho lúa kia ngươi có thể yên tâm, nơi đó ta phái trọng binh trấn thủ , không có việc gì.”

Phương Hạo Nhiên trầm mặc một hồi, trong lòng do dự, tuy rằng hắn không rõ ràng lắm Trương hỗn đản kia cho hắn chiêu phiền toái gì, nhưng cẩn thận cân nhắc, hắn cũng có thể đoán được một phần, loại thiên tai này, trọng yếu nhất trừ bỏ mạng người đó là lương thảo cùng tại họa ôn dịch sau đó hoành hoành , lúc này, hắn nếu không tự mình đi xem kho lúa, trong lòng bất an, chính là…… Thân thể hắn đích xác thực suy yếu, chỉ đứng trong chốc lát đã thấy mỏi mệt…… Vì thế Phương Hạo Nhiên quay đầu , vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía Thiết Mộc “Đầu gỗ . Vậy phiền toái ngươi . Thỉnh ngươi mau chóng đem bọn họ mời tới cho ta.”

Thiết Mộc gật đầu “Hảo!”

************

Phương Viễn cảm thấy chính mình đang nằm mơ.

Trong mộng, hắn thấy một thiếu nữ xinh đẹp cùng Tuệ Khả tương tự đang lo lắng nhìn mình , trong đôi mắt xinh đẹp còn có nước mắt đọng lại .

“Khả nhi……” Hắn nhịn không được thập giọng gọi .

“Là ta. Đại ca ca, là ta.” Thiếu nữ nhịn không được nước mắt chảy xuống, thanh âm nghẹn ngào  “Thực xin lỗi…… Đại ca ca, ta nên xuất hiện sớm một chút…… Đều do ta……”

“Khả nhi, đừng khóc.” Hắn mơ mơ màng màng cảm thấy đây là cảnh trong mơ, nhưng dù trong mơ thấy Khả nhi khóc , hắn vẫn ức chế không được đau lòng mà ngồi dậy chiếu cố, luống cuống tay chân trấn an  “Khả nhi đừng khóc, đại ca ca không có việc gì , ngoan, không khóc a……”

Thiếu nữ cũng sửng sốt, lập tức mừng rỡ như điên ôm cổ hắn “Đại ca ca, ngươi tỉnh, thật sự là quá tốt! Đại ca ca……”

Bị thiếu nữ ôm lấy , cái loại mềm mại lại có xúc cảm này, cái loại chóp mũi đều ngửi được mùi hương nhàn nhạt , đều là sự thật sao , hắn nhịn không được hung hăng nhéo nhéo mặt mình, nha, đau!

“Đại ca ca, ngươi cần chi nhéo mặt mình như thế ?” Thiếu nữ chớp mắt, rất là khờ dại hỏi, lại hơi hơi nhăn mày tựa hồ thực đau lòng sờ sờ nơi hắn mới nhéo “Đại ca ca, đau không?”

“Đau……” Hắn nhìn thiếu nữ, ngây ngốc gật đầu đáp lời, trong lòng lại không ngừng được kinh hoàng, thật sự là Tuệ Khả…… Thật sự là Tuệ Khả……

“Tuệ Khả, ngươi, ngươi đây là……” Chính là bộ dáng này của Tuệ Khả , chuyện gì đã xảy ra.

Thiếu nữ hơi hơi rũ mắt, trên mặt ửng đỏ “Đại ca ca, ta hiện tại là nữ hài tử .”

Nga, nữ hài tử a. Hắn biết a, bộ dáng hiện tại của Tuệ Khả đương nhiên chính là nữ hài tử t, nữ hài tử a, Tuệ Khả là nữ hài tử nha…… Chờ đã ! Cái gì!

“A?! Tuệ Khả ngươi là nữ ?!”

************

Lúc này , ở chỗ tránh nạn lâm thời ……

Bởi vì số lượng lều vải có hạn, Hứa Vị lúc ấy không chút suy nghĩ liền lôi kéo Mặc Tam tới trong một lều vải , nhưng lúc này, Hứa Vị thực hối hận, lúc trước hắn cần chi cùng Mặc Tam ở chung a.

Mà lúc này, ở trong lều vải, Hứa Vị có điểm cảm giác đứng ngồi không yên, tuy rằng tối hôm qua hắn pha trò để cho qua đi , chính là, nếu hôm nay Mặc Tam lại nhắc tới…… Nhưng nên tới luôn tránh không được , phải không?

“Vị Vị.”

“A?” Hứa Vị đột nhiên lấy lại tinh thần, cười gượng đáp lời, nhìn Mặc Tam không biết từ khi nào đã đứng ở bên người mình, ha hả cười gượng một tiếng , nhưng giây tiếp theo, Mặc Tam đặt tay lên bờ vai hắn , trong lòng Hứa Vị căng thẳng không yên, không biết làm sao , đột nhiên đứng dậy tránh đi .

Nhất thời, không khí trong lều vải liền căng thẳng lên.

Tay Mặc Tam cứ như vậy đứng ở giữa không trung, diện vô biểu tình nhìn Hứa Vị, trên mặt tựa hồ xẹt qua cái gì đó , mà Hứa Vị lại kinh ngạc nhìn Mặc Tam, Mặc Tam tuy rằng vẫn diện vô biểu tình, nhưng cặp mắt kia vốn sáng lên liền đã ảm đạm đi , trong lòng Hứa Vị đột nhiên ảo não, hắn cần chi phải trốn a!!

“Vị Vị…… Ngươi không muốn thấy ta, ta đây đi là được.” Mặc Tam trầm thấp nói xong, chậm rãi thu hồi tay , buông ở bên người , sau đó gắt gao nắm chặt , dứt lời liền chậm rãi đứng dậy, chậm rãi hướng cửa lều vải đi đến, khi đi ngang qua bên người Hứa Vị, Mặc Tam dừng bước lại , thấp giọng nói “Lần sau nhất định phải mang theo cây dù nhé.”

Hứa Vị trong lòng trất buồn phát đau, nhìn thân ảnh của Mặc Tam chậm rãi đi tới trước cửa , thân ảnh vô cùng quen thuộc ngày thường tựa hồ mơ hồ lên, Hứa Vị đột nhiên có loại cảm giác, nếu, thật sự làm cho Mặc Tam rời đi, vậy đời này hắn có thể sẽ không còn được gặp lại Mặc Tam …… Không thấy được Mặc Tam, không thấy được Mặc Tam…… Vậy hắn……

Khi Mặc Tam sắp đi tới cửa, Hứa Vị đột nhiên xoay người, một tay ôm lấy thắt lưng Mặc Tam, vội vàng giải thích “Tiểu Mặc, ngươi đừng đi! Ta không có chán ghét ngươi! Cái gì kêu không muốn thấy ngươi! Tiểu Mặc, ta cho tới bây giờ đều không có nghĩ như vậy !! Tiểu Mặc, ta chỉ là thực ngoài ý muốn, thật sự, tin ta! Tiểu Mặc, ngươi đừng đi! Tiểu Mặc, ngươi –”

Hứa Vị chưa nói xong hết lời nói trong hoảng loạn , Mặc Tam đột nhiên xoay người gắt gao ôm chặt lấy hắn .

Vùi sâu vào giữa cổ Hứa Vị , ngửi được mùi hương thản nhiên , Mặc Tam khàn khàn nói “Đừng ghét bỏ ta.”

“Người trong thiên hạ ghét ta, hận ta, ghê tởm ta, ta cũng không để ý, duy độc ngươi –” thanh âm Mặc Tam trầm thấp gần như khàn khàn phảng phất như búa tạ , từng tiếng từng tiếng gõ vào tim Hứa Vị, đôi mắt Hứa Vị một trận toan đau, hốc mắt phiếm hồng, tay ôm thắt lưng Mặc Tam không khỏi càng thêm dùng sức, yết hầu giống như bị cái gì đó chắn ngang , há mồm vài lần, mới không lưu loát mà bật ra ba chữ “Ta không có……”

Ta không có ghét ngươi, ta sao có thể hận ngươi ghê tởm ngươi ? Ta sao sẽ ghét bỏ ngươi?

“Tiểu Mặc, ngươi hãy nghe ta nói……” Cố gắng điều chỉnh hô hấp, Hứa Vị chậm rãi nói từng câu “Tối hôm qua ta bị ngươi dọa, nếu ta chán ghét Tiểu Mặc, sẽ không cùng Tiểu Mặc ở chung , Tiểu Mặc, ngươi đừng loạn nghĩ……”

“Vậy…… Không được tránh ta.”

“Ân, hảo.”

“Ta ôm không cho ngươi trốn.”

“…… Hảo.” Ta hiện tại không phải là bị ngươi ôm sao?

“Không được cưới vợ.”

“……” Sao lại…… Lại đi tới vấn đề này ……

Cảm giác tay gắt gao ôm mình đang dụng lực , cái ôm gắt gao làm cho hắn có điểm không thể hô hấp “Vị Vị!!” thanh âm trầm thấp gần như khàn khàn giống như có chút phát run?

Hứa Vị trấn an vỗ vỗ bả vai Mặc Tam, thấp giọng đáp “Hảo.”

Hứa Vị không muốn lừa gạt ai, nếu là chuyện tình không có nắm chắc hắn tuyệt đối sẽ không đáp ứng, lúc này, đối Mặc Tam hạ hứa hẹn, trong lòng Hứa Vị đối lão cha Phương Hạo Nhiên không khỏi sinh ra một tia áy náy, nhưng lại nghĩ , dù sao lão cha hắn họ Phương, cũng không phải thật sự họ Hứa, ân, chờ về sau tìm một cơ hội hảo hảo cùng lão cha giải thích là được .

Cảm giác tay đang ôm chặt mình hơi lỏng một ít , Hứa Vị nhẹ nhàng thở ra, sau đó chợt nghe thanh âm trầm thấp của Mặc Tam vang lên  “Ta cũng sẽ không cưới vợ.”

Di?

“Ta cũng là của ngươi .”

Tagged:

24 thoughts on “[ HVTSK ] Đệ bát thập ngũ chương

  1. ghostkid92 29/03/2012 lúc 19:08 Reply

    Tem a.

    * giấu trong áo* lần này khỏi bị la

    * cười ngu* ta đi đọc đây

    Nguyệt nhi, Nhật nhi, Khứ

    THANKS
    ILU

    Số lượt thích

    • Hạ Nguyệt 29/03/2012 lúc 19:11 Reply

      * nắm lấy đuôi *
      đưa cho ta (╰_╯)

      Số lượt thích

      • ghostkid92 29/03/2012 lúc 19:41 Reply

        ლ(¯ロ¯ლ) mất một nhúm lông rùi
        * ôm đuôi* đưa nàng ta lại đói như hum trước thì sao

        * chớp chớp* vì tính phúc phải biết giấu diếm a

        ILU

        Số lượt thích

        • Hạ Nguyệt 29/03/2012 lúc 20:30

          * giơ chân *
          muốn mất tính phúc luôn và ngay bây giờ không (╰_╯)

          Số lượt thích

        • ghostkid92 29/03/2012 lúc 20:39

          * lắc lắc* không a, chờ ta tí

          * kéo áo* bác ơi photo giùm t n tấm, ừ ừ giống vào
          * cười toe* của nàng nì

          ILU

          Số lượt thích

        • Hạ Nguyệt 29/03/2012 lúc 20:46

          bản gốc * liếc nhìn *

          Số lượt thích

        • ghostkid92 29/03/2012 lúc 20:58

          Ách … ừ thì bản gốc
          * lục tìm* cái này thì phải, cái này cũng giống, cái kia cũng zị…
          * rưng rưng* ta không bik cái nào a

          ILU

          Số lượt thích

        • Hạ Nguyệt 29/03/2012 lúc 21:07

          * không biết sao *
          * giơ chân *

          Số lượt thích

        • ghostkid92 29/03/2012 lúc 21:51

          * nắm , kéo* chân hảo trắng a…

          * lôi lôi*
          * đẩy đẩy* cho nàng hết đó…
          * tít mắt* hum nay thỏa mãn rùi, có ngườ “dang chân”
          ILU

          Số lượt thích

        • Hạ Nguyệt 29/03/2012 lúc 21:56

          * cầm dao * …
          * để nồi nước *

          Số lượt thích

        • ghostkid92 29/03/2012 lúc 22:04

          * cắn khăn* ta có tội chi a

          Đơn giản vì tâm hồn bác ái…

          Mà không lẩu lang… thì cắt tiết luộc lang

          Thiên a, tại sao ( sét đánh)

          ILU

          Số lượt thích

  2. Tuyết Lâm 29/03/2012 lúc 19:12 Reply

    “ta cũng là của ngươi” => há há, ta kết câu này!!!

    đa tạ *hun hun*

    Số lượt thích

  3. anhkhoa2211 29/03/2012 lúc 21:10 Reply

    thank bạn.^^

    Số lượt thích

  4. yellow92 29/03/2012 lúc 21:17 Reply

    Tình hình là Mạc ca cần cố gắng thêm tí nữa thì may ra mới được ăn xôi a =.=

    Số lượt thích

  5. thuquanpham 29/03/2012 lúc 21:45 Reply

    kiểu này thì ta nói Vị Vị thông suốt chưa trùi. biết tình cảm của Tiểu Mặc mà khi Tiểu Mặc nói ta cũng là của ngươi thì Vị Vị ngố ra, potay Vị Vị luôn =__=
    tks Nguyệt, Khứ, Nhật :* :* :*

    Số lượt thích

  6. phiêu 29/03/2012 lúc 22:02 Reply

    bá đạo,bất quá ta thích ≧▽≦

    Mặc Mặc ơi,nhào vô đi xD

    con lang ở trên,muốn trèo tường sao,ta về sẽ xả thịt ngươi nấu lẩu (╰_╯)

    Số lượt thích

    • Hạ Nguyệt 29/03/2012 lúc 22:47 Reply

      ừm nấu lẩu ăn k ngon
      lang ni già rồi nàng ạ. cứ xẻ thịt ra , bỏ vô nước nóng nhổ sạch lông làm món lang 7 món = v = ~(‾▿‾~)

      Số lượt thích

      • phiêu 30/03/2012 lúc 12:46 Reply

        thế thì tùy nàng a,nàng là chủ nhà mà,ta chỉ chờ dọn món lên rồi ăn thôi ~(‾▿‾~)

        Số lượt thích

  7. hanbangcung 29/03/2012 lúc 22:13 Reply

    rồi xong
    dấu sở hữu đã đc đóng cái cộp
    ta kết câu cuối
    he he he
    ôi trời ơi tức quá
    đây là thanh thủy văn ah
    ức chế
    đập đầu vào chăn bông tự tử đây
    hu hu hu

    Số lượt thích

  8. Tiểu Quyên 29/03/2012 lúc 22:17 Reply

    2 anh quá dễ thương , anh Mặc tuyên bố chủ quyền rồi .ha………ha………………….

    Số lượt thích

  9. Ceres0984 29/03/2012 lúc 22:58 Reply

    Mặc ca biết chọn thời cơ công kích ghê, Vị Vị vào tròng rồi ^^

    Số lượt thích

  10. Nhược Tàn 29/03/2012 lúc 23:23 Reply

    híc híc, dễ thương quá, “không lấy vợ” luôn. thế này mà hứa vị còn chưa có hiểu tí nào thì thật là…. uổng công hắn 2 kiếp làm người quá…..hị hị….! vị vị ơi là vị vị… ngươi thông minh thì mau đoán ra đi…..!

    Số lượt thích

  11. Ruchi_kute 30/03/2012 lúc 19:34 Reply

    Vị Vị cúi cùng cũng chấp nhận gòi nha …≧◡≦……Tự nhiên ta hơi hơi ghét Nhiên ca a ….sao công của a hơn công Vị Vị đc….Tiểu Mặc a ~~~ thi triển công lực nhanh a~~~ oai lên oai lên ლ(¯ロ¯ლ)

    Số lượt thích

  12. duhoxx 30/03/2012 lúc 22:43 Reply

    o(>﹏<)o ≧▽≦ ≧◡≦ ↖(^ω^)↗ O(∩_∩)O
    thik thik~~~~
    =)) [bấn]
    thanks ♥

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: