[ Bình hành tình nhân ] Chương 5 [2]

Chương 5 [2]

– Khứ : Lâu rồi chưa edit nên đến ngay cả mình cũng thấy nó kì kì , hình như xưng hô có vấn đề, hình như trước không phải xưng hô như thế *.* Nhức đầu thế nhỉ . Thôi nếu có lỗi gì các nàng hú ta 1 tiếng. Lặn tiếp :D.Tuần sau sẽ nộp 1 nửa chương 6 sau nhé.

Lục Đế cũng không nhận ra Trữ Tuyên mất tự nhiên, anh biết Trữ Tuyên sẽ không lập tức nhận mình, nhưng lời chưa nói ra khỏi miệng suốt mười năm , lúc này đã giống như hồng thủy vỡ đê, rốt cuộc dừng lại không được “Mình nghĩ chỉ cần mình che giấu tình cảm rồi làm một người bạn tốt bên cạnh cậu, nhưng không nghĩ tới cậu sẽ gặp tai nạn xe…… Cái này như là trừng phạt mà ông trời giáng xuống cho mình , bởi vì mình giấu diếm cậu, cho nên mới cướp đi thứ quan trọng nhất của mình .”

Anh dừng một chút, hít vào một hơi , tiếp tục nói:  “Từ đó về sau, mình giống như đã hoàn toàn thay đổi thành một người khác , trầm mê vào nghiên cứu, cũng cùng người khác lên giường, muốn mượn chuyện này để thoát khỏi tưởng niệm với cậu . Nhưng mỗi một lần, mình đều kìm lòng không đậu mà đem người khác trở thành cậu , Tuyên, ở trong lòng mình chỉ có mình cậu thôi , mặc kệ cậu có nhận hay không, mình cũng không muốn lại mất cậu lần thứ hai , nếu khiến cậu cảm thấy chán ghét, cậu có thể tùy thời đẩy mình ra ……”

Nói xong, anh cúi đầu hôn lên môi đối phương, say mê mà cắn nuốt đôi môi cánh hoa mềm mại.

“……” Trữ Tuyên trợn to hai mắt nhìn đối phương, đôi tay nguyên bản kháng cự chặt chẽ cũng dần buông ra , buông thõng ở bên cạnh người.

Lục Đế chưa từng ở trước mặt cậu biểu lộ ra thân mật, cho nên bản thân cậu vẫn nghĩ rằng hai người chỉ là tình như thủ túc, chưa bao giờ nhận thấy được phân hữu tình này , kỳ thật nó sớm đã thay đổi theo thời gian trôi qua .

Lục Đế hôn cũng không làm cho cậu cảm thấy chán ghét hoặc là ghê tởm, cứ tiếp tục như thế , tựa hồ cũng không quá khó nhận ……

Dù rằng ở trong tim Trữ Tuyên như đang có người đánh trống , nhưng cậu đã không còn đường thối lui, sau lưng dựa vào ván cửa, phía trước là thân hình Lục Đế cao lớn, đường lui đều bị chặt chẽ phong tỏa.

Ngay tại trước khi cậu bắt đầu tâm hoảng ý loạn, Lục Đế đã sớm nhân cơ hội xâm nhập, lấy đầu lưỡi lướt qua hàm răng Trữ Tuyên, dây dưa với lưỡi cậu .

“ Ngô……”Trữ Tuyên mặt đỏ tai hồng, cậu không thể tin được người trước mặt này thoạt nhìn một bộ học giả nhã nhặn lại có kĩ thuật hôn thành thạo như thế , làm cho chính cậu bị anh nắm mũi dắt đi, dần dần ngăn cản không được thế công của anh .

Khi phát giác thân thể Trữ Tuyên trở nên hư nhuyễn , Lục Đế dùng cánh tay đỡ lấy cậu , nâng thân thể cậu lên .

Thấy hai gò má cậu phiếm hồng, đôi mắt thủy doanh, cũng không có ý cự tuyệt, trong lòng Lục Đế không khỏi khẽ động, áp môi lên trán đối phương , thấp giọng hỏi: “ Tuyên, ,mình nghĩ…… Mình muốn cậu ……”

“ Ừm……”Trữ Tuyên hơi hơi gật đầu một cái, nhưng trong đầu bỗng nhiên giật mình tỉnh táo lại “Hả?”

“ Có thể chứ? Tuyên, mình từng ảo tưởng qua vô số lần được chạm vào thân thể cậu như thế này ……” trong mắt Lục Đế tình dục thiêu đốt, vươn tay đụng vào bờ ngực Trữ Tuyên, nhẹ nhàng kéo ra áo khoác trắng của cậu .

“ Chờ… chờ đã !”Trữ Tuyên sợ tới mức lập tức nắm chặt quần áo của mình, khẩn trương nhìn anh “Cậu , cậu sẽ không muốn như ngày hôm qua…… Với tớ như thế đi ? Đau…… Đau chết !”

Lục Đế mạnh mẽ nhớ tới ngày hôm qua mình đã làm gì Trữ Tuyên ở ngay tại văn phòng này , cả người tựa như lọt vào một công kích đầy sấm rền, tất cả tâm tình sung sướng đều bị nổ tung lên tới chín tầng mây .

Đúng vậy, anh…… Anh từng đối Trữ Tuyên làm ra cái loại chuyện cầm thú không bằng !

Không cần, dừng tay……

Lục Đế, không cần đối với tôi như vậy……

Van cầu anh , đau quá……

Lục Đế trong đầu tràn đầy tiếng khóc Trữ Tuyên. Đương nhiên, đó chỉ là do anh ảo tưởng, bởi vì ngày hôm qua miệng Trữ Tuyên bị anh bịt chặt , căn bản nói không nên lời dù chỉ một câu.

Chẳng lẽ đây là báo ứng ? Bởi vì chính mình bình thường quá phóng túng, cho nên để cho Trữ Tuyên thấy một mặt cực kì ghê tởm của mình ?

Trữ Tuyên ngồi ở bên người Lục Đế, có chút không biết làm sao.

Không khí vừa mới nãy, cậu thiếu chút nữa sẽ rơi vào, nhưng Lục Đế vừa nghe cậu nhắc tới chuyện hôm qua , bỗng nhiên trở nên thực uể oải, ngồi ở sô pha cả buổi không nói chuyện.

Cậu ta là đang sám hối vì tội đã phạm hôm qua với mình sao ?

Mắt thấy hai tay Lục Đế nắm chặt thành quyền đặt ở trên đầu gối , sắc mặt anh tái nhợt, Trữ Tuyên thở dài, khuyên giải an ủi nói:” Thôi nào , người không biết không có tội, dù sao lúc ấy cậu cũng không biết trong thân thể này là tớ , coi như không cẩn thận phạm sai lầm, tớ hào phóng tha thứ cho cậu đấy !”

“ Không được…… Mình không thể tha thứ cho bản thân , mình thế nhưng thương tổn tới cậu …..”Lục Đế bưng kín mặt, cúi đầu uể oải vạn phần “Tuyên, mình , mình không nghĩ tới sẽ thương tổn cậu……”

“ Dù sao thương tổn thì cũng thương tổn qua , kỳ thật mình không ngại , cho nên cậu cũng nên học cách tha thứ cho bản thân , không cần rối rắm không dứt.”Trữ Tuyên ngồi trên so pha, một tay ôm bả vai Lục Đế, cười hắc hắc “Đến đây, Lục cô nương, cười cho đại gia xem cái coi  !”

Lục Đế ngẩng đầu, nhìn Trữ Tuyên sang sảng tươi cười, giống như bị cuốn hút nên cũng mỉm cười “Tuyên, bộ dáng của cậu chẳng thay đổi gì cả .”

Biến đổi chỉ có chính anh …… Trở nên càng ngày càng xấu xí và vặn vẹo.

“ Đó là bởi vì tớ bây giờ mới hai mươi tư tuổi , mà cậu đã là đại thúc ba mươi tư rồi !”Trữ Tuyên vỗ vỗ lên mặt Lục Đế, có chút trêu cợt mà xoa bóp hai má anh “Hơn nữa Nghiêm Tuyên thiếu gia mới mười tám tuổi, kêu cậu đại thúc cũng vừa vặn, cậu là tên đại thúc thối , ngay cả đứa trẻ nhỏ tuổi như thế cũng đạp hư !”

“ Tuyên……”Lục Đế xoay người, hai tay ôm lấy thắt lưng cậu, đem trán mình dán trên ngực cậu “Đó là bởi vì mình nhớ cậu tới cuồng , mới đem cái tên dâng lên tận cửa kia làm thế thân cho cậu , tha thứ mình đi , mình chỉ thích cậu ……”

Trữ Tuyên không trả lời, nhưng tim đập lại càng thêm gia tốc, khuôn mặt cũng bắt đầu nóng lên.

Tựa hồ phát giác được đối phương tim đập gia tốc, Lục Đế thoáng ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc nhìn cậu.

Trữ Tuyên ngượng ngùng mà quay đi  “Tớ đã nghe cậu nói vài lần rồi đấy , ngu ngốc !”

“ Vậy , mình đây…… Mình có thể…… Có thể có được cậu sao?”Lục Đế lắp bắp hỏi, khuôn mặt luôn luôn không chút biểu tình cũng nhiễm thượng đỏ ửng.

“ Cái loại chuyện này ! Tớ……” Trữ Tuyên đang muốn cự tuyệt, lại bị biểu tình đáng thương này của Lục Đế mà chần chờ.

Đây là Lục Đế trước kia bị bọn học đệ tôn là băng sơn học trưởng sao? Cậu ta cũng sẽ thẹn thùng, cũng sẽ mặt đỏ?

Thấy Trữ Tuyên không có cự tuyệt, Lục Đế phóng đại lá gan, nghiêng thân đem môi lại dán ở trên môi Trữ Tuyên.

“ Lục……” lời nói Trữ Tuyên bị lưu ở trong cổ họng, cảm giác quái dị lại lần nữa xâm nhập mà đến, không quá bao lâu , cậu liền trở nên mặt đỏ tới mang tai.

Đáng chết ! Kĩ thuật hôn của cái tên này thuần thục như thế, rốt cuộc đã cùng bao nhiêu người phát sinh qua cái quan hệ này  !

Tuy rằng biết Lục Đế chưa bao giờ đối với bất luận kẻ nào giao ra chân tâm, nhưng đáy lòng vẫn có điểm không thoải mái, hay là, đây là cái gọi là …… Ghen tị ?

Khi trong đầu Trữ Tuyên hiện lên ý tưởng này , cậu nhất thời choáng váng, thân thể cũng không tự chủ mà hùa theo công kích của Lục Đế, ngửa người ngã về phía sô pha ở sau lưng.

Không chỉ đối Giang Dung khó chịu, hiện tại chính mình còn ghen tị với những người mà Lục Đế đã từng phát sinh quan hệ ?

Không xong, chẳng lẽ chính mình đã ở trong bất tri bất giác biến thành đồng tính luyến ái ?

Mình, cũng thích Lục Đế?

Lục Đế cởi bỏ áo thí nghiệm cùng sơ mi trên người Trữ Tuyên, từ hai má cậu , cằm, môi hôn đến trên cổ cậu .

Ngô oa…… Thật ngứa  ! Trữ Tuyên bưng kín miệng mình, cảm giác này rất kì quái !

“ A……” đột nhiên, Trữ Tuyên cảm thấy đối phương nhẹ nhàng nắm lấy thứ nổi lên trên ngực mình , nhịn không được rên rỉ ra tiếng, thân thể cũng hơi hơi phát run.

Thấy đối phương phản ứng ngây ngô như thế, Lục Đế mỉm cười, sau đó cúi đầu, một cái khẽ hôn dừng ở trên xương quai xanh của Trữ Tuyên.

“ Lục…… Lục Đế……”Trữ Tuyên hữu khí vô lực đỡ lấy cái trán Lục Đế “Như vậy rất kì quái……”

“ Tuyên, ngày hôm qua thương tổn cậu , mình thực áy náy…… Để mình ôn nhu với cậu một lần , được không?”Lục Đế ôn nhu nói, ngón tay ở trên vật hồng nhạt đảo quanh , làm cho nó dần dần trở nên cứng thẳng lên .

“ Ưm……”Trữ Tuyên cắn chặt môi dưới, không muốn phát ra thanh âm làm chính mình nan kham, Lục Đế thấy thế vội vàng lướt qua hôn lên môi cậu, làm cho cậu không thể tiếp tục tự ngược.

“ Ưm…… Ân……” lại đón vào đầu lưỡi dây dưa của đối phương, khóe miệng Trữ Tuyên tràn ra nước bọt trong suốt.

Lục Đế bỗng nhiên rút đầu lưỡi ra, ngược lại đem ngón tay của mình phóng vào miệng Trữ Tuyên, để cho cậu cắn.

Những cái hôn dồn dập dừng ở trước ngực Trữ Tuyên, đầu lưỡi ở trên da thịt trắng nõn bắt đầu di chuyển .

“ A……” thân thể Trữ Tuyên cũng bắt đầu phát run, đặc biệt khi cái lưỡi lửa nóng kia cuốn vòng quanh lấy thứ nổi lên trên ngực, một cỗ khoái cảm không thể giải thích cứ như thủy triều lan khắp toàn thân, làm cho cậu nhịn không được bật ra rên rỉ.

Lục Đế tay kia sờ soạn xuống dưới , giải khai dây lưng, kéo ra quần xì líp.

“ Lục Đế…… Đừng……”Trữ Tuyên mồm miệng không rõ kêu lên, cảm thấy có chút quẫn bách.

Lục Đế thế này mới phát giác, vật nhỏ dưới thân Trữ Tuyên đã muốn cứng rắn.

“ Tuyên, đừng sợ, tớ sẽ làm cho cậu thoải mái .”Lục Đế ôn nhu hống , cách quần lót vuốt ve dục vọng của cậu .

“ Ân……”Trữ Tuyên có chút xấu hổ vặn vẹo thân thể, lại trốn không thoát được sự đụng chạm của những ngón tay to lớn kia , ngược lại có vẻ có chút dục cự hoàn nghênh.

“ A……”Lục Đế không khỏi nở nụ cười, kéo quần lót sang một bên , đem vật nhỏ trốn ở phía dưới túm ra, nhẹ nhàng nhu lộng đỉnh đầu.

“ Không…… A……”Trữ Tuyên rốt cục buông tha cho việc cắn ngón tay của Lục Đế trong miệng mình ,nương theo vỗ về chơi đùa mang đến khoái cảm , cậu nhắm lại hai mắt, đầu ngưỡng về phía sau.

Xác định đối phương sẽ không cắn thương môi sau, Lục Đế đem hai tay vươn tới phía sau Trữ Tuyên, từ lưng di dọc xuống cái mông.

Anh lui về sau một chút , nhẹ nhàng nâng lên mông đối phương, cúi đầu vùi đầu vào giữa hai chân đối phương.

“ Lục Đế !”Trữ Tuyên cảm giác được dưới thân truyền đến cảm giác khác thường , lập tức thở hốc vì kinh ngạc, ngạc nhiên nhìn người đang cúi đầu liếm lên thứ của mình.

“ Tuyên, sẽ thực thoải mái …… Mình vẫn muốn làm như vậy……”Lục Đế dùng miệng  hàm lấy phân thân cậu, không ngừng lấy miệng phun ra nuốt vào.

“ A…… Không…… Không cần……” cảm thấy chính mình bị khoang miệng nóng bỏng vây quanh, Trữ Tuyên tuy rằng ngoài miệng kháng cự, nhưng trong lòng lại dâng lên một cỗ khoái cảm khó có thể ngăn cản, làm cho cậu muốn ngừng mà không được.

Cùng với càng những cái mút ngày càng mãnh liệt, bụng Trữ Tuyên căng đầy , bỗng nhiên tiết ra, chất lỏng bạch trọc trực tiếp chảy vào trong miệng đối phương.

“ A……”Trữ Tuyên cao giọng kêu, cảm thấy thân thể giống như là từ trên cao rơi xuống , mềm  nhũn ngã phịch ở trên sô pha.

Cậu nửa mở mắt, thần sắc mê ly nhìn Lục Đế ngẩng đầu, anh lau miệng mình , cổ họng khẽ động, như là đã nuốt cái gì đó.

“ Lục Đế…… Cậu……”Trữ Tuyên hơi hơi thở phì phò, ngượng ngùng nhìn anh “Cậu sẽ không là…… Nuốt rồi đi?”

Lục Đế gật gật đầu, dùng đầu lưỡi liếm liếm bên miệng mình “Cùng mình nghĩ giống nhau , tựa như mỹ vị.”

“ Cậu , cậu …… Cậu ngu ngốc !” Trữ Tuyên thẹn quá thành giận, tùy tay cầm lấy thứ gì đó bên cạnh hướng anh ném qua , vừa lúc nện ở trên mặt Lục Đế.

Lục Đế sửng sốt, đồ vật đó cũng tùy theo mà rơi từ mặt anh xuống , bị anh cầm trong tay.

Là quần lót trên người Trữ Tuyên vừa mới cởi ra ……

Tagged:

4 thoughts on “[ Bình hành tình nhân ] Chương 5 [2]

  1. kimnguyet 09/05/2012 lúc 21:07 Reply

    he he ta được tem nha
    mừng Khứ quay lại nghen ^^

    Số lượt thích

  2. hanbangcung 10/05/2012 lúc 23:21 Reply

    hô hô mừng khứ sống sót trở về
    mở màn bằng cảnh ném đồ cực hot của trữ tuyên ha ha ha ha

    Số lượt thích

  3. Chan chan 11/05/2012 lúc 17:15 Reply

    Mung nang tro lai . Do mat. Hihi

    Số lượt thích

  4. LamSong 16/05/2012 lúc 19:37 Reply

    khứ đã về…tung hoa..tung hoa *múa may quay cuồng*

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: