[ Mưu Sát Lãng Mạn ] Chương 15

15. Diễn thử

– Tính ngày/chương cơ mà phải đảm cái đảo môi nên cứ như rùa, người lại lười. Thông cảm đi các nàng ha :)) –

Thẩm Thu Minh vốn cho là mình sẽ diễn thử phần của mình cùng Thời Mặc , không nghĩ tới lại là Thời Mặc diễn phần của Tạ Tiêu Quân .

Thời Mặc ở một mình một phòng, giường rất lớn, lúc diễn thử Thời Mặc cũng không nằm ở chỗ đó, mà là ngồi ở bên giường, biểu tình rất chuyên chú.

Khí tràng bất đồng dĩ vàng, như là một người xa lạ, Thời Mặc nói là lời kịch của nữ, anh cố ý phóng nhẹ tiếng nói cùng âm điệu của mình, không phải bắt chước thanh âm nữ nhân, lại đem cái loại cảm giác này nói giống như đúc, trong lúc vô hình hấp dẫn Thẩm Thu Minh đang ngồi ở trên ghế.

Thẩm Thu Minh lần đầu tiên mặt đối mặt nhìn gần Thời Mặc biểu diễn, cảm thấy một đôi mắt hoàn toàn chưa đủ dùng, muốn xem hiểu tâm tình trong mắt Thời Mặc, lại không tha một động tác thân thể nào của anh.

Thẩm Thu Minh nhịn không được nghĩ rằng, nếu mà đặt ở cổ đại, Thời Mặc chính là một nam hồ ly tinh, cậu cũng không biết mình đối Thời Mặc là thứ tình cảm gì, chỉ ở trên màn ảnh nhìn thoáng qua, rốt cuộc không thể quên.

Tựa như bài hát nào đó – Chỉ đơn giản là liếc nhìn người trong đám đông, cuối cùng lại không thể nào quên dung nhan của người.

Cảnh này là Lục Bán Hạ nằm ở dưới tàng cây hóng gió của hậu viện nhà mình, Thủy Cúc kể về sự sùng bái trong giáo, sau đó nói cho Lục Bán Hạ những chuyện lý thú mà nàng thấy trên đường.

Chỉ thấy Thời Mặc nâng lên tay trái của mình, giả ý từ trong tay áo rút ra thư tín đưa cho Lục Bán Hạ, nói:“Công tử, hôm qua cậu không tới nên lỡ mất một hồi kịch hay đặc sắc”

Cậu dựa theo lời kịch Lục Bán Hạ, tiếp nhận thư tín, mở ra nhìn nhìn, đối Thời Mặc nói:“Chuyện gì?”

Thời Mặc hai mắt tỏa sáng, che không được linh khí, đem mình diễn thành một tiểu cô nương y như thật “Bắt kẻ thông dâm! Tiểu nương tử mười bảy mười tám tuổi tới bắt tướng công lêu lổng ở ngoài đấy.”

“Đây có gì đặc sắc ? Trong kỹ viện ngày nào chẳng trình diễn vài màn.”

“Lần này bất đồng.” Thời Mặc nói càng hăng say, cả người mi phi sắc vũ  “Lúc tiểu nương tử nhấc chăn lên thì tên kia không hề mặc cái gì, tiểu nương tử cũng không cho hắn mặc quần áo, ngồi ở trước mặt hắn vừa khóc lại nháo, đem nam nhân mắng đến cẩu huyết xối đầu, cuối cùng , cậu đoán thế nào?”

“Thế nào?” Thẩm Thu Minh nhớ tới trong kịch bản muốn cậu phải phe phẩy cây quạt, vội vã làm bộ trong tay áo móc ra cây quạt, dùng bàn tay mà mô phỏng động tác phe phẩy.

“Nam nhân bị nàng ấy bức tới không nói được gì, nhẫn nhịn hơn nửa ngày sắc mặt đỏ lên, lại vẫn chưa xong, hắn nóng nảy nói ‘Ta và ngươi còn chưa thành thân liền bá đạo như thế, cẩn thận ta hối hôn!’.”

Thẩm Thu Minh “Ha” Một tiếng, tập trung tinh thần mà nghe Thủy Cúc nói chuyện.

“Tiểu nương tử kia nguyên là con nhà võ , nghe xong lời này, cũng không thấy bị mất mặt mũi, chỉ nói ‘Đã như vậy, ta cũng không thèm lo lắng cho ngươi nữa.’, sau đó liền cứ như vậy đem người ném ra ngoài lâu , ai ô ô, cậu không nhìn thấy đâu, nam nhân kia bụm lấy nửa người dưới tháo chạy còn nhanh hơn thỏ.”

Thẩm Thu Minh tựa ở trên ghế hóng gió “Tiểu nương tử này thật là có tính tình trung nhân nha .”

“Còn không phải à ! Trước kia ta cho rằng nàng giống đám nữ tử một khóc hai nháo ba thắt cổ kia đồng dạng, về sau mới cảm thấy nữ tử tính tình như thế thật hiếm lắm, sau này nếu phu quân ta cũng dám làm như vậy, ta không lột da hắn thì mới lạ .”

Một đoạn diễn thử “Thủy Cúc” cùng “Lục Bán Hạ” cũng xong rồi  , Thời Mặc trầm mặc không nói, khí tràng quanh mình lại khôi phục thành Thời Mặc cùng Thẩm Thu Minh.

Nói thật, trong lòng Thẩm Thu Minh cũng cảm thấy không tốt lắm, bởi vì một hồi đầu, cậu biết mình có chút cứng ngắc, chống lại hai con ngươi Thời Mặc, càng cảm giác mình vừa rồi diễn xuất không đáng một đồng, vốn lúc đầu cũng có dũng khí nhìn thẳng Thời Mặc, càng về sau cũng chầm chậm tránh đi ánh mắt , nhìn loạn bốn phía.

Thời Mặc buông kịch bản, hai tay tùy ý chắp sau lưng, khom người “Vấn đề rất nghiêm trọng.”

Thẩm Thu Minh gật gật đầu “Tôi biết rõ.”

“Nói thử xem.”

“Cứng ngắc.” Thẩm Thu Minh thấy Thời Mặc nhìn mình chằm chằm, không có nói tiếp ý hướng, lại nhận xét tiếp “Diễn không giống.”

“ Xác thực. Kỳ thật diễn kịch cũng rất đơn giản nhưng cũng lại rất khó. Tôi cho rắng vấn đề lớn nhất của cậu là chưa suy nghĩ kĩ về nhân vật này, chưa nhập tâm khi diễn, khi cậu nhập tâm, chuyện ở bên ngoài sẽ không liên can tới cậu, cái gọi là cứng ngắc sẽ không tồn tại.”

Thẩm Thu Minh không hiểu lắm, Thời Mặc lật kịch bản trên tay cậu tới một tờ nào đó.

“Còn nhớ Tông Khang nói qua không, cậu rất an tĩnh, cũng rất dễ được người khác chú ý , là người thích hợp nhất với vai diễn này?”

Thẩm Thu Minh gật đầu “Hắn thậm chí nói tôi chính là Lục Bán Hạ.”

“Tôi cũng cho rằng như vậy, cho dù biểu hiện của Lục Bán Hạ xem ra là bất cần đời, lười nhác, có một chút ăn chơi trác táng, kỳ thật, hắn là người hữu trách nhâm tâm, đối sự để tâm, hơn nữa minh bạch điều đúng điều sai , biết nói nghĩa khí .”

Thời Mặc vỗ vỗ phần trống bên giường, để Thẩm Thu Minh ngồi tới, sau đó liền chỉ vào một đoạn kịch bản trên tay Thẩm Thu Minh, nói :“Mượn câu nói này, trước khi Thủy Cúc đem thư đưa cho Lục Bán Hạ, hắn đang hóng mát , mùa hè, sau giờ ngọ, dưới cây, hóng mát, dùng tính cách Lục Bán Hạ, thì sau khi hắn xem qua phong thư , biết rằng nó không quan trọng , hẳn sẽ tiếp tục hóng mát ngủ ngáy, mà cậu vừa rồi lại biểu hiện vừa vặn tương phản. Tuy kịch bản không vạch ra cụ thể lúc này cậu phải có động tác gì, nhưng làm một diễn viên, cậu phải biết suy xét, động tác nào phù hợp với vai diễn này, có thể đem nhân vật diễn sống, làm cho người xem tin tưởng cậu chính là Lục Bán Hạ, Lục Bán Hạ hẳn phải là một người như thế.”

“Dường như rất có đạo lý.”

“Như vậy, tôi chỉ nhắc cậu như thế, vừa rồi chỗ có cây quạt, cậu diễn cũng có vài vấn đề đấy, chính cậu ngẫm lại, sau đó nói cho tôi biết, tôi đi tắm rửa trước.”

Không đầy một lát , phòng tắm liền truyền đến tiếng nước, Thẩm Thu Minh nhớ lại tràng cảnh có liên quan tới cây quạt vừa rồi , cùng với cả nội dung kịch bản.

Cây quạt là một môn bí thuật do Mặc Vấn Quân dạy cho Lục Bán Hạ , chuyên môn dùng để khắc chế nhị thập nhất tuyệt kiếm của Tần Ẩn, hắn rất ít sử dụng công phu này, nhưng cây quạt lại không bao giờ rời tay , nếu như không sử dụng công dụng chính , nó cũng vẻn vẹn chỉ là một cây quạt mà thôi.

Thời Mặc nói Lục Bán Hạ bất cần đời, nói Lục Bán Hạ lười nhác, Thẩm Thu Minh từ từ nhắm hai mắt tưởng tượng lại hình ảnh hóng mát. Một công tử ca nằm ở dưới cây nhắm mắt dưỡng thần, trên tay dường như thiếu thứ gì đó .

Đúng , là cây quạt!

Cây quạt nọ không phải là lấy từ trong tay áo ra, mà hẳn vốn đã ở trong tay, nương theo động tác chủ nhân, ngẫu nhiên phe phẩy vài cái, sau đó để lại trên ngực, thỉnh thoảng lại phe phẩy vài cái. Khi nghe Thủy Cúc kể chuyện lý thú, nghe tới cao hứng, sẽ bởi vì tập trung tinh thần mà ngừng lại động tác trong tay, đợi cho nói xong rồi, lại vô thức phe phẩy tiếp.

Đây mới thật sự là đem nhân vật diễn sống.

Thẩm Thu Minh kính nể kỹ thuật diễn của Thời Mặc, cũng kính nể thái độ làm việc của anh,  một bộ phim , anh chỉ diễn một nhân vật, lại sẽ suy nghĩ về tất cả nhân vật.

Thiên vương siêu sao không phải dựa vào bối cảnh Thời nhị thiếu gia, cũng không phải dựa vào tiền đắp lên, Thời Mặc có thể có địa vị hôm nay, là do anh bước từng bước vững vàng đi tới.

So ra, Thẩm Thu Minh liền thua chị kém em , điều vẻn vẹn khi tiến vào giới giải trí của cậu , chính là mục đích không thuần khiết a.

Khi Thẩm Thu Minh nghiêm khắc khinh bỉ chính mình, Thời Mặc từ phòng tắm đi tới, giọt nước từ ngọn tóc tích xuống trên thân người cao gầy , lướt qua da thịt, biến mất tại gần khăn tắm.

Thẩm Thu Minh nuốt nuốt nước miếng, đầu óc ong ong kêu, cậu không có cách nào khác kháng cự thân thể Thời Mặc, quá mức mê người, cũng quá mức khơi mào tình dực, thực tế tại lúc đối mắt với đối phương gần như trắng trợn xích lõa, dục vọng tựa như là phản xạ có điều kiện, không kêu đã lên tiếng rồi .

Chính là ngày mai còn phải quay phim, Thẩm Thu Minh không chịu nổi Thời Mặc lăn qua lăn lại.

Thời Mặc ngồi ở mép giường bên kia, đưa lưng về phía Thẩm Thu Minh, anh cúi đầu xuống, dùng khăn lông lau khô nước trên đầu, sau đó dùng lực sát qua sát lại  “Đang nghĩ những thứ gì?”

Thẩm Thu Minh không dám nhìn phía sau lưng Thời Mặc nữa, chỗ đó ẩn ẩn còn có vết cào, da chỗ đó hơi có vẻ trắng nõn bởi vì mới chỉ lên da non nên đối lập với da thịt màu đồng, một vài vết đó là có thể câu dẫn ra hồi ức ngày trước.

Ngay tại cuối tuần trước, Thẩm Thu Minh bị Thời Mặc sáp nhập phía sau đau quá nên cậu hung hăng cào lưng anh , không nghĩ tới lại đem anh cào tới bị thương.

Thẩm Thu Minh nghiêng đầu sang chỗ khác, hai tay đặt cùng một chỗ , đem suy nghĩ về cây quạt của mình nói cho Thời Mặc.

Thời Mặc khen ngợi :“Rất tốt, một điểm liền thông, xem ra cậu rất có tiềm lực .”

“Còn không phải thế sao , ngay cả biên kịch cũng nói tôi là Lục Bán Hạ.” Thẩm Thu Minh vui đùa “Nói thật, bản thân tôi cũng không hiểu, Tông Khang nói lời ấy có ý gì .”

“Tôi nghĩ có lẽ tôi hiểu rõ.”

“Hả?” Thẩm Thu Minh quay thân, nửa chân đặt ở trên cạnh giường , phát hiện Thời Mặc chẳng biết lúc nào đã ngồi ở trên giường .

“Cậu cùng hắn rất giống, biết mình muốn cái gì, không muốn cái gì, quan tâm điều gì sẽ không từ thủ đoạn , không quan tâm dù là liếc cũng sẽ không liếc một cái.” Thời Mặc dương khởi hạ ba, tựa như đế vương cao cao tại thượng chất vấn thần tử của mình “Cho nên, cậu tiến vào giới giải trí này vì muốn được cái gì ?”

Bị người xem thấu đại để chính là như vậy a, Thẩm Thu Minh đột nhiên hoảng sợ, cậu thậm chí không biết mình đang sợ cái gì, cảm giác sợ hãi tự mình sinh sôi nảy nở.

Biểu tình Thời Mặc liễm đi tiếu dung thật quá dọa người, làm cho trái tim Thẩm Thu Minh như bị người bóp chặt mà đập loạn vài cái, thẳng đến khi Thời Mặc không còn nghiêm lãnh mà cười ‘ phốc ’ một cái , trái tim mới tìm được buông lỏng, thình thịch thình thịch đập theo quy luật, còn chưa đập yên được vài cái, Thời Mặc lại cho Thẩm Thu Minh một kích trí mạng.

Cổ tay thình lình bị Thời Mặc dùng sức lôi kéo, Thẩm Thu Minh ngẩng đầu nhìn Thời Mặc đặt ở trên người mình, lại nhìn khăn tắm một giây trước còn quấn quanh nửa người dưới của Thời Mặc, một giây sau liền nằm trên mặt đất.

Xuất phát từ chất vấn vừa rồi, Thẩm Thu Minh lòng còn sợ hãi, một đạo thanh âm bên tai nói với cậu chạy mau, nhanh lúc này rời đi thôi, vì vậy cậu giơ lên hai tay đỡ ngực Thời Mặc muốn đem anh đẩy ra.

Thời Mặc cho là cậu đang vì ngày mai lo lắng, dù sao lần đầu tiên anh cũng không khống chế được, làm cho Thẩm Thu Minh nằm lâu như vậy, nhưng nhiều ngày nay, anh một mực không tìm người khác, dục vọng đã nén tới đỉnh điểm, thanh âm nói chuyện khàn khàn, tại trên trán Thẩm Thu Minh ấn lên cái hôn khẽ “Hôm nay không làm trọn vẹn.”

Thời Mặc đại khái có thể không để ý tới cậu, cưỡng chế làm đi xuống, hai người đều là nam nhân, huống chi Thẩm Thu Minh đối với anh có phản ứng, nhưng Thời Mặc lại vẫn một mực nhịn xuống, cho cậu một nụ hôn thật nhẹ rồi chờ cậu đồng ý , đây là anh tôn trọng cậu, Thẩm Thu Minh cũng hiểu được điều ấy.

Thẩm Thu Minh không để cho Thời Mặc hồi phục, y cũ đem Thời Mặc đẩy ra, tại dưới biểu tình thất vọng của Thời Mặc, đem hạ thân thoát cái sạch sẽ, nghiêng thân nằm ở trên giường, sau đó khép lại hai chân.

Hết thảy đã đủ rõ ràng, Thời Mặc kích động mà đem âm hành nóng rực của mình cắm vào trong hai bên sườn đùi Thẩm Thu Minh, đè nén chỗ đó mà hung hăng trừu sáp .

Nhiệt khí phun ở trên gáy, Thẩm Thu Minh giật giật đầu, dục vọng kêu gào tìm kiếm an ủi, cậu vươn tay xuống tự mình an ủi.

Đầu lưỡi Thời Mặc quấy lấy vành tai Thẩm Thu Minh “Ngoan, gia tăng chân.”

Thẩm Thu Minh vừa định cãi lại, anh ép thế còn chưa đủ chặt sao ? Đột nhiên trên đùi buông lỏng, Thời Mặc đẩy ra tay của cậu, quấn lên âm hành Thẩm Thu Minh. Đồng dạng đều là lấy tay, cảm giác lại cách biệt một trời, hưng phấn trên tâm lý vượt xa hưng phấn trên sinh lý.

Mới đầu Thẩm Thu Minh hơi khó chịu vì cửa sổ khóa không chặt, khiến gió lạnh ùa vào làm cho người ta lạnh run, càng về sau theo dục vọng nóng lên tới mức còn trách sao gió chưa đủ lạnh , giữa hai chân nhờ sự cọ xát của Thời Mặc mà muốn đến đỉnh rồi , đốt nóng tới cả người sinh đau.

Trong phòng không người nói chuyện, tiếng thở thô của hai người nương theo tiếng da thịt ma xát nhau mà tạo thành âm điệu duy nhất , Thời Mặc tại bên đùi Thẩm Thu Minh xuyên qua, ma xát ở cửa vào nhưng không đi vào , mấy lần khiến cho Thẩm Thu Minh có lỗi giác bị xuyên qua , nhưng đều bị Thời Mặc kịp thời ngăn lại,

Cận tồn lý trí làm cho Thời Mặc không thể làm như vậy, sau khi trầm thấp mà rống lên một tiếng, bạo phát ra, bên chân Thẩm Thu Minh dinh dính  , lối vào cũng có một ít.

Cũng không biết là thư sướng, hay là mất hứng, Thời Mặc lại hừ một tiếng, động tác trên tay nhanh hơn, cũng làm cho Thẩm Thu Minh phóng ra.

Thẩm Thu Minh muốn xoay người, Thời Mặc không cho, tay từ góc áo chui vào, đùa bỡn nhũ  đầu Thẩm Thu Minh, cằm đặt trên bờ vai Thẩm Thu Minh.

Thẩm Thu Minh ngực tê dại tê dại   “Hừ , cái anh này.”

“Tôi muốn xuất ở bên trong.” Thời Mặc dùng sức bấm véo nhũ đầu Thẩm Thu Minh, đau đến mức Thẩm Thu Minh dùng cùi chỏ đánh ngược lại anh.

“Điên rồi? Muốn véo thì véo của mình đi.”

Thời Mặc không có phản ứng, lại tiếp tục tự thoại tự thuyết :“Biết rõ nam nhân không thể mang thai, nên muốn bắn ở bên trong cậu.”

Thẩm Thu Minh đảo hai mắt, chẳng muốn tiếp lời Thời Mặc, đẩy Thời Mặc ra , đi phòng tắm rửa sạch.

Tagged:

4 thoughts on “[ Mưu Sát Lãng Mạn ] Chương 15

  1. Tiểu Quyên 09/07/2012 lúc 21:38 Reply

    diễn thử 1 hồi anh minh lại bị ăn đậu hũ a

    Số lượt thích

  2. thuquanpham 09/07/2012 lúc 22:07 Reply

    Minh Minh ngoan, luôn cho anh Mặc ăn đậu hủ ^^
    tks nàng :*

    Số lượt thích

  3. Thienthan_acquy 10/07/2012 lúc 08:06 Reply

    A Mac lai an dau hu em nua ui =.=

    Số lượt thích

  4. dust1506 31/03/2013 lúc 17:09 Reply

    Mình thích tính cách của cả 2 anh, đều mạnh mẽ dứt khoát

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: