[ Kim tịch túy ] Chương 21 + Chương 22

Chương 21

Truyền thuyết là thứ căn cứ vào sự thật.

Cho dù bí mật có bị thời gian chôn giấu, đều sẽ có một ngày bị phơi ra trước ánh sáng.

Nhìn thi cốt bên trong cổ thành, nói vậy người đi tầm bảo ( tìm bảo vật ) cũng không ít đi.

Chung quy đều phải chết ở nơi này.

Nếu không phải Vương Liên Hoa tinh thông kỳ môn ngũ hành, chính mình làm sao có thể đi tới tận đây?

Thẩm Lãng thở phào nhẹ nhõm, một đường đã đi qua đều trong tình trạng tìm được đường sống trong chỗ chết, cuối cũng cũng không uổng phí công sức.

Thân kinh bị buộc chặc buông lỏng, liền cảm thấy toàn thân hỏa thiêu bỏng rát như bị phỏng, bất giác nhíu mi lại.

Vương Liên Hoa chú ý tới khác thường của hắn, hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Thẩm Lãng miễn cưỡng cười cười, nói: “Không có việc gì.” Thấy Vương Liên Hoa đột nhiên đưa tay vạch ra y phục hắn, Thẩm Lãng chợt cả kinh, liên tục lui về phía sau: “Vương công tử làm cái gì vậy?” .

Vương Liên Hoa trừng hắn, nói: “Đương nhiên nhìn xem thương thế của ngươi, chẳng lẽ muốn x ngươi a.” .

Thẩm Lãng xấu hổ tới cực điểm, lại không biết làm sao, chỉ có thể nghe theo y, mặc y cởi y phục mình ra.

Vương Liên Hoa cười trêu : “Thẩm đại hiệp còn thẹn thùng hay sao?”

Thẩm Lãng chỉ đơn giản quay đầu đi không để ý y nữa.

Cảm giác ngón tay Vương Liên Hoa xẹt qua bả vai hắn, giống như cố ý, nhẹ cọ xát trước ngực.

Rõ ràng là xúc cảm lạnh lẽo trơn mịn, vậy mà lướt qua chỗ nào thì lại dấy lên đám lửa cực nóng chỗ đó, theo ngón tay y đốt tới đáy lòng hắn, khiến cho hắn không thể không bắt lấy ngón ray đang không ngừng trượt tới trượt lui kia.

“Ta tự mình làm.”

Đoạt lấy kim sang dược trong tay y, tùy tiện vẽ loạn trên người.

Miệng vết thương lớn nhỏ không đồng nhất đan chéo dầy đặc, nghĩ có lẽ do lốc xoáy khiến cho cát đá cắt trúng. Dược phấn thấm vào huyết nhục, hơi đau đớn một chút, cuối cùng cũng làm cho xao động trong cơ thể hắn bình ổn xuống.

Vương Liên Hoa chỉ cho rằng hắn đang xấu hổ nên mới như thế, nói: “Nước cùng lương khô của chúng ta đều đã đánh mất.”

Thẩm Lãng không nhìn y, chỉ đáp: “Nơi cổ thành quỷ dị này, không biết có đường ra hay không.”

Vương Liên Hoa nói: “Nếu không có ni?”

Thẩm Lãng nói: “Nếu không có, cũng chỉ có thể cùng nhị đại pháo này chôn cùng thôi.”

Vương Liên Hoa buông tiếng thở dài, thấp giọng trả lời: “Chung quy đều do ta đem ngươi vào đây.”

Ngữ khí tiêu điều, Thẩm Lãng nghe vậy trong lòng ngẩn ra.

Dược đã bôi xong rồi, Thẩm Lãng mặc hảo quần áo, ngẩn đầu liếc y một cái.

Vương Liên Hoa nhìn hắn, nơi đáy mắt nhãn thần thanh triệt hiện ra thần sắc phức tạp, si ngốc hỏi: “Thẩm Lãng, vì sao ngươi phải che chở cho ta như vậy?”

Vì sao?

Thẩm Lãng bị hai tự này làm cho cả kinh, một đường đi này rất nhiều hung hiểm, mỗi lần đều là chưa kịp suy nghĩ gì đã đem y hộ phía sau mình, chưa từng băn khoăn tính mạng mình sẽ bị mất đi. Sự đối đãi liều mình như thế, chẳng lẽ chỉ là sự tương trợ lẫn nhau trên giang hồ sao?

Giật giật miệng, lại nói không ra lời.

Vương Liên Hoa cũng không hỏi lại.

Có một số việc, không hẳn cần phải có đáp án.

Thạch thất phi thường sáng, phân không rõ ngày và đêm.

Hai người cũng không biết đã nghỉ ngơi bao lâu, rốt cục khôi phục được chút thể lực, đi thăm dò vách tường bốn phía.

Sau một lúc lâu sờ sờ nhẹ gõ, nhưng không phát hiện được chút gì, ngay cả cửa vào khi nãy cũng không gõ ra ở nơi nào.

Có lẽ là do không có gió, hai người dần dần đổ mồ hôi đầy người, càng ngày càng cảm thấy khát phi thường.

Vương Liên Hoa dựa vào thân pháo ngồi xuống, thở không ra hơi nói: “Nơi này được xây chặt chẽ như vậy, chủ nhân hẳn phải là người kỳ tài có một không hai, nhưng lại không có tài liệu nào truyền lưu sang hậu thế, thật là đáng tiếc.”

Thẩm Lãng cười nói: “Thế ngoại cao nhân đời nào cũng có.”

Vương Liên Hoa hừ lạnh một tiếng nói: “Bất quá bản sự giết người của hắn cũng thật cao, bạch cốt trong thành này không mấy vạn cũng mấy ngàn.”

Thẩm Lãng cảm khái nói: “Trên đời có mấy người có thể không màng danh lợi.”

Nói cái gì vì bảo vật mà xảy ra phân tranh, kỳ thật bất quá là người hảo danh đoạt lợi, thoát không được vòng tròn này.

Cùng bản đồ, thần khí, lại có quan hệ gì ni?

Nhớ tới trăm người truy giết hắn ở sa mạc, nhớ tới bạch cốt xếp thành núi trong tòa thành này, Thẩm Lãng bi ai tới tận tâm, thật lâu không thể bĩnh tĩnh lại.

Vương Liên Hoa liếc nhìn hắn một cái, cũng lười nói thêm nữa, tay duỗi ra, lại đụng tới cái vật tròn tròn nổi lên. Nguyên lai là một viên thạch nhỏ bằng nắm tay khảm ở chính giữa thạch, một nữa lộ rabên ngoài, đối diện với bánh xe của đại pháo. Trong lòng nổi lên tò mò, Vương Liên Hoa kiểm tra xung quanh một chút, phát hiện phía dưới từng cái bánh xe đều có một ít viên đá như vậy.

Đi xung quanh đại pháo mấy vòng, đưa tay sờ sờ viên thạch một hồi, lại ngẩng đầu nhìn khán thiên oa bản (trần nhà) một hồi, đầu tiên là khiếp sợ, sau đó trực tiếp cười to ra tiếng.

Thẩm Lãng tràn đầy mờ mịt nhìn y, cho dù trong phòng này không có đường ra, cũng không cần cười thành như vậy đi?

Lại nghe y nói: “Nguyên lai trần nhà làm từ một khối thạch đoạn lũng (rỗng ruột?).”

Thẩm Lãng bị lời nói của y làm cho kinh ngạc: “Lời này của Vương công tử giải thích như thế nào?”

Vương Liên Hoa chỉ chỉ mặt đất: “Những viên thạch này chính là bao vây lấy bánh xe, nếu có người nào muốn di động đại pháo, liền phải lăn những cái bánh. Nhưng một khi bánh xa di động liền cán lên những viên đá nhỏ kia, sức nặng này đủ để kích hoạt được cơ quan, trần nhà đoạn lũng kia sẽ vỡ xuống, đến lúc đó không chỉ là người, ngay cả đại pháo trong nháy mắt cũng sẽ trở thành một đống sắt vụn.”

Thẫm Lãng giật mình: “Nói như vậy, cho dù có người tìm được nó, cuối cũng chỉ có con đường chết?”

Vương Liên Hoa nhìn nhìn bốn phía, nói: “Huống hồ, nơi này cũng không lưu lại một khỏa đạn pháo sao.”

Tức là thứ được xưng là ”thần uy”, lại chỉ là hai ống sắt lớn thôi sao?

Tựa như tuyệt thế kiếm khách phải sánh đôi với một phen tuyệt thế hảo kiếm mới có thể thể hiện được thực lực, không có đạn dược của ”thần uy”, cũng đại pháo bình thường có cài gi khác nhau?

Này chẳng phải ngay từ đây đã là một trò khôi hài rồi sao?

Thẩm Lãng cười khổ không thôi: “Người chết vì tranh đoạt chúng nó nếu biết việc này, chỉ sợ chết cũng không nhắm mắt đi.”

Vương Liên Hoa lạnh lùng nói: “Bọn họ nếu không có tâm tranh hùng, sao lại dám uổng phí tính mạng của mình.”

Đây là mầm vạ của chiến tranh cùng sát nhân, là thứ vũ khí thấm đẫm máu tươi, tràn ngập tử vong chi vị.

Thời điểm nó tái hiện hậu thế, thứ nó mang tới tuyệt đối không phải là hòa bình.

Thẩm Lãng đột nhiên hiểu được vì sao nó lại được giấu ở một nơi tràn ngập cơ quan như thế này, một cổ thành cơ hồ không có một người nào đi vào mà còn sống được.

Tòa thành này, thậm chí là người chế tạo nhị môn đại pháo, tất cả cơ quan, đều đã dự đoán mọi thứ.

Bọn họ lập nên một kế hoạch bách vô nhất thất ( không sai một li ), chỉ vì để mai táng nhị môn đại pháo này vĩnh viễn.

Thậm chí là hủy diệt hoàn toàn.

Vương Liên Hoa đột nhiên lại nhíu mi: “Chúng ta làm sao đi ra ngoài?”

Thẩm lãng nói: “Nói không chừng trong phòng còn có cơ quan.”

Vương Liên Hoa kêu lên: “Trên tường, mặt đất chúng ta đều gõ qua một lần, nào có cơ quan nào.”

Thẩm lãng cười nói: “Không, chúng ta còn có thứ chưa chạm vào.”

Hắn chỉ vào thủy tinh đăng, tràn ngập màu sắc lưu quang, phi thường hoa mĩ.

Chỉ có chúng nó, chỉ còn lại chúng nó.

Thẩm Lãng quay đầu nhìn thoáng qua Vương Liên Hoa, nhặt lên đá vụn ném qua.

Một cái, hai cái, ba cái. .

Liên tục mấy cái, một chút phản ứng cũng không có, Vương Liên Hoa nhụt chí dựa vào tường ngồi xuống. Thẩm Lãng lại nhặt đá vụn, trên tường chỉ còn lại hai ngọn thủy tinh đăng, hắn lấy lại bình tĩnh, ném đá vụn qua. Khi viên đá vụn chạm vào một trong hai trản thủy tinh đăng kia, bởi vì quán tính mà bay về một trản khác, phát ra tiếng ‘đinh’ thanh thúy.

Vương Liên Hoa mạnh mẽ ngồi ngay ngắn xuống.

Y nghe được một trận thanh âm kỳ quái, rõ ràng nặng nề, như là nham thạch đang ma sát, di động.

Nhìn bốn phía, sắc mặt y đột nhiên thay đổi.

Thứ di động quả đúng là khối thạch dưới thân y.

Sắc mặt hoảng hốt, còn chưa chờ y đứng lên, hai chân đã đạp lên không, thân thể thẳng tắp rơi xuống dưới.

“Thẩm Lãng!” Đây là hai danh tự mà y bật thốt ra.

Khi y hô lên hai danh tự này, Thẩm Lãng đảo một cái đã muốn vọt qua, túm trụ tay y.

Đá vỡ ra thành một cái động to, Thẩm Lãng ngay cả đứng cũng không đứng vững, dưới thân trống không, ngay sau đó ngã thẳng xuống dưới.

Chương 22

Đen, xung quanh chỉ dày đặc màu đen

Vương Liên Hoa sờ sờ bốn phía, cảm giác khi tay chạm tới chỉ toàn là vách tường lạnh băng, trơn nhẵn tinh tế.

Tựa hồ là một đường mật đạo.

Y cố gắng mở to mắt, tối đen, đen đến nỗi ngay cả ngón tay của chính mình đều không nhìn thấy được.

Thẩm Lãng đâu? Thẩm Lãng ở đâu?

Y có chút hốt hoảng, há mồm gọi: “Thẩm. . . . . .”

Từ kế tiếp còn chưa nói ra khỏi miệng, chợt nghe thấy phía trước phát ra một tiếng ‘xích’, có ánh lửa phật lên.

“Ngươi không sao chứ?”

Gương mặt quá mức anh tuấn của Thẩm Lãng dần dần rõ ràng dưới ánh lửa.

Vương Liên Hoa lập tức hung hăng đạp hắn một cước.

Lần này quả thực không nhẹ, Thẩm Lãng đau đến nỗi la lên: “Vương công tử, ngươi. . . . . .”

Vương Liên Hoa cắn răng trừng mắt nhìn hắn.

Ánh mắt tràn ngập kinh hoảng cùng lo lắng, làm cho Thẩm Lãng phải giật mình.

Y. . . . . là đang lo lắng cho hắn sao?

Tâm nhất thời mềm mại xuống, thấp giọng nói: “Ta không sao.”

Vương Liên Hoa căm tức nói: “Tốt nhất đạp cho ngươi thành dạng thiếu cánh tay gãy cái chân luôn đi.”

Thẩm Lãng cười nói: “Vậy chẳng phải làm cho Vương công tử thêm phiền toái phải cõng ta ra ngoài sao?”

Vương Liên Hoa gào lên: “Ta nhất định sẽ nghênh ngang giẫm lên ngươi mà đi, cho ngươi chết đói ở đây luôn.”

Thẩm Lãng bật cười, lời nói này một nửa điểm ác ý cũng không có, ngược lại giống như một hài đồng tính tình thích nháo loạn hơn.

Nhìn nụ cười ôn nhu trên mặt hắn, Vương Liên Hoa rất muốn đem nó đánh thành đào hoa biệt dạng hồng ( đỏ giống trái đào? ), nhưng như vậy lại giống như thể hiện mình rất trẻ con, cho nên y quyết định không thèm so đo cùng hắn, nương theo ánh lửa lập lòe của chiết tử (que lửa) đánh giá bốn phía xung quanh, chỉ mơ hồ có thể nhìn thấy một thông đạo hẹp dài phía trước. Nhìn lên trên, cơ quan khi nãy khiến hai người rơi xuống giờ đã khép lại, không có nửa điểm khe hở.

Con đường còn lại có thể đi, chỉ có thể tiến về phía trước.

Thẩm Lãng nhìn y một cái, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Vương Liên Hoa không để ý tới hắn, cố ý đi lên trước hắn tiến về phía trước đi đến. Thẩm Lãng cười cười nhìn theo bóng dáng của y, người này mặc kệ là chuyện gì đều thích đi trước người khác, nâng tay đem chiết tử giơ cao hơn chút, đi theo phía sau y.

Cái cổ thành này tràn ngập dày đặc cơ quan, nói vậy hẳn chưa có người nào có thể đi tới nơi này đi?

Mặc dù bọn họ giống như âm kém dương sai tìm được ‘thần uy’, cuối cùng còn tránh được một kiếp đoạn lũng thạch.

Bí mật ẩn giấu trên người nó, sẽ bị sa mạc này mai táng vĩnh viễn.

Có lẽ, nó chỉ nên là một truyền kỳ.

Thẩm Lãng nhìn Vương Liên Hoa một thân bạch y trong bóng đêm lắc lư, không khỏi cảm thán, người này chẳng phải vẫn là truyền kỳ trên giang hồ sao?

Đi thất quải bát chiết ( bảy quẹo tám rẽ ) một hồi lâu, mới thấy được xa xa phía trước ẩn ẩn lộ ra chút ánh sáng.

Bốn phía trống trơn rộng rãi, vây quanh là thạch bích được tước gọt kiểu cách nhẵn bóng, trung gian là một thủy đàm (đầm nước) trong vắt gợn sóng màu ngọc bích .

Bên cạnh ao dựng thẳng một khối thạch bài, trên đó khắc ba chữ ‘Thương Hương Trì’, ba quang lấp lánh, giống như khảm lên vô số kim phấn.

Lúc hai người rơi xuống nơi này, lương khô cùng nước trên người đã rơi mất, mới rồi vì đang ở trong hiểm cảnh nên không rảnh đi để ý bụng dạ, giờ phút này lại nhìn thấy một thủy đàm trong vắt như thế, thật khiến người miệng khô lưỡi nóng, lập tức đi lên uống nước.

Nước trong thủy đàm thanh lương ngọt ngào làm thông thuận cổ họng, cả người bỗng nhiên trở nên thư sướng, mệt mỏi hoàn toàn tiêu biến. Hồi lâu không thấy ánh sáng, giờ lại được ánh sáng tỏa khắp người, ấm áp cùng vui vẻ, rất là thoải mái. Thẩm Lãng nhìn về phía Vương Liên Hoa, thấy y cau mày lại, trong lòng hiện lên điềm xấu, hỏi: ”Vương công tử, làm sao vậy?”

Vương Liên Hoa sắc mặt không tốt: “Ngươi không thấy nơi này không giống thành trì, mà giống. . . . . .”

“Lăng mộ.” Thẩm Lãng tiếp lời.

Vương Liên Hoa nói: “Có lẽ nó vốn là là một gian lăng mộ.”

Thẩm Lãng nói: “Thì sao?”

Vương Liên Hoa quay đầu nhìn hắn: “Một gian nghĩa trang dùng để mai táng thần khí, sẽ có đường ra sao?”

Thẩm lãng sửng sốt “Nếu không có đường ra, chủ nhân nơi này làm sao đi ra ngoài?”

Vương Liên Hoa gằn từng chữ: “Có lẽ hắn căn bản không tính đi ra ngoài.”

Thẩm Lãng càng kinh hãi: “Hài cốt mới vừa rồi thấy trong thạch thất chính là hài cốt của hắn.”

Vương Liên Hoa nói: “Khi chúng ta tiến vào, thi cốt trải đầy mặt đất, ai có thể nói trong đó sẽ không có di hài của gia chủ.”

Thẩm Lãng nói: “Nói vậy, thật là không có đường ra.”

Vương Liên Hoa cười ha hả, cười không ngừng, cười đến gập người: “Nguyên lai đây là một tử lộ.”

Thẩm lãng buông tiếng thở dài, an ủi nói: “Vương công tử, ngươi không cần như thế, tổng sẽ có biện pháp.”

Vương Liên Hoa nhìn hắn chăm chú, cười nhạo nói: “Biện pháp chính là Thẩm đại hiệp học được Xuyên Sơn Giáp, đánh một cái động, để cho chúng ta có được đường ra.”

Câu này còn mang theo ý tứ chế giễu của y!

Thẩm Lãng bất đắc dĩ nói: “Nếu tại hạ có được bản lĩnh này thì tốt rồi.”

Vương Liên Hoa nhìn mật đạo hai người vừa đi, nói: “Chỉ là, kiến trúc hoàn mĩ như vậy cùng với thần khí, chung quy phải chôn trong sa mạc này.”

Thẩm Lãng nói: “Nói vậy đây cũng là tâm nguyện của chủ thành đi.”

Vương Liên Hoa nhìn hắn nói: “Vậy còn ngươi, cùng ta đồng khốn (cùng bị vây) như thế, không hối hận sao?”

Thủy quang liễm diễm (mênh mông, sóng dồn dập), đôi mắt y sáng ngời, có một chút đau thương khó hiểu. Thẩm Lãng nhẹ giọng đáp: “Nếu là cùng ngươi, cuộc đời này lại có gì nuối tiếc.”

Vương Liên Hoa yên lặng nhìn hắn, trong mắt ẩn ẩn lóe ra thủy quang ( chắc muốn khóc ). Thẩm Lãng đối y luôn luôn thương tiếc, giờ phút này nhìn vẻ mặt bi thiết của hắn, ánh mắt uyển chuyển, trong lòng nhịn không được từng trận băn khoăn đau xót, ôn nhu nói: “Sinh tử do mệnh, mặc kệ là ai cũng không trốn tránh được kết cục này. Nếu phải chết chỗ này, có gì e ngại, lại có gì luyến tiếc?”

Vương Liên Hoa xoay chuyển ánh mắt, đôi mắt kia vốn là bi thương nay đột nhiên thay đổi thành thần sắc tàn khốc.

“Thẩm đại hiệp chẳng lẽ quên Thẩm phu nhân cùng nhi tử  sao?”

Thẩm Lãng cả người chấn động, tựa bị điện giựt nhảy dựng lên, liên tục bước lui mấy bước.

Chính mình nhưng lại. . . . .thực quên đi các nàng. . . .

Đã bao lâu không nhớ về họ? Bộ dáng Chu Thất Thất cười hì hì, mục quang khéo léo, bộ dáng Thanh nhi duỗi hai tay ra gọi ” phụ thân, ôm ôm “, thậm chí còn có Nhân Nghĩa gia trang, chính mình không biết từ khi nào đã đem mọi thứ vất ở sau đầu.

Đây không phải là những thứ mình cảm thấy quan trọng nhất, muốn bảo hộ nhất sao?

Vì sao lại cố tình. . . . rất lâu rồi chưa từng nhớ về họ?

Vương Liên Hoa nhìn bộ dáng khiếp sợ của Thẩm Lãng, ánh mắt lạnh như băng: “Ở trong lòng ngươi, chung quy các nàng so với ta trọng yếu hơn cả trăm lần.”

Thẩm Lãnh kinh ngạc đứng lại, không biết nên trả lời như thế nào.

“Cho nên, ngươi nhất định phải đi ra ngoài , đúng không?” Vương Liên Hoa lạnh lùng nói.

Thẩm Lãng trầm mặc hồi lâu, ngẩng đầu nói: “Đúng vậy.”

Vương Liên Hoa cười lạnh nói: “Ngươi có nhớ hay không ta từng nói qua, nếu muốn vĩnh viễn có được thứ gì đó, chính là phải tự tay hủy diệt thứ đó đi.”

Thẩm Lãng nhìn y gật đầu: “Ta biết.”

Vương Liên Hoa đột nhiên rút chủy thủ  ra nhắm hướng ngực hắn: “Ta đây hiện tại sẽ giết ngươi!”

Lưỡi đao rất mỏng, mỏng giống như một phiến nguyệt quang.

Lưỡi đao rất lạnh, lạnh giống như một phiến nguyệt quang.

Ánh mắt Vương Liên Hoa lạnh hơn, trong mắt y không có sát khí, nhưng lãnh, lạnh đủ để kết băng.

Thẩm Lãng cầm lấy chủy thủ trong tay Vương Liên Hoa, tiến tới từng bước.

Đao đã muốn cắt qua y phục.

Hắn lại tiến lên từng bước.

Máu tươi theo lưỡi đao chảy xuống, nhiễm thấu một mảnh xiêm y trước ngực.

Trong mắt Thẩm Lãng tràn đầy thống khổ, thống khổ không phải vì đao này sẽ nhanh chóng đâm vào tim hắn.

Mà vì người đâm là Vương Liên Hoa.

Hắn thậm chí nghĩ, chủy thủy này nếu đâm vào trong ngực mình, thời khắc đó, danh tự đầu tiên xuất hiện trong đầu sẽ là ai?

Huyết chảy đến trên tay Vương Liên Hoa, từng giọt rơi trên mặt đất.

Hàn quang chợt lóe, chủy thủy theo một đường cong văng đến thủy đàm, phát ra một tiếng ‘leng keng’. Toàn bộ thân thể Vương Liên Hoa đều run lên, có một tia máu chảy xuống từ cánh môi bị chính y cắn nát.

Thẩm Lãng không cách nào khống chế chính mình, đưa tay ra, đem y kéo vào trong lòng mình.

Thao máu tươi chảy ra từ ngực hắn, nhiễm đỏ thấm cả xiêm y tương thiếp. (tương: lẫn nhau, thiếp: kề sát, chẳng biết nói sao cho hay)

Một mảnh đỏ tuơi ghê người.

Thủy đàm trong vắt ánh ra thân ảnh hai người ôm nhau, gió nhẹ phất qua, liền vỡ tan ra. ( hình ảnh trong nước nên gặp gió là nhòe )

Mộng, chung quy rất dễ dàng vỡ nát.

Tagged:

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: