[ TSVĐCVTĐL ] chương 23 + 24 (Hoàn)

Chương 23

“Hỏa Ma Đế, quấy rầy rồi…”

Mỉm cười, Thương Cửu Ca đối Long Diễm thi lễ.

“A, là Long Băng đại ca cùng Cửu Ca.”

Xúc động trong lòng chưa bình, Thi Văn Tâm khuôn mặt hồng hồng nghiên đầu nhìn về phía hai người không mời mà tới, đưa tay chỉnh lý y phục trước ngực, bọn họ có nhìn thấy bộ dáng mình cùng Long Diễm ở trên giường hay không ? Tuy bọn họ không có làm gì, nhưng luôn cảm thấy xấu hổ, nghe giọng điệu trêu chọc trong lời của bọn hắn, có lẽ đã thấy rồi.

Ô. . .Y thực chưa cùng Long Diễm làm gì phi lễ nha! Bọn họ chỉ là nói chuyện thôi, đúng, là nói chuyện, tuy là cả hai đều nằm trên giường mặt đối mặt.

“Ngốc Thư, ngươi ngồi yên ở phía sau, bọn họ lai giả bất thiện ( tới không có ý tốt ). Còn có, ngươi sao lại xưng hô thân cận với bọn họ vậy?”

Long Diễm vừa nói xong ngay lập tức muốn cắn luôn đầu lưỡi của mình, đã thời điểm gì rồi mà còn vì xưng hô của ngốc thư với người khác mà ăn giấm, hay là vì cùng ngốc thư này làm phu thê làm đến chính mình cũng thành ngốc tử rồi?

“Long Diễm, xem ra ngươi thực thương hắn.’ Long Băng bật cười lớn, cơ hồ muốn ôm bụng cười.

“VÔ luận tình huống nào, nguy cơ cũng vậy, ngươi cũng là để ý chuyện của Văn Tâm nhất, càng để ý trong lòng y nghĩ ai, nhớ nhất là ai, xem ra nếu chúng ta muốn Già Lăng đi về Ma vực cũng không phải khó.”

Thương Cửu Ca nheo mắt lại, môi mỏng cong lên, như gió mát thoảng qua.

“Thương Cửu Ca, ta không biết ngươi đánh chủ ý gì, đừng tưởng cười là có thể khiến ta bỏ qua, nụ cười của ngươi chỉ giấu diếm được Long Băng, ngươi muốn làm cái gì, nếu hướng ta tới thì tùy ngươi, nhưng tuyệt không được liên lụy đến tiểu ngốc thư, y chỉ là một con người, không chịu nỗi suy nghĩ ác độc của các ngươi, huống hồ, y chỉ là bị ta ép buộc, cho dù ngươi đoán đúng tâm tư của ta, nhưng có lẽ y sẽ không như các ngươi mong muốn.”

Long Diễm hùng hổ đối hai người rõ ràng có mưu đồ gây rối quát lớn, lại không biết Thi Văn Tâm đứng đằng sau nghe xong lời Thương Cửu Ca thì lòng choáng váng đến nỗi muốn nhéo mình vài cái xem có đau không, đây có phải thực không hay chỉ là mơ thôi.

Thật không? Nguyên lai Long Diễm để ý hắn. . .Đã đến trình độ chân ái sao?

Y cũng chưa từng cảm kích trời xanh để y tại bên ngoài thư viện như bây giờ, nếu để lại nơi khác, hay có cha có mẹ, có lẽ y sẽ giống Vương Nhị mặt rỗ trấn trên đến một chữ bẻ đôi cũng không biết, bây giờ sẽ không thể nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Thương Cửu Ca! Làm thư sinh thật tốt a, là chuyện rất rất rất tốt, ít nhất y lập tức hiểu được Thương Cửu Ca đang nói là ý gì.

Y thật là người Long Diễm để ý sao? Hắn thật sự để ý việc mình nghĩ đến ai sao? Long Diễm. . Người nam nhân thời khắc bảo hộ y đối với mình cũng giống mình để ý hắn sao?

Y vẫn luôn không dám nghĩ nha. . Chỉ cần có thể bồi tại bên người Long Diễm y đã thực thỏa mãn, bây giờ từ miệng Thương CỬu Ca nghe được lời xác nhận này, hơn nữa . . .hơn nữa Long Diễm cũng thừa nhận Cửu Ca nói đúng, y thực kích động, y muốn chạy nhanh đến giải thích rõ cho hắn hiểu. . .

“KHông phải nha, lần trước Cửu Ca nói cho ta biết, Long Băng là đại ca ngươi, bởi vậy ta cũng có thể gọi hắn là đại ca, mà Cửu Ca nhỏ hơn ta, cho nên ta mới nghĩ gọi tên hắn là được rồi. . ”

Thi Văn Tâm nói xong mới phát hiện mình nói sai, y không phải muốn giải thích chuyện này, y là muốn nói cho Long Diễm, y tin tưởng mình có thể chứng minh mình đối Long Diễm cũng có tình cảm, tuyệt không bởi hắn ép buộc.

“thật không?”

Long Diễm trên tay tụ ma thú khí, hai mắt hắn như hổ rình mồi nhìn Long Băng cùng Thương Cửu Ca, nghe được lời nói của tiểu ngốc thư, cảm thấy trong lòng buông lỏng, thì ra là thế, ngốc thư không coi trọng hai người này bằng hắn.

“Ta không phải muốn nói cái này. . .”

Thi VĂn Tâm thực muốn giậm chân, sao y cứ lãng phí thời gian với mấy thứ vô dụng này chứ? Nhưng ngay lúc y muốn nói đến trọng điểm thì Long Băng liền hướng Long Diễm ra tay.

“Tiểu ngốc thư, tránh ra sau.”

Vươn tay đem Thi Văn Tâm đẩy về giường, Long Diễm thả người về trước, ngón tay cong thành trảo.

” hung • hỏa kết la • phần diệt ”

Mặc dù nhảy lên trước, Long Diễm cũng không dừng trước mặt Long băng mà nhằm người đang đứng phía sau chưa phòng bị – Thương CỬu Ca.

“hộ • thủy kết la • thúc không.”

Long Băng đối hành động của Long Diễm cũng không kinh ngạc mấy, hắn lập tức tung một đoàn cầu nước, cầu nước mấp máy nhanh chóng bao vây thân thể Long Diễm kiềm chế hành động của hắn, để hắn không thể động đậy, ngay lúc này Thương Cửu Ca không nhanh không chậm từ trong ngực lấy ra một cái bình, bật nút nọ lấy ra một loại một phấn màu tím ném vào bóng nước.

“Các ngươi làm gì Diễm — ”

Thi Văn Tâm nhanh chóng lăn xuống giường, chạy về hướng Long Diễm, lại nửa đường bị Long băng dùng một tay ngăn trở.

“Thư Ngốc tử, yên tâm, chúng ta không làm gì hắn cả.”

Khí của Long Băng như một hàng rào vô hình, đem y ngăn trở không cho đi qua, Thi Văn Tâm chỉ có thể lòng nóng như lửa nhìn bột phấn màu tím dần dung nhập vào Long Diễm.

“Hỏa lực của hắn cùng thủy lực của ta khắc chế nhau, nhưng nước có thể dập tắt lửa, cho nên hắn phản kháng không được, cũng không thể phản kháng.”

Long Băng nói với Thi Văn Tâm, mà Thương Cửu Ca đi đến mở cửa phòng, ngoài cửa là Không ma đế Già Lăng.

“A, Thuốc kia dùng được không? Sao Long Diễm vẫn là hình người?”

Tà nhãn nhìn tình hình trong phòng, Già Lăng mở miệng.

“Là dược do tam đế hợp lực lượng làm thành, đem hắn ép trở về nguyên hình cũng không khó.” Thương Cửu Ca nhìn nhìn Long Diễm bị nước vây quanh, hắn bị cưỡng ép dung tiến thuốc vào miệng và mũi qua nước, mặc dù hết sức giãy dụa, nhưng một lát sau, biến hóa bắt đầu phát sinh.

Tay biến thành trảo, thân thể gấp khúc, da thịt nguyên bản trơn nhẫn dần dần xuất hiện lông mao, mặt cũng biến thành hình thú.

“Diễm ———”

Thi Văn Tâm bị đẩy ra sau, vẫn liều mạng chạy về trước, kết quả vẫn là bị bức tường Long Băng tạo ra làm bật ngược ngã trên đất.

Đau quá, ngay cả tâm phế đều giống như bị đâm cho run rẩy, nhưng y không buôn tha! Long Diễm thoạt nhìn rất đau khổ, y không thể. . Bọn hắn hạ dược, cường bách hắn biến thân thành trạng thái thú, hắn là người kiêu ngạo a! Long Diễm sao có thể thừa nhận vũ nhục như vậy, cho dù đau, y cũng tiếp tục tong vào tường của Long Băng, y không sợ, chết cũng không sợ, y phải cứu Long Diễm.

Khi lần thứ hai Thi Văn Tâm lần thứ hai tong vào tường của Long Băng, Long Diễm biến hóa hoàn tất, Long băng thu hồi bóng nước bao vây Long Diễm cùng ngăn cản ma khí của hắn, Thi Văn Tâm tong vào khoảng không, thẳng tắp té tới chỗ Long Diễm đã biến thành lão hổ đang thở dốc.

“A—”

Cổ chân bị trật, Thi Văn Tâm tẽ vào chỗ cách Long Diễm không xa, y bị sái chân, trên chân truyền tới đau đớn, nhưng y không quản nhiều vậy, y chỉ ra sức lết đến chỗ Long Diễm. Thi Văn Tâm dùng sức đi đến bên người Long Diễm, gắt gao ôm lấy hắn, muốn đem cái đầu cực đại giấu vào trong ngực mình.

Y thực rất yếu, bất luận kẻ nào ở nơi này, ngay cả hồn phách ký ức không có chút lực lượng của Già Lăng cũng có thể dễ dàng đả bại y, thậm chí giết y, nhưng y không sợ, y thực không sợ, ai cũng đừng mong  ngăn cản quyết tâm đến bên Long Diễm của y, ai cũng không thể.

Cho dù chết, y cũng nhất định che chở trước người Long Diễm, y tuyệt không muốn cái gì cũng không làm đứng nhìn Long Diễm chết. .

Y chưa từng hận người nào, nhưng hiện tại y hận, Long Băng, Thương Cửu Ca, còn có Già Lăng, mặc kệ ai dám thương tổn Long Diễm đều là địch nhân của y.

“Y đang trừng chúng ta.”

Già Lăng nói.

“Ân, xem ra y cực kỳ hận chúng ta. . . ”

Thương Cửu Ca cười khổ.

“Đều bởi ngươi muốn bọn họ chứng minh cái gì là chân ái, nếu không cũng không đến mức chúng ta bị y trừng đến muốn lủng một cái động.”

Long Băng hai tay ôm ngực, bất đặc dĩ lắc đầu.

“Văn Tâm, ngươi yên tâm, Ma Vực chúng ta sẽ cho người bảo hộ các ngươi một đường an toàn, nhưng có thể tới kinh thành hay không, làm cách nào để đến kinh thành, vậy phải nhìn các ngươi.”

Thương Cửu Ca vươn tay muốn đỡ Thi Văn Tâm, liền thấy y há mồm muốn cắn. Cũng may Long Băng nhanh tay, đem hắn kéo ra nếu không trên tay hắn sẽ lưu lại một dấu răng.

“Trong lòng y sớm xem chúng ta là cừu nhân, ngươi còn vươn tay cho y cắn?” Già Lăng cũng lắc đầu.

“Ngươi thật muốn nhìn hai người họ chứng minh cho ngươi cái gì là chân ái? Ngươi cảm thấy hai người họ có thể làm được sao?” Long Băng hỏi Già Lăng.

“Ta cá là bọn họ làm không được, ta căn bản không muốn theo các ngươi về ma vực, bởi vậy bọn họ làm không được mới tốt. Nhưng y làm được với ta cũng không phải không có chổ tốt, ta hiện tại chỉ có ký ức không có lực lượng, cũng cần đem lực lượng trên người Thư ngốc tử trả hết cho ta mới được, ta hiện tại mặc dù không ưu sầu, nhưng đám đạo sĩ thích tìm phiền toái đuổi hoài không đi là một cái tâm bệnh nha”

Già Lăng vuốt vuốt cằm mình, thở dài một tiếng ” Ta thực kỳ quái vì sao Long Diễm không biết tên thư ngốc tử mình nhìn trúng là kiềm giữ giả của Không lực, cảm giác của hắn luôn sắc bén, lại cứ cho rằng ma lực trong người y là do hắn độ? Kia là khí tức của Không lực, mũi của hắn để chưng à?”

“Có lẽ chỉ để chưng.” Long Băng nhìn THi Văn Tâm trước mặt đang hằm hè nhìn họ, không biết làm sao chỉ thấy buồn cười.

“Văn Tâm,” Trong ba người chỉ có duy nhất Thương Cửu Ca mới xưng tên của Thi Văn Tâm, nhưng y lại như trước liều chết cuộn tròn thân thể, kiên quyết không cho bất luận kẻ nào tới gần Long Diễm. “ngươi nếu muốn Long Diễm trở lại bình thường thì phải cẩn thận nghe ta nói.”

Những lời này quà nhiên hữu dụng, Thi Văn Tâm rốt cuộc không khẩn trương loạn trảo cắn người nữa, ngẩn đầu nhìn Thương Cửu Ca.

“CHỉ cần ngươi mang theo Long Diễm trạng thái hình hổ đến kinh thành tìm được Đông Bình Vương Gia, Già Lăng liền giải độc để Long Diễm trở về hình người, hơn nữa cũng sẽ trở lại Ma Vực, ngươi có thể hận chúng ta, nhưng vì Ma Vực, ta cùng Băng Ma đế cũng là bất đắc dĩ, theo như lời hắn, dọc theo đường sẽ có người bảo hộ các ngươi không bị tiên đạo quấy rầy, nhưng nếu là ngươi cùng hắn có một người gần chết, liền tính chúng ta bại bởi Già Lam, sau này Ma VỰc cũng không thể lại yêu cầu hắn trở về, mà Long Diễm cũng muốn cả đời bảo trì hình thái này.”

” kinh thành. . . Đông Bình vương gia? ”

Thi Văn Tâm lặp lại lời của Thương Cửu Ca. Già Lăng gật đầu, xem như trả lời.

“Ta ở kinh thành chờ bọn họ tới, nếu bọn họ tới không được, các ngươi nên thực hiện lời hứa tuyệt không quấy nhiễu sinh hoạt tại nhân giới của ta nữa.”

Già Lăng lời này như Long Băng muốn, sau đó không còn biểu tình già nữa, Long Băng lần thứ hai nắm lấy thắt lưng Thương Cửu ca, như lúc đến biến mất vô tung.

Già Lăng cũng đi ra cửa, trong phòng chỉ còn Long Diễm biến Bạch Hổ cùng Thi Văn Tâm cả người ướt đẫm.

Bọn người đi rồi, Thi Văn Tâm mới thả tâm thần, y vội vàng nâng đầu hổ của Long Diễm, gọi to tên hắn.

“Long Diễm — Diễm—”

“Ta nghe được.”

Long Diễm thở dốc một hồi, mở hai mắt, trước mặt là Tiểu ngốc thư như muốn phát điên, y làm sao vậy, tóc đều ướt, xiêm y thưa thớt, trên mặt lúc xanh lúc hồng, hay có người làm gì y?

Hắn nhấc tay, muốn sờ sờ mặt tiểu ngốc thư, nhưng hắn nhìn đến hổ trảo của mình vươn ra.

Chẳng lẽ vừa rồi trong chiến đầu vô thức biến thân? Long Diễm yên lặng dùng sức, muốn biến về, mật lát sau, hắn lại vươn tay, vẫn là trảo hổ?

“Diễm, ngươi biến hổ. . Bọn họ nói ngươi không biến lại được.”

Thi Văn Tâm bắt lấy hổ trải, đặt ở trên mặt mình ma xát.

Thật kỳ quá, tuy Long Diễm bị cưỡng ép biến hình hổ, nhưng y vẫn có thể cảm giác được suy nghĩ của Long Diễm một cách rõ ràng hơn.

“Không thể biến về?”

Long Băng Thương Cửu Ca chết tiệt, bọn họ rốt cuộc làm gì? Nếu bọn họ rơi vào tay hắn, hắn nhất định đem Long Băng cùng Thương Cửu ca chém rồi ném vào nồi cùng đôn lên, này hai tên gian trá chết như thế mới thuận lòng người.

Giãy dụa đứng dậy, Long Diễm vẫy bộ lông dính nước của mình.

“Bọn họ nói, muốn chúng ta cứ thế này đến kinh thành tìm Đông Bình vương gia, cũng chính là Già Lăng, hắn sẽ giả độc cho người, hơn nữa sẽ cùng chúng ta về Ma VỰc.”

“Ta dạng này đi thế nào?”

Long Diễm nhìn chính mình, lông rậm cự trảo, còn có một cái đuôi thô to, sợ lại không chỉ hù chết một đám người, sợ là còn mang tới cho tiểu ngốc thư tai họa huyết quang.

“Bọn họ nói cam đoan ngươi an toàn. . .nhưng là nếu chúng ta gần chết, thì Già Lăng thắng, Ma Vực không được lại quấy rầy hắn.”

Thi Văn Tâm cắn môi, y yên lại suy nghĩ, ngẩn đầu lần nữa trên mặt tràn ngập kiên quyết.

“Ta mặc kệ bọn họ muốn cái gì, ta chỉ hiểu nếu hắn thắng, ngươi không thể biến lại hình người, Diễm. . . ”

Thi Văn tâm nhẹ nhàng ôm đầu hổ của Long Diễm, con người chống lại tầm mắt hắn, tiến vào một hồ nước xanh biếc.

“Tiểu ngốc thư, ngươi không cần vì ta đi vào nguy hiểm, hiện giờ ngươi có thể về lại trong thư viện tàn kia, lúc ra cửa không phải ngươi nói muốn vẽ tranh hoa cúc  sao?”

Long Diễm thấp kêu, muốn tránh thoát tay Thi Văn Tâm.

“Nhìn ta, Long Diễm —”

Thi Văn Tâm chết cũng không thả tay, mạnh mẽ nắm tai hắn, cường bách hắn nhìn về phía mình.

“Ta nói rồi, ta cũng có người cần bảo vệ, đó là ngươi. . Diễm, ta nhất định phải cho hắn nhìn, ta cũng có chân ái, ta có. . .”

Thi Văn Tâm run rẩy đôi môi,nhắm mắt lại, đem môi mình ấn lên môi Long Diễm.

Hiện giờ y quan tâm nhất là nam nhân trước mặt này, tuy trên môi y hiện tại không phải xúc cảm trong trí nhớ, nóng rực mềm mại, nhưng y thề, sẽ có một ngày, y sẽ khiến Long Diễm biến về hình người, khi đó, y muốn tựa vào ngực hắn, hắn muốn ôm y đi nơi nào cũng được, y đi theo hắn, đi theo. . .

Y nhất định có thể làm được, Long Băng cũng tốt, Thương Cửu ca cũng tốt, còn cả Già Lăng, ai cũng đừng xem thương tình ý y đối với Long Diễm. Năm đó Thủy hoàng đế (ta nghĩ là Tần thủy hoàng ) sở dĩ đốt sách chôn người tài, cũng là bởi thư sinh có thể xúi giục một quốc gia, thư sinh văn nhược, cũng là vô địch,y Thi Văn Tâm sẽ dạy bọn hắn hiểu đạo lý này.

“Tiểu ngốc thư. . .’

Bị cường hôn, tuy cách một miệng toàn mao, Long Diễm như trước cảm nhận được nhiệt tình của Thi Văn Tâm, kích động cuồng mãnh nhảy lại.

Hăn . . hắn có nên bảo trì hình dạng hổ này luôn hay không, mỗi lần tiểu ngốc thư đều đối với hình hổ của hắn không chút phòng bị thẳng thắng vô cùng, vậy cũng không sai.

Bất quá không đủ, như hùng tâm vạn trượng của tiểu ngốc thư, hắn hiện giờ cũng muốn cùng đám hỗn trướng kia liều mạng, giai nhân ở bên, hắn nhất định phải biến về, sau đó đem một đám đánh một hồi, sau đó vui vẻ ôm tiểu ngốc thư củ hắn vào ngực hảo hảo yêu thương.

Ngay lúc này, mảnh ướt át lửa nóng trên môi dời đi. .

“Văn Tâm. . ”

Long Diễm khẽ gọi THi Văn Tâm.

“Đừng khuyên ta, ta nhất định làm được.”

Y không nghe, dù sao Long Diễm cìn không phải nói y đừng lo cho hắn, y sao có thể không quan tâm hắn? Hắn là người duy nhất y yêu, cũng là người duy nhất y muốn bảo hộ, y tuyệt không mặc kệ hắn, vì hắn chết cũng cam nguyện. . .

“Ngốc Thư. . .”

“Đừng khuyên ta. . ”

Thi Văn Tâm tiếp tục dùng sức hôn Bạch hổ Long Diễm.

” không phải. . . Là ngươi. . . Ngươi hôn là mũi ta, ta không thể hô hấp. . . ”

_____________

Chết cười đoạn cuối =))

Chương 24

**********

[ Hơn nửa năm sau • Ma Vực • thu ]

Loại cảnh tượng này thật khó gặp, Ngũ đại ma đế có đến bốn vị. Nhất tề tụ tập tại Không ma cung—-uống trà.

Sở dĩ là uống trà không phải ăn cơm nguyên nhân là bởi vì hiện tại tâm tình bọn họ thật không thích hợp khai tịch mời khách, tuy hôm nay toàn bộ Ma VỰc giăng đèn kết hoa chúc mừng Không Ma đế Già Lăng chính thức trở về Ma Vực, lực  lượng thiên nhiên quay về cân bằng, đương nhiên là muốn mọi nơi vui mừng. . .

Nhưng là, tại không Ma Cung một màu phiêu đãng hồng sắc tơ lụa đậm chất vui mừng, vây quanh một bàn năm cạnh, bốn vị ma đế mây đen đầy mặt.

” Haizz——”

” Haizz—— haizz——”

” Haizz—— haizz—— haizz—-”

” Haizz—— haizz—— haizz—— haizz——”

Một tiếng lại một tiếng thở dài thườn thượt vang lên trong cung điện hoa lệ.

Long Diễm không tại, nếu có, bọn họ chỉ sợ còn không dám buông tiếng thở dài như vậy nha , nhận trả thù, bọn họ sớm bị trả thù rất nhiều lần, cũng không ít bao nhiêu.

“Ngươi lúc trước sao lại chọn Long Diễm lão hổ kia cơ chứ ? Cái tên thẳng tính không dễ lừa, hắn nếu biết chúng ta hãm hại hắn, đương nhiên muốn gấp bội trả lại, ngươi không thể lựa tên nào dễ nói chuyện sao? Nói cái gì muốn nhìn chân ái của bọn hắn, Phong ma cung của ta bị Long Diễm một phen hỏa thiêu, nói cái gì ta là Phong Đế, nên nhiều hứng gió chút, bây giờ là mùa thu, gió thu ôn hòa mới tốt. . .ô” Phong đế nổi điên nói trước, hắn sắp chịu không nổi rồi, cư nhiên thừa lúc hắn ra khỏi nhà gặp tiểu tình nhân Lưu Hương thì đốt điện của hắn, trời biết khi hắn mĩ mãn sung sướng về đến Phong cung, bỗng nhiên cảm thấy sao hôm nay vào cửa gió lớn vậy, trong điện sao lại sáng vậy, vừa ngẩng đầu nhìn, đơ luôn, nóc không có. Hại hắn chỉ có thể đến nhà của Lưu Hương sống nhờ cho tới khi sửa xong nhà, nói đến đã hai mắt đau khổ lệ nóng doanh tròng a.

“Ngươi nghĩ là ta muốn? Còn không phải vì muốn đem Không lực trong thân thể tiểu ngốc thư kia kích phát đuổi ra khỏi cơ thể cần sức mạnh của một vị ma đế niết bàn mới có thể sao? Thử hỏi trong các vị ai nguyện ý dùng mình ra vui đùa? Niết bàn là trò đùa chắc…” Tức giận bưng chén trà lên uống, Già Lăng vứt câu này ra, đổi lấy chút thanh tịnh. Vốn dĩ là vậy, niết bàn rất thống khổ, ai cũng đều không thích, huống hồ khi ấy ở nhân gian chỉ có Long Băng cùng Long Diễm, hắn chỉ có thể chọn Long Diễm mà thôi, ai bảo thiên thời địa lợi nhân hòa thế chứ, người ta cùng vỏ bọc tiểu ngốc thư vừa vặn là một đôi, đúng lúc có thể kích phát lẫn nhau.

“Nhưng là. . .Cho dù là thế, cũng không phải chỉ có cách đó mới lấy được Không lực đi!  Ngươi xem nếu ngươi không dùng cái cớ nhảm nhí đó dẫn họ tới nơi cực âm như Vương phủ, mà trực tiếp nói rõ không phải tốt hơn sao? Cái con hổ kia lấy hết mọi thứ trong Ma cung của ta rồi. . Ta bất quá chỉ là đi chung quanh kết giới thăm dò chút thôi, móng vuốt của hắn đã nhanh như vậy, nghe nói còn dẫn theo vô số xe ngựa, cả sàn nhà của ta cũng hốt sạch đem qua cho tiểu ngốc thư của hắn xây cung mới luôn rồi. Hắn đường hoàng thấy tợn a, nói hắn không biết làm gạch lót sàn, nói bên kia hắn phải hao tài tốn của, cho nên phải qua chỗ ta lấy chút  ‘tiện nghi’ để dùng. . . Ta vừa về nhà hai chân liền đạp đày bùn (do gách lót sàn đều bị bóc hết lên rồi =.,= ), ngươi xem chuyện tốt ngươi làm đi! Chúng ta đều là bị ngươi cùng Long Băng liên lụy, sớm biết thế ban đầu ta thà chết chứ không  cùng các ngươi chế ma dược kia. . “Địa Ma đế Huyền Hằng khóc không ra nước mắt cọ cọ giày lên mặt bàn, mặt trên một đống bùn, Địa ma cung còn chưa được lát lại gạch hết đâu.

“ngươi đừng ở đây dài dòng, ta sao biết hắn ác liệt như vậy? Trước kia hắn còn có chút kiêng kị chúng ta, hiện giờ nhà hắn có tiểu ngốc thư kia, ai nói hắn cũng chả nghe vào tai. . Chỉ có nhân giới nơi cực âm mới có thể hoàn thành niết bàn, ngươi cho là nói cho Long Diễm thì hắn sẽ thành thành thực thực đi qua? Đừng mơ, đoan chắc hắn sẽ nhanh chóng cõng theo tiểu ngốc thư của hắn vung đuôi chạy mất dạng.”

Già Lăng khẩu khí hung ác phản lại, hắn cũng đâu dự đóan được Long Diễm sẽ ác liệt đến trình độ này, hắn cũng là người bị hại nha, so với hai người có liên quan kia còn thê thảm hơn, tốt xấu hắn coi như là thủ phạm chính, là đối tượng ưu tiên để trả thù đó.

“Chúng ta dài dòng? Ngươi hỏi Long Băng chút xem, hắn xem như đệ nhất tòng phạm. . Hắn. . hắn mới thực thảm thiêt!”

Huyền Hằng chỉ tay qua phương hướng Long Băng vừa uống trà xong đang buông chén xuống bàn, chỉ thấy Long Băng tay run lên, cái chén từ trên tay rơi xuống, tại trên bàn lăn hai vòng, sau đó rơi trên mặt đất, vỡ thành hai nửa.

“Hắn vì trả thù ta. . .” Long Băng nắm chặt hai tay, khớp xương kêu rôm rốp, “Hắn đem ba nghìn sáu trăm năm mươi đầu Hợp thiên địa Ngũ Sắc Long yêu trong Thủy Ma cung của ta mỗi đêm đem một đầu ra rút gân, hiện tại Long yêu của ta tất cả đều run run rẩy rẩy. . Gặp người liền chạy. . tuy một con cũng không chết, nhưng vốn sinh Long hoạt hổ Long yêu hiện tại không thể giữ thăng bằng, thường xuyên thấy trong ao một mảnh toàn bụng trắng bóng phiêu phiêu bơi lội.”

“Nghe nói gần đây trên chợ hay xuất hiện rất nhiều dây lưng gân rồng nha, ra là thế a.”

“Không chỉ như vậy. . Long Diễm còn nói cho Long Băng, Thương Cửu Ca từng tại lúc hắn thần trí không rõ cùng hắn. . . cùng hắn mây mưa mấy lần.”

Đám người lải nhải lập tức đổi lấy một cái vỗ bàn vang dội của Long Băng, chỉ thấy một đầu tóc thanh sắc nhanh chóng chuyển lam, mắt kim sắc nhanh chống chuyển hồng.

“Ta sẽ không bỏ qua cho hắn. . còn cả Cửu Ca. Ta chỉ là cùng nữ nhân ở cùng một chút, hắn liền nổi điên, vậy mà Cửu Ca dám lợi dụng mỗi tháng ta hôn mê một lần làm chuyện đó, cả hai người ta đều không tha.” (câu này chém )

Long Băng mãnh liệt quay đầu, chợt nghe đùng một tiếng, một con thanh Long từ trong Không Ma điện bay xuyên qua mây hùng hổ lao đi.

“Oa. . hắn thực sự phát hỏa. . ”

Nhân sĩ bát quái phía dưới lên tiếng cảm khái.

“Vậy. . ” Bởi Long Băng rời đi, đầu mâu bát quái liền chỉ thẳng mặt Già Lăng, ” Già Lăng, ngươi bị hắn trả thù như thế nào?”

“Ta ?”

Già Lăng nhướng mày. . Ngẫm nghĩ chút, sau đó cười vô cùng xán lạn như hoa đào.

“Không có nha, có khi hắn chưa nghĩ ra làm sao trả thù ta đi. . Ha ha. . ”

Cười gượng liên tục, Già Lăng đành vươn tay cằm chén trà uống tiếp, uống uống, uống đến bụng mình muốn phình lên mới thôi.

“Các ngươi cũng uống đi!”

“Được rồi. . .Lá trà ngon thật nha, nghe nói là Già Lăng ngươi từ vị huynh trưởng nơi nhân giới kia mang tới a. . Ha hả, sao ngươi về sớm thế, không phải nói phải chơi thêm hai năm nữa mới về sao?”

Lời của Già Lăng được nhiều lời nghênh theo, giỡn à, Long Diễm phát hỏa tuy đáng sợ, nhưng GIà Lăng mà phát hỏa cũng không nhẹ đi bao nhiêu đâu, bọn họ cũng không muốn lại bị đốt trần nhà với lấy sàn gạch đâu.

Mà Già Lăng cũng tuyệt không nói cho bọn họ Long Diễm đã làm gì đâu, hắn sở dĩ về sớm thế cũng vì nó, mà ác mộng này, là bắt đầu từ khi Thi Văn Tâm mang theo Long Diễm hình hổ đến điện khen thưởng thi đình.

Ngày đó, hắn nghe theo lời yêu cầu của huynh trưởng tham dự buổi khen thi đình năm nay, hắn mặc dù cảm thấy cổ quái, nhưng vẫn là đi. Đang lúc hắn nghĩ rằng mình cũng đâu phải chủ khảo sao không đi không được cơ chứ, hắn lại thấy người trên điện Kim Loan là Thi Văn Tâm. Trí nhớ của hắn rất tốt, mặt của Thi Văn Tâm hắn nhớ rõ ràng, nhưng bên người y cái thứ mặc xiêm y hồng lẹt dùng bốn chân đi đường là gì thế, trắng, còn có vằn đen của lão hổ?

Tên Thư ngốc tử này cư nhiên dám mang Long Diễm lên điện?

Mà. . mà hoàng huynh của hắn cư nhiên nói cho hắn biết thư ngốc tử này chính là vị Văn Khúc Tinh quân hạ phàm được tôn sùng vạn phần trong nhân gian dạo gần đây, vị thư sinh xem qua một lần là nhớ còn hiểu tiếng hổ, danh hào thật khiến người ác hàn, quả nhiên là phong cách của thư ngốc tử này với Long Diễm.

“Đến đến, hoàng đệ, đây là công văn viện học sĩ đã khảo thí y, y có thể đem tất cả điển tịch kinh văn đọc làu làu, một chữ không sót, thật là một nhân tài, càng có thể bình luận chuyện cổ kim chính trị đương thời, nói là kỳ nhân cũng không sai. Mà lão hổ đi bên cạnh y đây, nghe đồn là thần hổ từ khi y còn sống tại thư viện đã ở bên thủ hộ y! Tuyệt không đả thương người. Y vì muốn lên kinh ứng thí, còn cùng lão hổ này biểu diễn mãi nghệ trên phố, lão hổ này quả thật không đả thương người, là thiên sinh thần thú, bọn họ chưa từng tới kinh thành lại biết tên của ngươi, còn nói vạn lần mong muốn gặp ngươi. Thượng thư Lý Cửu Trường vừa biết, tra xét những chuyện xảy ra trên đường lên kinh của y, liền nhanh chóng tiếp đón, bỏ qua thi hương trực tiếp lên điện, hoàng đệ. . ngươi nhìn đến ngây người sao?”

Hoàng huynh nói đúng, hắn đã là nhìn ngây người. . .

Hắn cuối cùng cũng hiểu được cái gì là con thỏ bị dồn đến đường cùng cũng cắn người, chó đến đường cùng nhảy tường, hắn hoàn toàn tin tưởng thái giám cũng có thể thú lão bà sinh đứa nhỏ! Hắn vạn nghĩ cũng không tưởng tượng được thư ngốc tử lại thông tuệ đến vậy, nghĩ đến cùng Long Diễm giả thành xiếc mãnh thú để tránh né khả năng bị đuổi giết, càng không tưởng được y có thể trong vài ngày hạ được lời đồn thổi kinh dị lừa gạt đại chúng, còn bị phủng tới thành thần tiên để nhanh chóng đến kinh thành!

Coi như hắn tự bày nghiệp chướng cho bản thân mình vậy, bởi, hắn thua, mang Long Diễm cùng thư ngốc tử về phủ đệ, sao đó dùng ma trùy đâm vào ngực Long Diễm, không phải hắn cố ý, muốn bức bách ma đế niết bàn phải khiến tính mạng hắn rơi vào trạng thái nguy hiểm, kết quả Long Diễm niết bàn, pháp lực cỡ đó mới đủ khiến cho Không lực trong người tiểu ngốc thư văng ra trở lại cơ thể chánh chủ – hắn. Long Diễm khôi phục hình người, hắn (Long Diễm) vừa tỉnh lại liền thấy THi Văn Tâm ngất trong ngực hắn ( Long Diễm ) thì giậm chân nói không trả thù hắn (Già Lăng ) không thể.

Hắn nghe thế cũng chẳng để trong lòng, cho rằng Long Diễm cũng chỉ hù thế thôi, hắn tính tiếp tục chơi thêm hai năm mới về Ma Vực, dù sao Không lực đã về với hắn, chẳng còn mấy người có thể tổn hại hắn nữa.

Nhưng! Sau khi thư ngốc tử tỉnh lại, hoàng huynh đi đâu cũng mang y theo, đem y để trong cung như thư khố di động. Chỗ tốt nha, điển tịch trong sách trúc không tiện cầm tới cầm lui, chỉ cần triệu thư ngốc tử đến trước mặt để y ngâm nga là được, nhưng hắn đâu có ngờ thân thể thư ngốc tử là cái lọ chứa lực lượng tốt vậy, lúc Long Diễm niết bàn đã chia một nửa hỏa lực của hắn cho thân thể trống trơn của y (vì Không lực đã bị đẩy ra), thư ngốc tử không chỉ giống bọn họ bất lão bất tử, còn cho y cả bổn sự thao túng lửa.

Cũng chính lúc này bắt đầu, trong hoàng cung người đi lấy nước không ngừng, lấy nước vì có hỏa hoạn. Vô lý, hôm nay một tòa cung điện cháy, ngày mai lại nối tiếp một cung khác, hắn còn kỳ quái Long Diễm đâu có hay tới, nhiều nhất một thàng tới một lần, nhưng lửa này là cách hai ngày một cháy nhỏ ba ngày một cháy lớn, cháy nhiều tới mức người trong cung sứt đầu mẻ trán.

Sau để hắn phát hiện Long Diễm lén lút dạy cho thư ngốc tử chú thuật.

“Ngươi đọc ‘Nhiên • hỏa kết la • đốt tâm’ . Nơi đó liền cháy!”

Nguyên lai là tên Long Diễm chết tiệt luôn chỉ thị thư ngốc tử phóng hỏa trong cung, trách không được hết cháy chỗ này lại cháy chỗ khác. . . Tức chết hắn mà. Long Diễm bị hắn phát hiện cũng chỉ hển mũi cười lạnh, ôm thư ngốc tử vào lòng nói: “A? Ta không phải đã sớm nói muốn trả thù ngươi sao? Ngươi nếu không muốn chỗ này bị đốt trụi thì nhanh nhanh về Ma Vực đi, nếu không ta không biết chỗ này trụ được bao lâu đâu nha. Văn Tâm, chúng ta đốt một chỗ, bọn họ tu chỉnh mất cả hai ba tháng, chúng ta cũng chỉ dùng có nửa ngày là đốt sạch rồi!”

Chính là vậy, hắn đành buông tha lạc thú được du đãng ở nhân giới, tân tân khổ khổ hai bên qua lại.

“Đế, không tốt, Ma cung tây nam bị cháy a! Dập không được, là hỏa ma đế phóng nha!”

Đang lúc hắn suy nghĩ, chợt nghe bên ngoài kêu to, gấp đến độ hắn lao ra cửa – – – Hay thật, hắn vừa đi, lửa liền cháy tới đây.

“Long Diễm, ngươi chờ!”

Nhìn trời hét lên một tiếng, Già Lăng lao về cung điện của mình.

Hắn còn muốn nửa khác của hắn tới Ma Vực tìm hắn, xem ra hắn không thể tơ tưởng được rồi, từ nay chỉ sợ phòng cháy là việc hệ trọng trong sinh hoạt của hắn mất thôi.

***************

Ngay tại lúc hai ma đế kia đang hữu hảo ngồi bát quá, một cái mất trần một cái mất gạch sàn, Long Băng chạy sang đại sảo một trận với Thương Cửu Ca, còn Già Lăng tối đầu tối mũi vì cung điện bị hỏa thiêu, thì Thi Văn Tâm hai tay nắm lấy bạch ngọc lan can chạm trổ hình hổ, ngửa đầu nhìn về phía thiên không một mảnh lửa đỏ cách đó không xa.

Gần về đêm, trời thâm dần bị sắc lửa làm sáng rực lên, thật giống y cùng Long Diễm, rất bất đồng, lại thập phần hòa hợp.

“Đẹp không?”

Đột nhiên bị người phía sau ôm lấy,gắt gao, y biết là Long Diễm.

“Ân. . . Rất đẹp” Mỉm cười, y nhắm mắt, mặc cho nam nhân cùng tai của mình ma sát.

“Bất quá có quá đáng không? Lúc trước đã đốt rất nhiều cung của hoàng huynh hắn!”

“Quá đáng chỗ nào?”

Long Diễm xoay người THi Văn Tâm lại, vươn tay nâng cằm y lên.

“Tiểu ngốc thư, hắn hù ngươi gần chết, mà ngươi ngất hù chết ta. . trả thù như thế đã nhẹ rồi, ta không muốn bị đùa giỡn trong lòng bàn tay kẻ khác.”

Kéo tay tiểu ngốc thư, nhẹ cắn, trong mắt Long Diễm tràn đầy nhu tình.

Tiểu ngốc thư của hắn, một đôi tay mảnh khảnh sạch sẽ như vậy, không tưởng được có thể phát ra lực lượng cường đại thế. Hắn thật không hiểu làm sao tiểu ngốc thư có thể từ biên quan mang theo hắn tới tận kinh thành, tiểu ngốc thư còn cầm xiêm y mình cho y làm thành trang phục cho hổ mặc.

Y chỉ là một thư sinh, không sợ mất mặt mang theo hắn đi hang cùng ngõ hẻm, vất vả mệt nhọc, đặt đầu mình vào miệng hắn làm xiếc, dùng tứ thư ngũ kinh ngâm nga mua vui cho người khác, hết thảy chỉ vì Long Diễm hắn.

Khi đó hắn chỉ biết, mình đã yêu thảm Thi Văn Tâm, mà Thi Văn Tâm cũng đồng dạng thương hắn khắc cốt minh tâm.

“Ngươi a! Tốt xấu cũng nhờ hắn biến ta từ người thường thành bất lão bất tử sao? Ta có thể vĩnh viễn cùng ngươi, cũng là một chuyện tốt nha!”

Đỏ mặt, Thi Văn Tâm ấp úng cúi đầu nói.

Y thật không tự nhiên khi phải thẳng thắng trước mặt Long Diễm nha. . Tuy rằng khi hắn trong hình hổ, từ sáng tới tối y đều phải vuốt vuốt lông cùng tai hắn, hôn hôn một cái, nhưng đó là vì cho Long Diễm tin tưởng. Hiện tại y đối mặt với nam nhân cường ngạnh vẫn mang theo chút tùy tính của tiểu hài tử này, vẫn như trước mặt đỏ bừng.

“Văn Tâm. . Tiểu ngốc thư của ta. . “

Long Diễm mới không cho y trốn, Tiểu ngốc thư này lúc hắn biến lão hổ thì lớn mật vậy mà, chẳng lẽ hắn phải ghen với cả hình hổ của chính mình sao?

Nắm bả vai Thi Văn Tâm, cắn lên khuôn mặt vì trường kỳ ưu đãi nên đã có chút thịt kia, hương vị ngọt thật, khiến hắn say mê.

“A. .  Ngươi lại cắn ta. “

“Còn không phải vì người không nhìn ta nói chuyện sao?”

Nhả ra, Long Diễm lần thứ hai để Thi Văn Tâm nhìn thẳng mình

“Ngươi biết không? Văn Tâm, ngày ngươi dẫn ta vào cung gặp hoàng thượng, tại trước mặt đế vương nhân loại chậm rãi đọc kinh văn diễn cảm, bộ dáng tung hoành phán đoán suy luận cổ kim, ta đều chặt chẽ ghi tạc trong lòng.”

Long Diễm đem Thi Văn Tâm đặt trong ngực, để tiếng tim đập của mình rơi vào tai người kia.

“Khi đó, ta chỉ cảm thấy giữa thiên hạ này, cường đại nhất chính là ngươi. Long Diễm ta nguyện đem tánh mạng gia cho ngươi, không phải một nửa, toàn bộ đều cho ngươi, tiểu thư sinh vô địch của ta.”

Không thể cưỡng lại hấp dẫn của dung nhan ngọt ngào của Thi Văn Tâm, nhìn tiểu ngốc thư vì một câu nói của hắn mà ngây ngô cười trong mắt còn nổi lên lệ quang, Long Diễm ngậm lấy đôi môi mềm mại của Thi Văn Tâm tận tình duyện liếm, hắn muốn nhanh chóng ôm người này vào phòng, nơi đó lát loại gạch lưu ly trong suốt lấy từ chỗ của Huyền Hằng, còn có một chiếc giường hồng ấm áp. . .

Xuân tiêu nhất dạ. . . Giới trị thiên kim a. . .(một đêm xuân tiêu, gía ngàn vàng)

**************

“Long Diễm, ta muốn chặt hết cây trong vườn nhà ngươi, tức chết ta————”

Giữa không trung  hắc ám cháy rực ngọn lửa càng cháy càng lớn, bay ra một con kim phượng hoàng sáng lạng hoa mỹ, chúng nhân Ma vực đều nín thở mà nhìn cảnh tượng này — Không ma đế của bọn họ trở lại! Thời kì thịnh vượng của Ma vực sắp tới rồi! Tất cả mọi người hưng phấn, nhảy nhót. Bọn họ không chú ý, đuôi của con phượng hoàng này còn đang có một ngọn lửa cháy hừng hực không tắt.

“Cư nhiên dám đốt ta —————– a a a ——————————–”

Phượng hoàng trong đêm tối bay múa vô cùng nổi bật, mà từ phương hướng của Không ma đế còn truyền tới vô số tiếng gào thét.

“Đế a, trên đuôi của người có lửa a. . . :

“Mau dập. . .”

“. . . “

—-Toàn văn hoàn—-

Hạnh phúc nha, kéo dài cả hai năm, giờ mới hoàn, thấy mình lê ghê thiệt, cảm ơn mọi người đã theo dõi, cũng xin lỗi vì tới giờ mới xong

5 thoughts on “[ TSVĐCVTĐL ] chương 23 + 24 (Hoàn)

  1. anika1208 14/03/2015 lúc 15:58 Reply

    Lửa lửa khắp nơi~~~ 😂😂😂

    Số lượt thích

  2. Yami Ryu 15/03/2015 lúc 04:18 Reply

    chương cuối hài vãi =)))) ai bảo tính kế ai không tính lại tính đúng tên hẹp hòi nhất =))))

    Số lượt thích

  3. lilith12356 29/03/2015 lúc 15:51 Reply

    mừng các nàng quay về, hu oa oa oa

    Số lượt thích

  4. halm219 30/03/2015 lúc 10:48 Reply

    Chúc mừng nàng đã hoàn thêm một bộ

    Số lượt thích

  5. ...QAQ... 16/03/2017 lúc 22:28 Reply

    Haha tức cười chết ta rồi….mà phải ráng nhịn sợ bố mẹ nghe…..QAQ….nhưng mà aligato nàng nha,truyện hay lém…..

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: