[C] Khoái xuyên chi đả kiểm cuồng ma – Phong Lưu Thư Ngốc

29_497754_587263865a5d113Tấn giang siêu cao nhân khí VIP2015-08-11 kết thúc

Văn vẻ tích phân: 912,958,976

Xuyên nhanh – Bàn tay vàng – Sảng văn – 1×1 – HE

Văn án

Đứng đầu hacker bị chủ thần lựa chọn đương mấy trăm gần ngàn thế nhân vật phản diện,

Mỗi một thế đều không thể không chạy như điên tại tìm đường chết đường lớn thượng,

Rơi vào cái bi thảm kết thúc.

Rốt cục thoát khỏi nhân vật phản diện hệ thống khống chế,

Hắn quyết định báo thù, ngược tra, thay đổi vận mệnh,

Liền tính trong khung lạn thấu,

Ở mặt ngoài cũng muốn chiếm cứ đạo đức điểm cao.

Quét mìn:

1, chủ thụ, trong ngoài không đồng nhất thụ vs nhưng cao lãnh có thể biến đổi thái nhưng quỷ súc nhưng phúc hắc nhưng tà mị nhưng trung khuyển nhưng si hán nhưng người – thê công.

2, 1v1, công từ đầu đến cuối là một người.

3, tô tô tô, lôi lôi lôi, bàn tay vàng thô thô thô.

4, nghĩ đến tái bổ sung.

Ngày mai như trước đúng giờ buổi sáng chín giờ rưỡi a!

Ta độc giả đàn, có hứng thú có thể thêm một thêm. Đàn một, 308522682, đàn nhị, 119215434, nước cờ đầu tấn giang hộ khách hào.

Download

Drop Box

MEGA

Tagged:

40 thoughts on “[C] Khoái xuyên chi đả kiểm cuồng ma – Phong Lưu Thư Ngốc

  1. anhaydangdoianh 13/08/2015 lúc 22:50 Reply

    em xin rì viu chi tiết, đời em chưa bao người đc nhìn cái nhân khí gần tỉ , em tò mò lắm !

    Liked by 1 person

  2. thuyanh251998 13/08/2015 lúc 22:55 Reply

    Biết là thả nàng cũng sẽ post bộ này mà =)) Mình thấy bộ này trên VNS, chỉ đợi nàng up lên là mình add vào list luôn =))

    Chưa đọc nên chưa nói gì được, chỉ muốn lên nói 1 tiếng cảm ơn nàng thôi :3

    Mình rất khoái cái thể loại xuyên nhanh này luôn ấy =))

    Số lượt thích

  3. gamo062000 13/08/2015 lúc 23:01 Reply

    Nhìn tích phân mà phải đếm mấy lần coi mình có đọc sai không.

    Nhảy hố…. ko biết có bị u đầu, chảy máu ko nữa.

    Cám ơn bạn đã share truyên.

    Số lượt thích

    • anika1208 13/08/2015 lúc 23:42 Reply

      Nếu là fan cuồng của sảng văn+sủng thụ, tui có thể đảm bảo là đọc rất sướng !!!!! XD XD XD ~~ vừa hoàn luôn ấy :3 ~~

      Số lượt thích

  4. huyetsac91 14/08/2015 lúc 05:15 Reply

    。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 Phong Lưu Thư Ngốc Phong Lưu Thư Ngốc Phong Lưu Thư Ngốc Phong Lưu Thư Ngốc 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。
    Không cần xem văn án tích phân linh tinh, truyện của Phong Lưu Thư Ngốc là tui hốt hết

    Số lượt thích

  5. huyetsac91 14/08/2015 lúc 20:42 Reply

    。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 gào thét gào thét gào thét 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。

    Đọc truyện này mà chỉ muốn ngửa cô lên trời hú 1 câu chấn động thiên địa “Hay Quá OMEOI ”

    Mấy tháng nay trong tình trạng khát truyện hay, kể từ hổi mấy thàng trước đọc xong bộ Dị Thể Lưu Đày thì ko tìm ra bộ nào hay làm mình đọc quên ăn quên ngủ như nữa 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。

    Hôm qua vớ dc bộ này, đọc đúng là thích tới khóc luôn mà 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。

    Chủ thụ đảng muôn năm 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。

    Truyện Hay Dã Man 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。

    Liked by 1 person

  6. Nguyệt Hoa Nhi 15/08/2015 lúc 08:31 Reply

    Chỉ một câu thôi: quá đã!!! Nghiêm trọng đề cử truyện này ☆*・゜゚・*\(^O^)/*・゜゚・*☆

    Số lượt thích

  7. huyetsac91 15/08/2015 lúc 20:09 Reply

    。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 mỗi ngày vừa đọc vừa lên đây điểm danh

    。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 xem mà cảm giác rất là ” không có kinh hỉ nhất, chỉ có càng kinh hỉ” 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 càng xem càng thấy hay, tưởng là thế giới đang xem đã hay lắm rồi, em thụ xuyên qua thế giới sau lại hay hơn thế giới trước 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 xem ghiền quá

    Trời ơi tui chính thức mê bà tác giả này, đại thần 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 khóc không biết bao nhiu lần vì quá thích 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。

    Có những truyện tích phân cao vì tinh thần tự sướng dân tộc và hắc nước ngoài của tác giả, nhưng truyện này tích phân gần 1 tỷ hoàn toàn là xứng đáng, ko hắc không chà đạp gì cả, chỉ đơn thuần là câu chuyện em thụ và anh công tái kiến nhau qua nhiều thế giới, mỗi thế giới lại là 1 mảnh màu sắc riêng đầy ấn tượng, rất hay, vô cùng like truyện này

    Đang đóc tới thế giới mà em thụ tham gia chương trình Next Top Model… thật tình là siêu cấp phấn khích

    Nhưng vì cái gì T_T nước lèo trong vắt trong thấy ko có tý thịt gì thế này T_T ta thật đau khổ T_T đến bao h cơn ác mộng hài cua mới trôi qua T_T 2 người lên giường nhau nhìu lần thế mà toàn tắt đèn là sao trời T_T

    Số lượt thích

  8. julietran110 16/08/2015 lúc 00:50 Reply

    Ai u thích thụ quá. Đánh mặt phải là thế này nè. Ko để nhân vật chính chết, nhưng phải cướp đi thành tựu cao nhất mà họ lẽ ra sẽ đạt được, bị cướp mà ko hề hay biết mới sợ. Thâm nhất là thế giới nhân thê thụ, thụ trình diễn 1 màn tẩy bạch quá đẹp, biến vai diễn của mình từ kẻ ham phú quý thành người hi sinh tất cả vì yêu, làm cho nv công của thế giới dằn vặt cả đời. Đúng như văn án nói bên trong lạn thấu bên ngoài còn đạo đức ngời ngời.

    Cá nhân thích cái thế giới mạt thế nhất. Đứng ở góc nhìn anh công thì số phận của thụ thật cẩu huyết và ngược tơi tả, 2 kiếp đều là chúa cứu thế mà 2 kiếp đều chết thảm; nhưng đứng ở góc của thụ thì… công nhận em đúng là ảnh đế. Anyway mỗi khi em chết ko hiểu sao ta vẫn rơm rớm.

    Cái thế giới Quang Minh thần thì vui đáo để. Em thụ làm tế ti, sợ thần phát hiện ra mình ko ngoan đạo nên chơi trò tự thôi miên, thế thì tâm thần phân liệt luôn. Cái em não tàn Thinh đúng là fan cuồng của thần, nghe ẻm tỏ tình với thần mà bản thân thụ cũng muốn ói luôn. Kiếp đó công sướng nhất, mỗi lần muốn ăn là thụ chủ động dọn ngay lên mâm, ko như mấy kiếp kia theo thụ lên bờ xuống ruộng mới được em cho thịt.

    Mới coi tới thế giới thứ 12 thôi, để xem mấy kiếp sau còn gì vui ko lên cảm xúc tiếp.

    Liked by 1 person

  9. gladjolus 16/08/2015 lúc 10:32 Reply

    Công nhận truyện đọc quá sướng. Trả thù không phải là cho ngươi 1 đao chết thống khoái, mà là đưa ngươi lên đỉnh vinh quang cao nhất, còn kém 1 bước thì đẩy ngươi xuống vực sâu.
    Đọc đến chương cuối mà tôi cứ muốn dài thêm nữa. Tác giả viết truyện quá tốt, độ dài mỗi thế giới vừa phải mà vẫn lột tả được tính cách, nội tâm của các nhân vật. Một trong những lý do (theo ý kiến của tôi) khiến truyện có tích phân khủng thế này là truyện có đủ các thể loại mà mn thích: muốn phụ tử có phụ tử, muốn nam nam thế giới cũng có, muốn đế vương thụ tướng quân công cũng có, muốn ABO có ABO, muốn bao dưỡng minh tinh cũng có luôn…. (hình như thiếu mỗi thú nhân :3)

    Liked by 1 person

  10. ~Ansa~ 16/08/2015 lúc 22:34 Reply

    *tiếng nói íu ớt* hình như mỗi tui thấy bộ này có vấn đề sao =((((((

    Phải công nhận tác giả tưởng tượng tốt, viết đủ tô đủ thích, phần nào cũng hấp dẫn chứ không bị bom xịt, nhưng mà:

    Tác giả để nhân vật đả kiểm theo đúng tôn chỉ: Cứ bạch liên hoa hơn chúng nó là thắng :v Bàn tay vàng thì to thôi rồi đừng hỏi. Tất nhiên để phục vụ cho cái sự thích của độc giả thì nó không tránh khỏi được. Thụ nghĩ mình không phải bạch liên hoa, chỉ là diễn để đả kích chủ thần cướp lấy năng lượng :v nhưng thực chất cuối cùng ẻm vẫn là bạnh liên hoa cứu vớt thế giới :v Đọc đến cuối tui mắt chữ o mồm chữ a luôn.

    Trong nhiều thế giới, cảm giác như tác giả cố tình bôi đen nhân vật chính, cố tình viết nhân vật chính trở nên xấu xa bỉ ổi. Thậm chí có những nhân vật không hề sai, ví dụ như ở thế giới cổ đại, nvc thụ đâu có sai? đâu có làm gì? là do gia đình của bạn xuyên vào cấu kết tạo phản cơ mà? Hay như ở thế giới chủng điền, nvc thụ cũng chẳng làm gì nên tội, thậm chí còn chẳng hiểu nổi tại sao gia đình mình đáng lẽ có được cuojc sống tốt đẹp mà cuối cùng lại phải tha hương. Tại sao? Tác giả trả lời tại vì thích viết thế = =. Bạn thụ xuyên vào những nhân vật pháo hôi, có người là vô tội, nhưng cũng có kẻ vốn dĩ xấu xa độc ác. Và bạn ấy chỉ việc diễn bạch liên hoa, để người ta nghĩ cái xấu xa độc ác trước đây là đúng. Và bạn ấy làm rất tốt việc cướp đoạt trong những thế giới đấy. Tác giả thì làm rất tốt việc bẻ cong tam quan của độc giả. Dù biết là tên truyện đã nói lên tất cả, tác giả cũng nói nhân vật không phải người tốt, nhưng cái cách biến một người tốt trở nên xấu xa như vậy mình không thích chút nào = =. Có lẽ nvc thụ trong thế giới mạt thế là kẻ may mắn khi vẫn được phép ở cạnh công, vẫn sống tốt và còn có hi vọng.

    Còn về công, chỉ có 2 chữ thôi: não tàn. Gặp cái: yêu. Cười cái: yêu. ngoài thân hình cốt đột mặt mũi ngon lành ra thì mình không chấm được cái gì ở cái anh này cả. Tra, quá tra luôn. Anh hứa cưới ngta, nhưng vừa nhìn thấy thụ phát anh đổ sang thụ luôn, còn dọa giết cả nhà ngta nữa. Ngta đã cứu anh, cưu mang anh, anh đã nhận cưới ngta, rồi xong lại nói anh chẳng nợ gì cả??? Hay như trong thế giới omega, anh bỏ tất cả để yêu nvc thụ, nói dù là beta anh vẫn yêu. Vậy mà thấy Thụ xuyên xuất hiện, anh lạnh lùng đạp người ta đi luôn. Xin nhớ là cho tới tận thế giới này anh công vẫn chưa hề có kí ức về thụ. Tất cả các thế giới đó đều là gặp, xong yêu, xong hôn một cái, phê, thế là theo thụ suốt đời. Bây giờ công tra vậy lại là mốt hay sao tot. Công chỉ là một trình tự, mà cái trình tự này tra không tả xiết.

    Tác giả viết công nhận tô, thích, nắm bắt tâm lý độc giả cực tốt. Vả lại viết rất đều tay nữa. Mình đọc thấy lấn cấn những việc như trên, nhưng vẫn cứ đọc hết cả bộ. Nhưng đọc xong thì mình không thấy cái thích đấy nữa, mà lại càng lấn cấn hơn. Tuy không phải thế giới nào cũng vậy, nhưng sạn vẫn cứ là sạn, cắn phải mẻ răng mình đau thì vẫn cứ là thật ToT.

    Số lượt thích

    • Hạ Nguyệt 夏月 16/08/2015 lúc 23:11 Reply

      Thực ra thì tớ thấy chuyện này giải quyết các loại ‘ngạnh-lôi’ của nhiều người thôi, và nó sảng văn nên đọc thỏa mái

      Ví dụ như xuyên qua chủng điền thì ngạnh ở kiểu buôn bán phát tài rồi nhặt chàng ngốc linh tinh mà truyện chủng điển thật ngôn tình ngụy đam mỹ hiện nay có

      Rồi ABO, O giả là B vào trường quân đội, truyện nào ABO cũng na ná, tác giả giải quyết bằng việc cho thụ ‘tự cung’ luôn

      Đến tra công tiện thụ song trọng sinh ròi sủng thụ bla bla, đế vương tướng quân, cũng ngạnh nữa, vài truyện như thế rồi =))

      Rồi cả như mấy truyện xuyên ngôn tình ôm đùi nvc, nói chung thụ k thèm ôm như tư duy thông thường

      Thực ra bộ tớ ghét nhất là bộ thụ xuyên ngôn tình thay tim cho em gái. Vì tớ thích anh công bên lề. Nói thật tớ rất muốn có 1 bộ như thế riêng và kết HE. Công chính trong này chả làm gì, công phụ yêu em si mê, còn hi sinh rất nhiều nữa . Đoạn kết tớ khóc luôn khi công phụ đến già k thể nghe thụ đàn bài Forever do mình sáng tác ra để tỏ bày tình yêu bất diệt trong lòng mình. Còn trước khi chết mơ thấy được quay về ngày lần đầu tiên gặp thụ nữa. Trời ơi muốn có 1 bộ truyện chủ công trọng sinh ngay lập tức, và thụ chỉ là 1 thiên tài âm nhạc và 1 cậu bé chân chất chứ k phải thụ trong truyện này. Tư duy bánh bèo lãng mạn đã làm tớ đập đầu vào gối vì ức như thế đó

      Số lượt thích

      • julietran110 17/08/2015 lúc 08:47 Reply

        Y hệt ta luôn, bộ song sinh tử đó cũng là bộ mà ta ko đồng ý nhất với cách xử sự của thụ (aka tác giả). Đành trách anh ko phải chân mạng thiên tử.

        Riêng thế giới cổ đại bạn Ansa nói, ko biết do thụ công lực tẩy não quá mạnh hay sao mà ta thấy em nói có lý. Kiếp trước, nv vua là hôn quân, nv thụ muốn ngu trung là chuyện của bản, còn giặc vào thành, Tề gia vì sống sót đầu hàng cũng ko thể trách họ, là hôn quân ko giữ được nước trước. Còn nói được vua sủng mà bội tình bạc nghĩa, thì kiếp này thụ đã cho Cao Mân lựa chọn rồi: vua cũng sủng Cao Mân, cũng nâng đỡ Cao gia, đến lúc ổng nghi ngờ Cao Mân ngoại tình cũng đâu có làm gì Cao Mân. Nhưng cuối cùng thì sao? Cao Mân cũng đầu độc ổng rồi tạo phản. Cái đó có khác gì Tề gia lúc trước (hình như còn ác hơn)? Tóm lại kiểu cung đình tranh đấu ta chả thấy ai là chính nghĩa cả, toàn vì sinh tồn, vì gia tộc mà tranh đấu, các bằng bản sự, thắng làm vua thua làm giặc mà thôi. Thụ để cho con Cao Mân còn sống, ko diệt cỏ tận gốc là may lắm rồi.

        Còn thế giới chủng điền, Chương Thư Lâm vô tội thật, nhưng tác giả đã khéo léo “đẻ” ra đứa em quá cực phẩm. Kết cục bi thảm của Chương gia là do thèng này quá tham lam lạm quyền, định hại thụ ai dè chọc đến công thôi. Nếu nhà này biết đủ, an phận thủ thường thì đâu ra cớ sự. Này cũng là cái thâm của tác giả: kiếp trước còn chê Chu gia ỷ thế hiếp người, kiếp này Chương gia có tiền có quyền cũng ngang ngược y chang. Giàu có mà vẫn “chính nghĩa”, toàn nhờ kiếp trước công (đúng hơn là Chủ Thần) bảo kê mà có thôi.

        Anyway, coi sảng văn thì viết nghiêng về 1 bên là chuyện bình thường. Bản thân cũng thấy vài chỗ thụ xử lý ko thỏa đáng, nhưng so với tổng thể thì mấy hạt sạn này còn nhai được. Răng ta tốt 😀

        Số lượt thích

      • ~Ansa~ 17/08/2015 lúc 12:29 Reply

        Ợ, mình cũng mong nó có truyện riêng =))))) chứ giờ không trông mong gì vào phần 2 của tg nữa rầu. Bả ốm đau vậy chả biết quất thêm bộ nữa dc không.

        Mình cũng thấy tác giả giải thích, đúng là không có gì thập toàn thập mĩ được. Dù sao nó đáp ứng đúng manh điểm của độc giả là thành công cực kì rầu. Có thể coi những chỗ mình không thích là do tác giả đang khó ở không :)) lúc bả đỡ bệnh thấy thế giới nó cũng tươi sáng hẳn ra luôn.
        Mình ví dụ 2 cái bộ đấy bởi vì mình thấy nó gây tranh cãi nhiều kinh. Vì nó ngắn nên mỗi thế giới tác giả cũng chẳng đi sâu, mình chỉ cấn ở chỗ tác giả hướng những người tốt trở nên xấu xa thôi. Giống như thụ là bàn tay vô hình thúc đẩy phần tối trong những con người đấy í. Ở cổ đại bạn muốn trả thù cho nguyên thân, nếu không phải tra công rất yêu nvc thụ thì bạn nvc thụ chết từ đời nào rồi. Thực sự mình vẫn thấy bạn nvc thụ không sai =))))) vì giữa 2 bên đâu có ai biết thụ mới là kẻ đứng sau đâu. Chung quy đó là bi kịch. Nếu thụ không xuất hiện, 2 người đó vẫn có thể làm lành, công vẫn có thể dần dần trở thành minh quân. Còn bộ chủng điền í, là mình ghét công í =)) ghét kinh luôn ToT. em của nvc thụ kiểu trí khôn càng ngày càng lùn đi, khổ mỗi nvc thụ, ny không có gia đình tha hương, chẹp, từ sau nhất quyết không tin mấy truyện chủng điền nữa =((

        Số lượt thích

      • huyetsac91 18/08/2015 lúc 19:10 Reply

        Ha hả, ban đầu ta cũng cảm thấy anh công bên lề đáng thương, nhưng suy ngẫm lại sâu xa, ta cho rằng anh ta không bao giờ không bao giờ xứng đáng với tình yêu của Chu Doãn Thịnh, thậm chí anh ta không xứng đáng được yêu Chu Doãn Thịnh. Tình yêu của Tiết Tử Hiên chẳng qua chỉ là 1 lớp bọc che giấu sự dơ bẩn phía bên sau thôi. Bài hát ”Forever” cầu xin sự tha thứ của Tiểu Thịnh nhưng không bao giờ em thụ sẽ tha thứ Tiết Tử Hiên. Như anh công đã nói ”Hắn không xứng yêu ngươi”, nói rất chính xác, hắn không xứng yêu em thụ, vì tình yêu của hắn là có điều kiện: tài năng âm nhạc. Tiết Tử Hiên chẳng qua chỉ yêu tài năng mà không yêu người. Nghĩ tới kiếp trước, Tiết Tử Hiên yêu Tiểu Thịnh sao? Không có? Bởi vì khi đó Tiểu Thịnh không có thiên phú về âm nhạc, cho nên đến cuối cùng, Tiết Tử Hiên cũng chỉ là cùng với Tiết gia xem Tiểu Thịnh như súc vật, nuôi béo để đợi làm thịt.

        Buồn cười kiếp trước khi còn phản diện hệ thống, em thụ chống trả lại Tiết gia thì bị xếp vào loại nhân vật phản diện, bị cướp đi trái tim cũng không có người đau xót, còn Tiết gia có hành động tàn nhẫn mà không hề bị phê phán, nam chủ nữ chủ còn dắt tay nhau hạnh phúc, nổi tiếng thế giới, thật ghê tởm.

        Một gia đình lúc nào cũng lấy âm nhạc làm lẽ sống, hắn – Tiết Tử Hiên, kẻ lúc nào cũng cho rằng âm nhạc là thứ thuần khiết, tốt đẹp nhất trên đời, vì để em gái được sống, Tiết Tử Hiên, Tiết gia không hề ghê tay muốn cướp đi mạng sống của 1 thiếu niên, vậy mà dám đem tỏ ra yêu tha thiết âm nhạc, thật kinh tởm.

        Trong cái gia đình Tiết gia này, kỳ ba nhất chính là Tiết Tử Hiên – si tình thâm tình đau khổ công trong mắt các bạn. Nhưng nói thật, mình nhìn anh ta mà mình thấy đáng sợ. Anh ta là 1 cuồng ma, không biết yêu thương con người, chỉ biết yêu thương âm nhạc. Các bạn xem truyện, các bạn thấy anh ta rất si tình, rất đáng thương, cầu mà không được rất tội nghiệp đúng không? Nhưng bản chất thứ tình yêu văn vẹo của anh ta rõ ràng không dành cho tiểu Thịnh, không dành cho con người, nó chỉ là dành cho âm nhạc mà thôi. Anh ta xem Tiểu Thịnh như báu vật thì có thể hiểu, nhưng đối với em gái là từ từ lạnh lùng, xem mà không thấy thì lại là đáng sợ. Một đứa em gái 16 năm ở chung, nuôi con chó ở lâu cũng có tình cảm huống chi là con người, nhưng từ khi tiểu Thịnh bộc lộ thiên phú âm nhạc vượt qua Tiết Tĩnh Y thì anh ta bắt đầu thờ ờ với Tiết Tĩnh Y, kiểu như đã phát hiện ra món đồ chơi tốt đẹp hơn nên món đồ chơi cũ bị vứt ra xó. Chính sự thờ ơ và cách đối xử của Tiết Tử Hiên đã đẩy Tiết Tĩnh Y đến tâm lý vặn vẹo chứ không phải là sự trả thù của Tiểu Thịnh.

        Trong văn tác giả cũng viết Tiết Tử Hiên phát hiện Tiểu Thịnh có tài năng âm nhạc và yêu thương em giống như 1 đứa trẻ được 1 món đồ chơi yêu thích…. Khi đọc đến đây ta đã cười nhạt, tình yêu với món đồ chơi? Tác giả so sánh thật thâm, 1 đứa trẻ có thể yêu thích 1 món đồ chơi được bao lâu?

        Tiết Tử Hiên thật sự tôn trọng và yêu thương tiểu Thịnh sao? Nếu yêu thương em thụ thật sự, tại sao anh ta không bảo vệ Tiểu Thịnh? Biết rõ Tiết gia có ý đồ xấu xa khi nhận nuôi Tiểu Thinh. Đó là giết người, là cướp khí quan, 1 thiếu niên tài năng, đáng yêu, người mà anh ta ”yêu” sẽ phải đối mặt với cái chết, các bạn thấy anh ta có hành động nào không? Anh ta có cứu Tiểu Thịnh khỏi Tiết gia không? Anh ta có nói câu nào để giúp đỡ Tiểu Thịnh không? Không có, hoàn toàn không có. Anh ta hành động cũng gống với tác phong của anh ta, thờ ơ, lạnh nhạt, tỏ ra yêu thương nhưng lại không hề có 1 hành động nào tỏ ra anh ta ”yêu” thật sự. Thứ tình yêu của anh ta còn lâu mới có thể so sánh được với tình yêu của tiểu công.

        Thật sự mà nói nhân vật Tiết Tử Hiên là 1 nhân vật gây mâu thuẫn, thoạt nhìn anh ta đáng thương, si tình, nhưng trong cái tình yêu đó ta cảm thấy có chút gì đó là lạ, suy nghĩ sâu xa hơn mới phát hiện ra ta cảm thấy ghê tởm nhân vật này. Đúng là thế giới mà chủ thần tạo ra, nam chủ nữ chủ không phải là bị tác giả bôi đen, mà là sâu thẳm trong họ vốn đã tràn ngập hắc ám, không uổng công nam chủ nữ chủ là xúc tua của chủ thần tạo ra. Đủ ghê tớm.

        Liked by 4 people

    • huyetsac91 18/08/2015 lúc 16:35 Reply

      Làm 1 bài riêng để phản hồi bạn
      Tác giả viết nhân vật theo tôn chỉ: bạch liên hoa. Bạn nói sai rồi, đúng là có những thế giới em thụ xuyên qua diễn bạch liên hoa để tẩy bạch, em phải bạch liên hoa thì mới tẩy dc nhân vật vì nhân vật đó vốn đã đen xì rồi, nhưng đó chỉ là 1 số thế giới, như thế giới AOE, mạt thế, thương chiến… thì đó không gọi là bạch liên hoa, mà gọi là nghịch tập.

      Bạn nói tác giả cố tình bôi đen nhân vật chính trong các thế giới, cố tình viết nhân vật đó trở nên xấu xa bỉ ổi… bạn không phải là người duy nhất đưa ra điều này, vì thế tác giả đã giải thích trong truyện rõ ràng:

      “Ta quan điểm là trên thế giới không có tuyệt đối người tốt cùng người xấu, người xấu cũng có điểm chói sáng, người tốt trong lòng cũng có chút âm u, mà trên thế giới cũng không tồn tại tuyệt đối chính nghĩa cùng công bằng. Các ngươi nhìn văn thời điểm cảm thấy người xấu cũng không quá xấu, nhân vật chính cũng không tốt lắm, kia không là của các ngươi ảo giác, là ta quan niệm tại văn trung hình chiếu.

      Ta tại văn án thảo luận quá, nhân vật chính không là một người tốt, đương nhiên hắn cũng không phải người xấu, hắn sở tác sở vi đều là từ lợi ích của mình xuất phát, vi mạng sống. Các ngươi từ góc độ của hắn nhìn vấn đề sẽ cảm thấy hắn làm như vậy không có sai, nhưng từ phối hợp diễn góc độ nhìn, lại sẽ cho ra tương phản kết luận. Vậy đại khái bởi vì ta dưới ngòi bút nhân vật hướng tới không có từ trong ra ngoài đều người xấu.

      Ta an bài nội dung vở kịch thời điểm đều là căn cứ nhân vật tính cách đặc điểm, xuất thân bối cảnh cùng thời đại bối cảnh làm căn cứ, sẽ không vi nhân vật chính đặc biệt mà đi bôi đen ai. Chính mình cho rằng, sở hữu nhân vật hành động lấy bọn họ lập trường đến xem, đều là hợp tình hợp lý , đó cũng là vì cái gì đại gia sẽ tồn tại tranh luận nguyên nhân đi. Từ người này lập trường nhìn, hắn giống như không có làm sai cái gì, từ người nọ lập trường đến xem, hắn giống như cũng không có làm sai cái gì, mọi việc như thế.

      Bất quá ta này thiên văn này đây Chu Doãn Thịnh vi nhân vật chính, là chuyện xưa của hắn, không là phối hợp diễn câu chuyện, cho nên ta không có khả năng làm được chu đáo. Mỗi cái câu chuyện trong khó tránh khỏi sẽ có phối hợp diễn, pháo hôi này một loại nhân vật, bọn họ đãi ngộ đích xác thực không công bình, nhưng ai làm cho bọn họ bản thân chính là pháo hôi nhân vật đâu.

      Nói cho cùng, ta đây thiên văn bản thân cũng không phải chính nghĩa chiến thắng tà ác, người tốt đả đảo người xấu văn. Chu Doãn Thịnh bản thân liền không là một người tốt, vi mạng sống, này gia súc cái gì đều làm được, các ngươi đối hắn tam quan không cần ôm quá lớn hy vọng. Hơn nữa viết đến nơi đây, kỳ thật không phải mỗi một cái câu chuyện đều cùng vẽ mặt có quan, ta cá nhân cảm giác này thiên văn nếu gọi 《 tẩy trắng tiểu tay thiện nghệ 》 nói sẽ thích hợp hơn. Nhưng cải danh tự thực phiền toái, các ngươi cũng nhìn thói quen, cho nên liền duy trì hiện trạng đi.

      Ta viết văn chỉ vì đồ cái nhạc a, các ngươi cũng nhìn cái nhạc a, không cần rất tích cực , tâm mệt. Dù sao câu chuyện chính là câu chuyện.’’

      Cho nên việc tác giả có bội xấu nhân vật chính hay không thì mình không nói nữa, vì rõ ràng là trong mắt bạn, đó chính là bôi xuấ, nhưng trong mắt mình thì chả có gì bôi đen ở đây cả, mọi chuyện đều là thuận theo tự nhiên mà thôi.

      Thứ 2, anh công được bạn tặng 1 chữ ‘’Tra’’ mình cảm thấy oan uổng giùm ảnh, xin trích 1 đoạn cmt phía dưới của mình phân tích ảnh ‘’tra’’ ở chỗ nào:

      “Ở thế giới chủng điền em thụ xuyên vào ca nhi, trong thế giới này có người tỏ vẻ bức xúc vì sao anh công được Chương Thư Lâm cứu, anh hứa lấy Chương Thư Lâm nhưng khi gặp em thụ thì anh công quay ra bội bạc linh tinh không lấy Chương Thư Lâm nữa, mình cũng chả thấy công có gì não tàn ở đây. Khi anh mất trí nhớ, quên hết thân thế, quên cả em thụ, thì anh công chỉ là 1 nông dân, không có gì để đền đáp ơn cứu mạng trừ việc lấy Chương Thư Lâm, nhưng khi anh gặp em thụ, anh nhận ra ai mới là người anh yêu, dù vậy anh cũng khó xử vì đã hứa lấy Chương Thư Lâm, nhưng đến khi anh nhớ lại thân thế, biết mình là Hầu gia quyền cao chức trọng chứ không phải là 1 nông dân nghèo thì anh đã làm ra lựa chọn, ân cứu mạng có thể dùng nhiều cách để đền đáp chứ không phải lúc nào cũng lấy hạnh phúc cả đời ra để đáp vào. Anh công từ hôn với Chương Thư Lâm, thay vào đó anh đền ơn cứu mạng bằng cách ban cho nhà họ Chương nhà cao cửa rộng, ruộng vườn, vàng bạc, giúp đỡ em trai Chương Thư Lâm làm quan… anh đã trả ơn như thế thì tất nhiên anh và Chương Thư Lâm chẳng còn nợ nần gì nhau.

      Thế giới AOB thì anh công ban đầu yêu beta Joshua vì khi đó anh có 1 chút kí ức về kiếp trước, nên kiếp này nhìn thấy 1 người mang gương mặt người anh yêu nên anh ngộ nhận đó là người mình yêu. Nhưng việc ngộ nhận chỉ duy trì đến khi ”chính bản” xuất hiện. Giữa hàng thật và hàng giả, anh công mới phát hiện ra ai mới thật sự là người mình yêu, chứ không phải là anh công yêu Joshua, em thụ xuất hiện thì anh công quay ra yêu em thụ, lạnh lùng đá Joshua này nọ. Bởi vì ngay từ ban đầu anh công không hề yêu Joshua, từ đầu đến cuối người anh yêu chỉ duy nhất là thụ mà thôi.”

      Yêu 1 người bằng trọn trái tim mà bị xem là 1 trình tự ‘’tra’’, não tàn…. Thì đúng là… nên xem lại.

      Liked by 1 person

  11. takamurayuiu 18/08/2015 lúc 08:21 Reply

    Truyện quá hay đọc ko ngừng được (º﹃º ) ta thích nhất phần mạt thế

    Số lượt thích

  12. huyetsac91 18/08/2015 lúc 15:56 Reply

    。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 đọc xong lăn lộn chỉ cầu được đọc tiếp mãi thôi, sau 1 thời gian dài lăn lê sống tạm bợ bằng rất nhiều bộ đam mỹ bình bình thường thường cho dù hay thì cũng ko theo nổi đến cuối cùng chứ chưa nói đến mấy bộ vừa đọc phần đầu đã drop, nói thật là càng đọc đam mỹ càng lâu càng phát hiện khẩu vị của mình bây giờ điêu tạc thiên (¯―¯٥) , nhiều bộ người khác khen hay này nọ, mình đọc mà chỉ cười lạnh ”trình độ này mà cũng khen hay”, nhiều khi cảm giác mình quá khó tính, mặc dù ta là động vật ăn tạp, thể loại nào cũng xem được không kén chọn nhưng yêu cầu về nội dung, văn phong rất cao, biết làm sao được, 1 khi đã đọc được những bộ ”thần cấp” rồi thì rất khó bị những bộ đam mỹ bình thường khác chinh phục trừ khi bộ đó quá hợp khẩu vị cá nhân. Đó là lý do vì sao mà 1 thời gian dài kể từ khi ta đọc xong bộ Dị Thế Lưu Đày thì ta hoàn toàn lặn mất tăm bên nhà này, vì từ đó tới h chưa bộ nào làm ta thấy phải đọc đến cuối cùng cũng như tốn thời gian lên viết review linh tinh, đa số đều là drop.

    Bộ truyện này với ta cảm giác như là ”trời hạn đổ mưa”, nó khơi dậy lại cảm giác phấn khích, tim đập thình thịch, tình yêu đam mỹ vô bờ bến của ta khi xem nó, đã lâu rồi mới có cảm giác đó.

    Thật ra trước kia ta đã rất yêu truyện của Phong Lưu Thư Ngốc, chỉ cần thấy tên tác giả này là ta nhảy hố ngay bất chấp sinh mệnh (๑´ㅂ`๑), truyện của Phong Lưu Thư Ngốc rất đặc sắc, có nhiều sắc thái, xem mà cứ như 1 bữa mãn hán toàn tịch, lúc trước xem bộ Hồng Lâu Hoàn Tam Gia, Lôi Phong hệ thống và Thiếu Chủ Hoành Hành ta đã rất kinh diễm bởi tác giả, nhưng tiếc là truyện của Phong Lưu Thư Ngốc không nhiều, vì tác giả này vừa viết ngôn tình vừa viết đam mỹ ╮ (╯-╰”) ╭ làm ta thật tiếc nuối, phải chi toàn bộ đều là đam mỹ thì quá tuyệt. Nhưng từ lúc truyện bộ Kiểm đả cuồng ma này, ta thật sâu thật sâu yêu thương tác giả, có lẽ do ta bị tình yêu điên cuồng của anh công tẩy não nên đâm ra ta cũng yêu thương em thụ Chu Doãn Thịnh vô cùng(๑ˇεˇ๑) nên truyện hết làm ta cảm thấy đau lòng ( ; _ ; )

    Nhân vật thụ trong truyện của Phong Lưu Thư Ngốc đều mang 1 nhân cách mị lực riêng, rất cuốn hút nhưng ta yêu nhất là em Chu Doãn Thịnh trọng truyện này. Em đẹp, thiên tài, vạn nhân mê, kiêu ngạo, nữ vương, phong lưu…. bao nhiêu điều kiện đó tập hợp ở 1 nhân vật khiến cho ta chỉ muốn… kêu gào cúng bái. Em thụ từng xuyên nhanh vào rất nhiều nhân vật, người mẫu, diễn viên, ca sĩ… em đều khiến cả thể giới si mê, nếu ta là 1 nhân vật trong truyện, có lẽ ta đã trở thành fan cuồng của em rồi. Em thụ dùng 1 thái độ ung dung, kiêu ngạo, tự tin, nữ vương đề đối phó với kẻ khác làm ta có 1 ảo giác cho dù trời đất có sập thì em thụ vẫn bình tĩnh chống đỡ tất cả.

    Truyện hay nên sẽ có nhiều người chú ý và có nhiều ý kiến trái chiều nhau, tác giả đã giải thích rồi, và ta cũng không thấy điểm nào không hợp lý, hay tác giả tẩy não độc giả trong truyện này.

    Như trong thế giới cặp song sinh, nhiều người tỏ ra tiếc nuối cho mối tình của anh công bên lề là Tiết Tử Hiên vì anh này yêu em thụ, trả giá nhiều như vậy nhưng em thụ không quan tâm, cuối cùng anh công này có kết cuộc bi thảm. Quan điểm của ta không cho là đúng, ta nghi ngờ về tình yêu của Tiết Tử Hiên dành cho em thụ. Tiết Tử Hiên không yêu em thụ, anh ta yêu âm nhạc của em thụ thì đúng hơn, nếu anh ta yêu là con người của em thụ thì lẽ ra khi lần đầu em thụ xuyên qua thế giới này thì anh ta đã yêu rồi, chứ không phải đợi đến em thụ xuyên qua lần thứ 2, bộc lộ tài năng âm nhạc thì anh ta mới yêu. Ta cảm thấy thế giới này như 1 phục bút của tác giả, nó xoay quanh chữ ”nếu”, tác giả viết: lần đầu tiên thụ nhìn thấy Tiết Tử Hiên, em thụ đã nghĩ nếu anh ta là gay thì em thụ đã yêu anh ta, đáng tiếc không phải. Đến lần thứ 2 xuyên qua gặp lại Tiết Tử Hiên, trái tim em thụ không thể chứa ai khác ngoài anh công. Trong phiên ngoại tác giả viết: Tiết Tử Hiên hối hận, nếu có thể quay lại được lúc ban đầu, khi lần đầu anh gặp thiếu niên trong lò gạch, anh sẽ ôm lấy thiếu niên vào lòng chứ không phải ghẻ lạnh đối xử với thiếu niên. Ta thử hỏi, nếu như lần đầu tiên em thụ xuyên đến thế giới này, Tiết Tử Hiên vừa gặp đã ôm em thụ vào lòng, trân trọng em thụ, hẳn tình huống đã theo 1 chiều hướng khác, lúc đó cần tới vai diễn cho công sao? Nhưng đáng tiếc, cơ hội không đến lần thứ 2.

    Ở thế giới chủng điền em thụ xuyên vào ca nhi, trong thế giới này có người tỏ vẻ bức xúc vì sao anh công được Chương Thư Lâm cứu, anh hứa lấy Chương Thư Lâm nhưng khi gặp em thụ thì anh công quay ra bội bạc linh tinh không lấy Chương Thư Lâm nữa, mình cũng chả thấy công có gì não tàn ở đây. Khi anh mất trí nhớ, quên hết thân thế, quên cả em thụ, thì anh công chỉ là 1 nông dân, không có gì để đền đáp ơn cứu mạng trừ việc lấy Chương Thư Lâm, nhưng khi anh gặp em thụ, anh nhận ra ai mới là người anh yêu, dù vậy anh cũng khó xử vì đã hứa lấy Chương Thư Lâm, nhưng đến khi anh nhớ lại thân thế, biết mình là Hầu gia quyền cao chức trọng chứ không phải là 1 nông dân nghèo thì anh đã làm ra lựa chọn, ân cứu mạng có thể dùng nhiều cách để đền đáp chứ không phải lúc nào cũng lấy hạnh phúc cả đời ra để đáp vào. Anh công từ hôn với Chương Thư Lâm, thay vào đó anh đền ơn cứu mạng bằng cách ban cho nhà họ Chương nhà cao cửa rộng, ruộng vườn, vàng bạc, giúp đỡ em trai Chương Thư Lâm làm quan… anh đã trả ơn như thế thì tất nhiên anh và Chương Thư Lâm chẳng còn nợ nần gì nhau.

    Thế giới AOB thì anh công ban đầu yêu beta Joshua vì khi đó anh có 1 chút kí ức về kiếp trước, nên kiếp này nhìn thấy 1 người mang gương mặt người anh yêu nên anh ngộ nhận đó là người mình yêu. Nhưng việc ngộ nhận chỉ duy trì đến khi ”chính bản” xuất hiện. Giữa hàng thật và hàng giả, anh công mới phát hiện ra ai mới thật sự là người mình yêu, chứ không phải là anh công yêu Joshua, em thụ xuất hiện thì anh công quay ra yêu em thụ, lạnh lùng đá Joshua này nọ. Bởi vì ngay từ ban đầu anh công không hề yêu Joshua, từ đầu đến cuối người anh yêu chỉ duy nhất là thụ mà thôi.

    Thế giới cổ đại, em thụ xuyên thành phi tần của hôn quân. Có người nói là Cao Mân vô tội, em thụ diễn bạch liên hoa giá họa cho Cao Mân này nọ, nhưng không cần biết Cao Mân có vô tội hay không, em thụ chỉ trả thù kẻ nào đắc tội với mình, hôn quân giết cả họ Tề là vô tội sao? Cao Mân hạ độc em thụ tuyệt dục dược là vô tội sao? Có lẽ thế, Cao Mân hạ độc em thụ vì trả thù kiếp trước việc em thụ giết hại con của Cao Mân, nhưng ở kiếp này, nhiệm vụ của thụ lại là trả thù Cao Mân vì đã hạ độc mình, 1 câu thôi, oan oan tương báo, không có ai là oan uổng hay vô tội cả. Có lẽ Cao Mân không hề có ý gì với ngôi hoàng đế, nhưng nhà họ Cao không có dã tâm sao? Mình không hề thấy tác giả cố tình bôi đen nhân vật nào để làm cho em thụ có lý do ngược cả,ai hại em thụ thì em thụ trả thù, chẳng qua bản chất con người có tốt có xấu, sự xuất hiện của em thụ như 1 hiệu ứng hồ điệp làm chấn động ra bộ mặt xấu của từng người mà thôi.

    Vô cùng yêu thích bộ truyện này, hi vọng tác giả sẽ càng có nhiều bộ hay hơn như thế, cực kì thích thế giới mà em thụ tham gia Next Top Model, đọc hay tới mức ta luyến tiếc chớp mắt, thế giới AOB thì về tinh chiến chiến tranh này nọ không thích lắm, còn lại tất cả những thế giới còn lại đều có 1 nét đặc sắc riêng, xem mãi mà không chán, 1 tỷ tích phân thật sự xứng đáng (๑ˇεˇ๑)

    Cám ơn chủ nhà đã share bộ này (๑ˇεˇ๑)

    Liked by 2 people

    • takamurayuiu 19/08/2015 lúc 12:09 Reply

      Lâu rùi mới có 1 bộ để ta đọc liên tù tì ko bỏ dở như bộ này ԅ(¯﹃¯ԅ) truyện kết ta vẫn thấy tiếc. Càng đọc ta càng thấy thụ thật sự là ảnh đế của ảnh đế nhất là mấy thế giới đầu (= ̄∇ ̄)ノ

      Số lượt thích

      • huyetsac91 20/08/2015 lúc 09:26 Reply

        đề nghị nàng tìm bộ Dị Thế Lưu Đày, hay ko kém 🙂 nhưng về khẩu vị thì vẫn thích Đả Kiểm Cuồng Ma hơn (*˙︶˙*)

        Tui siêu thích thế giới Next Top Model luôn ấy,xem mà cứ ước gì tác giả viết thế giới Vua đầu bếp hay Running Man hay tương tự thế , kế đến mà thế giới Mạt thế, xem mà cảm động muốn chết, bị ngược khóc ( ; _ ; )

        Liked by 1 person

  13. huyetsac91 18/08/2015 lúc 19:11 Reply

    Ha hả, ban đầu ta cũng cảm thấy anh công bên lề đáng thương, nhưng suy ngẫm lại sâu xa, ta cho rằng anh ta không bao giờ không bao giờ xứng đáng với tình yêu của Chu Doãn Thịnh, thậm chí anh ta không xứng đáng được yêu Chu Doãn Thịnh. Tình yêu của Tiết Tử Hiên chẳng qua chỉ là 1 lớp bọc che giấu sự dơ bẩn phía bên sau thôi. Bài hát ”Forever” cầu xin sự tha thứ của Tiểu Thịnh nhưng không bao giờ em thụ sẽ tha thứ Tiết Tử Hiên. Như anh công đã nói ”Hắn không xứng yêu ngươi”, nói rất chính xác, hắn không xứng yêu em thụ, vì tình yêu của hắn là có điều kiện: tài năng âm nhạc. Tiết Tử Hiên chẳng qua chỉ yêu tài năng mà không yêu người. Nghĩ tới kiếp trước, Tiết Tử Hiên yêu Tiểu Thịnh sao? Không có? Bởi vì khi đó Tiểu Thịnh không có thiên phú về âm nhạc, cho nên đến cuối cùng, Tiết Tử Hiên cũng chỉ là cùng với Tiết gia xem Tiểu Thịnh như súc vật, nuôi béo để đợi làm thịt.

    Buồn cười kiếp trước khi còn phản diện hệ thống, em thụ chống trả lại Tiết gia thì bị xếp vào loại nhân vật phản diện, bị cướp đi trái tim cũng không có người đau xót, còn Tiết gia có hành động tàn nhẫn mà không hề bị phê phán, nam chủ nữ chủ còn dắt tay nhau hạnh phúc, nổi tiếng thế giới, thật ghê tởm.

    Một gia đình lúc nào cũng lấy âm nhạc làm lẽ sống, hắn – Tiết Tử Hiên, kẻ lúc nào cũng cho rằng âm nhạc là thứ thuần khiết, tốt đẹp nhất trên đời, vì để em gái được sống, Tiết Tử Hiên, Tiết gia không hề ghê tay muốn cướp đi mạng sống của 1 thiếu niên, vậy mà dám đem tỏ ra yêu tha thiết âm nhạc, thật kinh tởm.

    Trong cái gia đình Tiết gia này, kỳ ba nhất chính là Tiết Tử Hiên – si tình thâm tình đau khổ công trong mắt các bạn. Nhưng nói thật, mình nhìn anh ta mà mình thấy đáng sợ. Anh ta là 1 cuồng ma, không biết yêu thương con người, chỉ biết yêu thương âm nhạc. Các bạn xem truyện, các bạn thấy anh ta rất si tình, rất đáng thương, cầu mà không được rất tội nghiệp đúng không? Nhưng bản chất thứ tình yêu văn vẹo của anh ta rõ ràng không dành cho tiểu Thịnh, không dành cho con người, nó chỉ là dành cho âm nhạc mà thôi. Anh ta xem Tiểu Thịnh như báu vật thì có thể hiểu, nhưng đối với em gái là từ từ lạnh lùng, xem mà không thấy thì lại là đáng sợ. Một đứa em gái 16 năm ở chung, nuôi con chó ở lâu cũng có tình cảm huống chi là con người, nhưng từ khi tiểu Thịnh bộc lộ thiên phú âm nhạc vượt qua Tiết Tĩnh Y thì anh ta bắt đầu thờ ờ với Tiết Tĩnh Y, kiểu như đã phát hiện ra món đồ chơi tốt đẹp hơn nên món đồ chơi cũ bị vứt ra xó. Chính sự thờ ơ và cách đối xử của Tiết Tử Hiên đã đẩy Tiết Tĩnh Y đến tâm lý vặn vẹo chứ không phải là sự trả thù của Tiểu Thịnh.

    Trong văn tác giả cũng viết Tiết Tử Hiên phát hiện Tiểu Thịnh có tài năng âm nhạc và yêu thương em giống như 1 đứa trẻ được 1 món đồ chơi yêu thích…. Khi đọc đến đây ta đã cười nhạt, tình yêu với món đồ chơi? Tác giả so sánh thật thâm, 1 đứa trẻ có thể yêu thích 1 món đồ chơi được bao lâu?

    Tiết Tử Hiên thật sự tôn trọng và yêu thương tiểu Thịnh sao? Nếu yêu thương em thụ thật sự, tại sao anh ta không bảo vệ Tiểu Thịnh? Biết rõ Tiết gia có ý đồ xấu xa khi nhận nuôi Tiểu Thinh. Đó là giết người, là cướp khí quan, 1 thiếu niên tài năng, đáng yêu, người mà anh ta ”yêu” sẽ phải đối mặt với cái chết, các bạn thấy anh ta có hành động nào không? Anh ta có cứu Tiểu Thịnh khỏi Tiết gia không? Anh ta có nói câu nào để giúp đỡ Tiểu Thịnh không? Không có, hoàn toàn không có. Anh ta hành động cũng gống với tác phong của anh ta, thờ ơ, lạnh nhạt, tỏ ra yêu thương nhưng lại không hề có 1 hành động nào tỏ ra anh ta ”yêu” thật sự. Thứ tình yêu của anh ta còn lâu mới có thể so sánh được với tình yêu của tiểu công.

    Thật sự mà nói nhân vật Tiết Tử Hiên là 1 nhân vật gây mâu thuẫn, thoạt nhìn anh ta đáng thương, si tình, nhưng trong cái tình yêu đó ta cảm thấy có chút gì đó là lạ, suy nghĩ sâu xa hơn mới phát hiện ra ta cảm thấy ghê tởm nhân vật này. Đúng là thế giới mà chủ thần tạo ra, nam chủ nữ chủ không phải là bị tác giả bôi đen, mà là sâu thẳm trong họ vốn đã tràn ngập hắc ám, không uổng công nam chủ nữ chủ là xúc tua của chủ thần tạo ra. Đủ ghê tớm.

    Số lượt thích

    • julietran110 22/08/2015 lúc 14:53 Reply

      Eo ơi, nghe bạn lên án Tử Hiên dữ quá nên đứng ra binh một chút.

      Bạn nói Tử Hiên ko xứng đáng yêu thụ, vì tình yêu của ảnh là có điều kiện. Vậy mấy thế giới đầu, anh công yêu thụ là vô điều kiện sao? Nên nhớ công cũng từng có “tiền án tiền sự”: thế giới đầu công giúp nv9 hại thụ phá sản, thế giới 2 công vì vợ mà đuổi thụ ra khỏi nhà, vài thế giới còn vì nv9 giết thụ… Là cái gì khiến công thay đổi? Chính là thụ cố ý tiếp cận công, đánh vào sở thích của công nên công mới iu thụ: bộc lộ tài năng, bộc lộ mị lực (cái này nhiều nhất), thậm chí tự thôi miên làm crazy fan của công. Vậy nếu Tử Hiên thông qua tiếng đàn mà yêu ko phải là tình yêu chân chính, vậy công mấy kiếp bị vẻ đẹp của thụ thu hút rồi yêu còn phàm tục hơn.

      Rồi việc anh Hiên yêu thụ xong rồi bỏ xó cô em gái, vậy công thì sao? Thế giới 1, công vì thụ mà phản phé, gài bẫy nv9 phá sản. Thế giới chủng điền, công từ hôn, hại Chương gia bỏ xứ mà đi. Thế giới ABO, công cua người ta xong một câu nhầm lẫn là xù, thậm chí xúi nv9 quyến rũ “tình địch” để thụ chứng kiến… Công làm còn tuyệt tình hơn anh Hiên nhiều. Hơn nữa đừng quên, công trong các thế giới đó là người bình thường, còn anh Hiên thì có bệnh mà. Em gái ruột ảnh chết ảnh còn ko đau lòng, thì với cô em gái ngang hông làm sao có tình cảm gì? Đừng nói 16 năm, 60 năm ở chung thì đối với ảnh cũng chỉ là người xa lạ mà thôi.

      Còn việc anh Hiên ko làm gì để cứu thụ, trời ơi cái này mới là oan nhất! Người lãnh cảm như vậy, coi âm nhạc như lẽ sống duy nhất như vậy, mà dám nói “lấy tim con thay cho cậu ấy” (và anh sẽ làm thật nếu bà mẹ ko cản), thà tàn phế hai tay vẫn muốn cứu thụ, cuối cùng phản bội cả gia đình đã nuôi nấng mình để tự thú, dù biết chắc hậu quả là dù có ra tù vẫn 2 bàn tay trắng, thân bại danh liệt. Tình yêu đó còn ko xứng đáng thì mình ko biết nên yêu như thế nào nữa. Đừng so sánh anh — một thiếu niên ko biết gì ngoài âm nhạc với một ông trùm nắm quyền sinh sát trong tay, như thế ko công bằng.

      Tóm lại ta thấy anh Hiên có đủ tiêu chuẩn để làm công (trong kiếp này) của thụ. Chỉ tiếc tác giả ko chọn anh, mà chọn 1 ông chú bại liệt cho thụ. Dù vậy, ta vẫn thấy với những gì anh đã làm, anh ko đáng chịu kết cục như vậy. Thụ có thể ko đáp lại anh, nhưng còn nhiều cách để “ân đền oán trả” cho anh chứ: chữa tay cho anh, đàn bài forever… Nhưng thụ ko làm gì cả, thế mới ức.

      Về việc bạn Hạ Nguyệt bảo nên làm 1 bộ trọng sinh riêng để bù đắp cho anh Hiên, ta lại thấy ko logic lắm. Kiếp này anh yêu thụ, chính là vì cái hồn trong các bài nhạc mà em đánh. Đó là thứ mà chỉ có 1 linh hồn trải qua rất nhiều luân hồi như em mới có được, trọng sinh 1 lần ko làm được đâu! Cũng vì điều này mà ta đánh giá người mà anh yêu là gần nhất với bản chất của thụ, gần hơn cả anh công (xin lỗi chứ mấy kiếp đầu anh công toàn yêu vẻ đẹp + sự giả nai của thụ mà thôi).

      Số lượt thích

      • huyetsac91 22/08/2015 lúc 20:10 Reply

        Ha hả, không phải chỉ có 1 mình mình lên án Từ Tử Hiên, mình thích truyện này quá nên theo dõi nhiều trường bình bên Tấn Giang, rất nhiều người lên án Tử Tử Hiên chứ không phải 1 mình mình.

        Bạn so sánh tình yêu của Từ Tử Hiên với tiểu công là sai lầm về bản chất rồi. Bạn cũng nên nhớ lại 1 chút, công chưa từng có ‘’tiền án tiền sự’’ gì nhé, bạn nói ” thế giới đầu công giúp nv9 hại thụ phá sản, thế giới 2 công vì vợ mà đuổi thụ ra khỏi nhà, vài thế giới còn vì nv9 giết thụ… ” mình không hiểu bạn đọc truyện thế nào mà lại có thể đem tiểu công đánh đồng với những nhân vật do chủ thần tạo ra, những cái bạn nói “công hại thụ phá sản, công đuổi thụ khỏi nhà, công giết thụ…” linh tinh thì đó là em thụ xem xét về nội dung của thế giới em thụ vừa đến, trong cốt truyện đó đúng là yêu cầu công hại thụ linh tinh… nhưng bản chất của anh công cũng là xuyên nhanh mà bạn, anh công vốn không phải nhân vật đó, anh công là người thay thế nhân vật đó, cũng như nhân vật cuả thụ vốn phải là pháo hôi nhưng em thụ xuyên vào nhân vật đó và chẳng phải là nghịch tập đấy thôi? 2 vị nhân sĩ này đều là xuyên qua và gặp nhau lần đầu ở mỗi thế giới nhà bạn, bạn nên đọc lại truyện, mắc công hiểu lầm này nọ. Bạn nói em thụ cố ý tiếp cận công linh tinh…. Bạn nên lật xem lại ở thế giới đầu tiên đi nha, em thụ không hề tiếp cận công, không hề quyến rũ công, bộc lộ tài năng linh tinh, ngược lại em thụ còn cố ý né tránh công để tránh rắc rối, chính anh công đã yêu thụ và bắt đầu chú ý thụ ngay từ cái nhìn đầu rồi dần dần yêu thụ đến không thể kiềm chế đấy thôi. Ở kiếp đầu tiên bạn xem anh công có yêu thụ vì thụ đẹp không? Xét về đẹp thì nvchính của thế giới đó còn đẹp hơn thụ, nếu anh công yêu thụ vì thụ đẹp, lý do “phàm tục’’ như thế thì trong thế giới người mẫu, anh công có nói là từng gặp nhiều người đẹp hơn thụ nhiều, nhưng không hiểu sao anh chỉ rung động vì thụ đó thôi, đó là yêu bằng linh hồn chứ ko phải yêu bằng mắt, nên mình nghĩ cho dù thụ xấu xí thì anh công vẫn yêu thôi. Từ Tử Hiên yêu là có điều kiện, anh công yêu là vô điều kiện, cái nào mới là “phàm tục” đây?

        Điểm thứ 2, bạn nói Từ Tử Hiên yêu thụ nên bỏ xó cô em gái, còn công thì thế giới 1 vì thụ mà phản phé nhân vật chính …. Bạn có xem kỹ lại truyện không? Hay bạn chỉ nhớ những ý chính rồi đem ra làm ví dụ với mình? Mình thì vẫn nhớ chi tiết đấy, bạn nói thế giới 1 công phản bội nhân vật chính? Phản bội thế nào? Ai mới là người phản bội? Ở thế giới này công nhận ra bản thân mù quáng sai lầm cho rằng thụ là con của kẻ thù, nhưng nhờ thụ nên công mới nhận ra bản chất rằng thụ hoàn toàn vô tội, mẹ của nvchính cướp chồng của mẹ thụ (trong khi mẹ thụ có ơn với mẹ của nvc), mẹ ncv tự sát tạ tội khiến mẹ thụ ám ảnh tâm lý dẫn tới tự sát (đây là lý do 1 chiều mà công biết, còn sự thật phía sau thì chỉ có thụ biết) nên anh công cảm thấy không có lý do gì giúp nvc hại thụ, và cảm thấy thụ đáng thương, nhưng rõ ràng anh công vẫn chăm lo cho nvc đấy thôi, không phải cháu ruột thịt mà chăm lo như thế rất là đáng quý rồi. Việc anh công gài bẫy nv9 phá sản thì cái này do nv9 tự tìm, khi đó công và thụ đã là của nhau rồi, mà nv9 còn nhăm nhe hại thụ, xin công bán lại 15% cổ phần cho mình, anh công cũng nói nv9 có nghĩ đến là tập đoàn vốn thuộc về thụ hay không? Nv9 sợ công cho thụ 15% cổ phần nên nói “thương trường là chiến trường , ai có bản lĩnh người đó được” nên công mới bán lại cổ phần cho nv9, nếu nv9 không có ý định chiếm tập đoàn để thụ trắng tay (bản chất là nv9 vốn không cần tập đoàn này) thì công cần gì bán cổ phiếu khống cho nv9, công nói “Chính là bởi vì đối hắn hảo, ta mới bán cho hắn. Hắn một đường đi được rất thông thuận, yêu cầu học sẽ đối mặt suy sụp. Nếu không, chờ tiếp theo người khác ra tay khi, hắn thực khả năng thất bại thảm hại, rốt cuộc không đứng dậy nổi.” Cũng có nghĩa là công đã muốn buông tay nv9, vì công thấy mình đã thực hiện đủ nghĩa vụ rồi, suy cho cùng, trong nguyên tác, người mà trả giá tất cả vì nv9 là nhân vật của chủ thần tạo ra, chứ không phải công.

        Trong thế giới chủng điền, bạn nói công từ hôn, hại Chương gia bỏ xứ mà đi, trong phần cmt trên mình đã nói kỹ cái này rồi, copy lại vậy :” Ở thế giới chủng điền em thụ xuyên vào ca nhi, trong thế giới này có người tỏ vẻ bức xúc vì sao anh công được Chương Thư Lâm cứu, anh hứa lấy Chương Thư Lâm nhưng khi gặp em thụ thì anh công quay ra bội bạc linh tinh không lấy Chương Thư Lâm nữa, mình cũng chả thấy công có gì não tàn ở đây. Khi anh mất trí nhớ, quên hết thân thế, quên cả em thụ, thì anh công chỉ là 1 nông dân, không có gì để đền đáp ơn cứu mạng trừ việc lấy Chương Thư Lâm, nhưng khi anh gặp em thụ, anh nhận ra ai mới là người anh yêu, dù vậy anh cũng khó xử vì đã hứa lấy Chương Thư Lâm, nhưng đến khi anh nhớ lại thân thế, biết mình là Hầu gia quyền cao chức trọng chứ không phải là 1 nông dân nghèo thì anh đã làm ra lựa chọn, ân cứu mạng có thể dùng nhiều cách để đền đáp chứ không phải lúc nào cũng lấy hạnh phúc cả đời ra để đáp vào. Anh công từ hôn với Chương Thư Lâm, thay vào đó anh đền ơn cứu mạng bằng cách ban cho nhà họ Chương nhà cao cửa rộng, ruộng vườn, vàng bạc, giúp đỡ em trai Chương Thư Lâm làm quan… anh đã trả ơn như thế thì tất nhiên anh và Chương Thư Lâm chẳng còn nợ nần gì nhau. ’’ Đâu phải công tự nhiên hại Chương gia, vì Chương Thư Lâm có 1 thằng em cực phẩm, hắn hại thụ, bị công hại lại, trong khi trước đó ân nghĩa giữa công với Chương gia đã giái quyết xong rồi.

        Trong thế giới ABO, bạn nói công cua nhầm người rồi thì xù… ha hả, chưa có lên giường vận động xxx có thai lãnh hậu quả linh tinh thì xù là phải thôi, không lẽ đã biết không có tình cảm rồi mà còn rước nhau về hành hạ nhau cho nó sướng à? Bạn nói công xúi nv9 quyến rũ tình địch… đúng vậy nha, nhưng công là nhận ra bản chất của nv9, nv9 vốn cũng không yêu công, nv9 yêu chính là cái thể chất cường đại và lực lượng gia thế của công, nv9 còn nghĩ quyến rũ ‘’tình địch’’ của công cũng ok vì người này gia thế không thua công, ngươi tình ta nguyện chứ cũng không ai ép ai, nhất là khi thụ xuất hiện và tự ‘’thiến’’ mình, so sánh nv9 và thụ thì công sẽ thấy ai hơn ai, 1 người vì giấc mộng cường đại mà tự ‘’thiến’’ phá hủy đường lui cho bản thân, 1 người cũng muốn cường đại nhưng còn chừa lại đường lui cho mình bất chấp điều đó gây nguy hiểm cho đồng đội. Mình là rất thích hành động tự thiến của thụ, vì mình đọc ABO nhiều rồi, trong 10 bộ ko 8 thì 9 bộ đều theo kiểu ‘’Mộc Lan tòng quân’’ xem mắc mệt, cái kiểu vì giấc mơ của mình mà bất chấp sự an nguy của người khác mình thấy quả thật là ‘’già mồm cãi láo’, nhiều người lại thấy đó là dũng cảm, có cá tính linh tinh… haiz

        Chính vì Từ Tử Hiên có bệnh nên ta mới không tin tưởng vào tình yêu của hắn.

        Bạn nói Tử Tử Hiên rất yêu thụ, yêu tới mức muốn chết thay cho thụ…. Cái này không sai, trong kiếp thứ 2 anh ta quả thật yêu thụ vào tâm khảm, nhưng tiền đề là… đừng có kiếp thứ nhất, bạn nhìn lại kiếp thứ nhất khi thụ gặp anh ta? Lạnh lùng. Thụ không bộc lộ tài năng âm nhạc = không có tình yêu, trong kiếp thứ nhất anh ta lạnh lùng nhìn thụ đi chết, nên tóm lại có thể hiểu là tình yêu trong kiếp này của anh ta = thụ có tài năng âm nhạc, nên việc mình nghi ngờ anh ta yêu thụ hay yêu tài năng âm nhạc của thụ hoàn toàn là có thể hiểu. Anh ta chỉ muốn giữ thụ lại bên người, thưởng thức âm nhạc của thụ nên không hề đề xuất việc cứu thụ thoát khỏi Từ gia, cho thấy anh ta yêu thụ hay yêu âm nhạc của thụ? Nếu anh ta tìm cách giúp thụ thì có lẽ thụ đã nhìn anh ta bằng ánh mắt khác chứ không phải chỉ là ‘’thổn thức’’ 2 chữ, có 1 đoạn thế này, anh ta cho rằng giết 1 tài năng âm nhạc như thế là tội lỗi… vậy nếu thụ không có tài năng âm nhạc như ở kiếp đầu tiên thì thụ bị giết lấy tim không là tội lỗi sao? Quả thật… âm nhạc đã ám ảnh Từ Tử Hiên, trở thành tín ngưỡng của anh ta, ta thật lo nếu 1 ngày tay thụ không đánh đàn được nữa thì anh ta còn yêu thụ không.

        Ban đầu đọc thì đúng là ta cũng cảm thấy Từ Tử Hiên rất si tình, rất tội nghiệp, rất xứng làm công chính, nhưng ta suy nghĩ lại thì ta cảm thấy nghi ngờ vô cùng về tình yêu của anh ta, rồi lại thấy thất vọng vì kiếp đầu tiên của anh ta, cảm giác 1 gia đình lúc nào cũng đem âm nhạc đặt trên đầu thế mà lại không hề có lòng nhân từ, sẵn sàng cướp đi mạng sống của 1 thiếu niên nghèo… cảm thấy đúng là băng hỏa lưỡng trọng thiên, mạng của người nghèo không bằng 1 con kiến sao? Chính vì cái lạnh lùng của anh ta ở kiếp 1 nên ta nghi ngờ về phẩm cách của anh ta, lương bạc, lạnh lùng. Chính vì anh ta có bệnh, anh ta không để ý 1 ai cả trừ âm nhạc, anh ta quan tâm em gái chỉ vì cảm thấy cô em gái này có chút tài năng âm nhạc, anh ta rung động vì thụ vì bị âm nhạc của thụ chinh phục… anh ta có bệnh, lạnh lùng đến đáng sợ, tình cảm của nhân loại anh ta không hiểu, giống như 1 người máy… tim anh ta chỉ đập vì âm nhạc, và tiền đề là tình cảm của anh ta đều phải dính líu tới âm nhạc. Âm nhạc càng hay thì anh ta càng dành nhiều tình cảm, cộng thểm suy xét đến kiếp trước của anh ta nên ta có thể khẳng định : Anh ta yêu âm nhạc, không là yêu thụ, anh ta có 1 tình yêu sâu vào tâm khảm với âm nhạc, vì âm nhạc mà anh ta bất chấp tất cả, thụ xuất hiện giống như tín ngưỡng âm nhạc của anh ta xuất hiện 1 tượng đài di động. Bạn thấy cảm động trước những việc làm của anh ta vì thụ? Thật chất đó là anh làm làm vì âm nhạc thì đúng hơn.

        Bạn nói “Thụ có thể ko đáp lại anh, nhưng còn nhiều cách để “ân đền oán trả” cho anh chứ: chữa tay cho anh, đàn bài forever… Nhưng thụ ko làm gì cả, thế mới ức.”… ha hả, mình thấy cái này quá dư thừa, vì chả có “ân đền oán trả’’ gì giữa 2 người cả, vì thụ đã trả thù xong, 2 người sòng phẳng ko ai nợ ai, thụ không có lý do gì phải quan tâm đến 1 người qua đường. Nhất là khi thụ không phải xuyên đến thế giới này lần đầu tiên, mà là lần thứ 2, khác với những lần xuyên trước đó, thụ không trãi qua thù hận của thể xác mà thụ muợn, thụ chỉ trả thù theo nguyện vọng của chủ nhân cũ thể xác đó thôi. Còn thế giới này, trong kiếp thứ nhất thụ chịu đủ sự thù hận, nên thụ có thể mềm lòng với bất cứ ai nhưng không thể mềm lòng với kẻ thù cũ của mình.

        Còn chuyện làm 1 bộ trọng sinh riêng cho Từ Tử Hiên… ha hả, cho dù Từ Từ Hiên có ký ức kiếp trước, nhưng đối diện với 1 em thụ không có tài năng âm nhạc mà chỉ biết bắt chước đánh đàn thì anh ta sẽ lại yêu thụ sao? Có lẽ sẽ giống như kiếp đầu tiên anh ta mắt lạnh nhìn thụ đi chết. Còn nếu anh ta trọng sinh gặp thụ có tài năng âm nhạc thì lúc đó thụ đã có công rồi, còn có thể yêu anh ta sao? Nhưng có lẽ nếu anh ta xử sự tốt thì có thể trong kiếp trọng sinh này thụ không chỉnh anh ta thê thảm đến thế. Chính bạn nói “Kiếp này anh yêu thụ, chính là vì cái hồn trong các bài nhạc mà em đánh.” Ha hả, nói tới nói lui không phải chính bạn cũng công nhận Từ Tử Hiên yêu thụ vì âm nhạc của thụ sao? Ta lại không nghĩ tài năng âm nhạc của thụ do luân hồi nhiều lần mới có, chẳng qua là em thụ xuyên đến xuyên đi vô tình xuyên tới thế giới nào có điều kiện để em thụ học tập âm nhạc mà thôi, cộng thêm có thời gian ở thế giới đó mài dũa và IQ thiên tài nên em thụ trong thế giới này mới làm “thiên tài âm nhạc” ở độ tuổi 16 mà thôi. Anh ta yêu là bản chất, nhưng là bản chất của âm nhạ, có liên quan gì thụ đâu?

        Bạn đánh giá tình yêu của Từ Tử Hiên cao cả hơn tình yêu của công? Ha hả, công yêu thụ vì thụ đẹp và giả nai? Ha hả, đề nghị bạn xem lại thế giới đầu tiên khi thụ và công gặp nhau lần đầu, tác giả viết lúc đó thụ đẹp nhưng gương mặt thua nv9, chẳng qua có đôi mắt hoa đào bù lại nên ngang ngang nv9, nếu công yêu thụ vì đẹp thì sao công lại không yêu nv9 đi mà yêu thụ trong khi công tiếp xúc với nv9 rất lâu rồi? Ngay từ lần đầu gặp, công chỉ nhìn thấy ánh mắt thụ thì trái tim đã rạo rực bắt đầu rung động rồi. Lúc đó thụ cũng không nai gì đâu nhé, về sau còn tránh công như tránh tà. Cái gọi là “nhất kiến chung tình’’ mà bạn gọi là “phàm tục’’ sao? Thế sao bạn không nghĩ đến việc cho dù có trãi qua bao nhiêu kiếp, bao nhiêu thân thể khác nhau, nhưng công luôn là người tìm ra thụ đầu tiên, yêu thụ đầu tiên, dù không có ký ức nhưng vẫn 1 đi không quay dầu lại mà rơi vào lưới tình với thụ, cho dù người khác đẹp hơn thụ quyến rũ công nhưng anh chỉ yêu 1 mình thụ, 1 tình yêu truyền kiếp như vậy, 1 tình yêu yêu bằng linh hồn như vậy mà bạn phán là “yêu vẻ đẹp+ sự giả ai của thụ”… ha hả… thật không muốn nói nữa, người xem tự suy xét đi, có người hiểu sâu hơn, cũng có người chỉ nhìn trước mắt, 1 bài thơ còn có thể chia ra 1 chục cách lý giải khác nhau nữa là ╮ (╯-╰) ╭

        Liked by 5 people

  14. moonbi3019 19/08/2015 lúc 04:08 Reply

    Hạ Nguyệt ơi, truyện còn thiếu 1 đoạn nằm trong Tác giả có lời muốn nói ở chương 59 (khoảng 1k9 từ). TT^TT truyện thuộc VIP jj nên mình coi hông được, mà các trang khác thì hông có phần đó ԅ(¯﹃¯ԅ)

    Số lượt thích

  15. huyetsac91 20/08/2015 lúc 09:30 Reply

    ( 。•_• 。) yếu ớt hỏi 1 câu : Tác giả có nói là viết phần 2 của truyện này sao?

    Trong bản QT phần tác giả có lời muốn nói, ban đầu tác giả bảo viết hạ bộ sau khi viết xong 1 bộ ngôn tình, nhưng lúc sau lại bảo viết hạ bộ luôn nhưng chưa có đại cương nên vừa viết vừa chỉnh sửa, tui đọc mà thấy loạn cả, vậy ”hạ bộ” tác giả nói là ý chỉ có phần 2 sau này tác giả viết xong 1 bộ ngôn tình rồi viết tiếp phần 2 hay ”hạ bộ” là chỉ phần cuối của truyện vậy?

    Tui cầu cho đó là có phần 2 ( ; _ ; ) thương truyện này trên từng hơi thở

    Liked by 1 person

  16. Tinhvặn 22/08/2015 lúc 09:04 Reply

    Truyện này hay, các bạn bình lựng cũng xôm ghê. Nhưng có một điều mình tiếc nuối là nếu mục tiêu của truyện là nhân vật phản diện (thụ) nghịch tập ngược nhân vật chính thì…chậc chậc, tác giả đã thất bại hoàn toàn. Mình không chê bai gì đâu, tác giả viết hay lắm, mình thích truyện này, nhưng nó vẫn còn khá nhiều khuyết điểm mà mình sẽ không quyết định bỏ vào kho vàng coi đi coi lại.

    Ngay từ đầu tập đến bây giờ, tính ra thụ và công trải qua cũng mười mấy kiếp rồi, nhìn chung mình chỉ thấy chừng 1, 2 kiếp là nội dung đặt ra ‘nhân vật chính’ đúng với nhiệm vụ của nó. Còn lại, mình cảm thấy thụ mới là nhân vật chính, đám người kia là nhân vật phản diện.

    Nhân vật chính cần điều kiện gì? Nội dung phải là chính trực, sáng lấp lánh quang minh. Không nói đến trong nội tâm bọn họ xấu xa, âm mưu âm kê thế nào nhưng mà hành động bên ngoài phải là chính phái mới đúng nghĩa. Chúng ta đọc cũng nhiều truyện rồi, chưa từng thấy loại nhân vật chính nào toàn làm chuyện xấu xa nhiều thế này. Ban đầu tác giả viết nội dung nhân vật chính đúng quỹ đạo, ví dụ kiếp 1 ấy, nhưng càng về sau càng kỳ cục.

    Ví dụ một trường hợp, lúc ấy công đánh lộn với chủ thần nên đẩy thụ ra thế giới hiện thực, không muốn thụ chết chung với mình (giữa truyện rồi). Thụ iu công quá, thế giới thực thì chủ thần đã khống chế tất cả máy tính đang tạo phản, quân đội nhờ siêu hacker là thụ đi cứu thế giới, nên thụ đồng ý vào lại chủ thần để đưa công ra ngoài. Thụ trở về kiếp đầu tiên, tức là cái lúc xưa lần đầu tiên thụ bị chủ thần bắt làm nhân vật phản diện.

    Nội dung bản chính thức là: Thụ (nhân vật phản diện) tổng tài công ty, lúc trước hoa hoa công tử nhưng thấy nữ chính thì từ đó chung tình lên bờ xuống ruộng. Nữ chính sống trong cô nhi viện, vượt khó vươn lên, tổng tài mời nữ chính về làm việc cho mình, lương cao vất vưởng. Tổng tài thương nữ chính đến nỗi muốn gì cho nấy nhưng chẳng bao giờ đòi lên giường. Nữ chính có tài trong lĩnh vực thiết kế game. Nữ chính có bạn trai là nam chính, cô ta vừa dụ dỗ tổng tài bung tiền cho mình, một số tiền lớn để phẫu thuật chữa bệnh cho em gái vừa trích ra cung cấp tài chính để bạn trai lập công ty. Nam chính là con trai riêng của ba tổng tài. Ba tổng tài là thầy dạy văn, rất được người ta khen là đạo đức này nọ nhưng ông qua lại với mẹ nam chính, anh ta sinh ra sớm hơn tổng tài một năm. Nam chính có tài trong lĩnh vực máy tính, lập công ty, lại có bạn gái là nữ chính tuồn thông tin mật công ty của tổng tài. Nam chính cướp thành quả, đăng ký sản phẩm trước, còn táp ngược lại tổng tài, kiện tổng tài ăn cắp sao chép sản phẩm của công ty anh ta. Song song đó nam chính nhờ một cô gái lẳng lơ gài bẫy tổng tài giả bộ bị cưỡng hiếp, tống tổng tài vào tù. Sau tổng tài cửa nát nhà tan, mắc nợ chồng chất, mẹ tổng tài bị chồng bỏ, con thì phế tuyệt vọng nên nhảy lầu tự sát. Tổng tài đường cùng lái xe tính đâm chết nam nữ chính nhưng cuối cùng mình bị chết. Nam chính mua lại công ty của tổng tài, cùng nữ chính phát triển tài năng, người người ngưỡng mộ.

    Thật không hiểu nổi vì sao nam chính hại tổng tài ghê gớm như thế, trong khi tổng tài và mẹ thì thậm chí không biết anh ta là ai, không biết chồng bà ngoại tình có con riêng. Nữ chính biết tổng tài yêu mình, theo đuổi mình nhưng lại bắt cá hai tay, mượn tiền người ta cho bạn trai gầy dựng công ty, bán tình báo công ty cho bạn trai, ha ha.

    Đây là nội dung câu chuyện, không dính gì đến tình cảm cá nhân, nội tâm hoạt động. Nhìn đơn thuần mặt hành động, bạn có thấy nhân vật chính nào dùng cái kiểu bỉ ổi như vậy chưa? Nếu mấy truyện khác bạn xem, nhân vật chính công và thụ toàn dùng kiểu này hại nhân vật phản diện, nhưng nhân vật phản diện đó chưa từng hại nhân vật chính cái gì, thì bạn có xem tiếp không? (không nói đến kiểu kiếp trước bị hại kiếp này trọng sinh nhé) Loại đặt ra này thích hợp nhân vật phản diện hơn.

    Cho nên nói, nếu tác giả viết kiểu nội dung như nhân vật chính làm những việc ‘chính phái’ nhưng đạo đức giả rỗng ruột, mặt ngoài chính phái, ngầm thì mọi thứ thuộc về mình thì hay hơn nhiều. Nhớ từng coi bộ mạt thế trọng sinh cũng không hay gì, nhưng có nhân vật phụ (phản diện) khá ấn tượng. Anh ta là đội trưởng dị năng, ‘chính phái’ 100%, anh ta giúp người, dương quang, chính nghĩa, nhưng cái chính nghĩa của anh ta làm người lắc đầu. Anh ta cứu người, nhưng gặp nguy hiểm thì bỏ lại đồng đội (thụ) cho tang thi cắn, bứt rứt thầm nghĩ: xin lỗi, hy sinh một người vì mọi người đi, tôi phải sống để cứu nhiều người hơn.

    Đấy! Cái kiểu ‘chính nghĩa’ như thế bị ngược mới thích. Hy sinh một người vì cứu càng nhiều người hơn, ai dám nói đây là sai? Nhưng nó lại là hành động ích kỷ tàn nhẫn, bị ngược cũng đáng tội. Nếu tác giả viết được những câu chuyện như vậy thì hay, còn mình đọc bao nhiêu kiếp của thụ, thấy nó như câu chuyện bình thường thôi. Nhân vật chính gì mà giật chồng cướp bồ cướp tiền giết người ta cửa nát nhà tan, trong khi nhân vật phản diện không hại nhân vật chính hoặc có thì làm nhè nhẹ chứ không hại nhân vật chính tơi tả gì.

    Haiz, nói chung bộ này hay nhưng không phải siêu phẩm.

    Liked by 1 person

    • julietran110 22/08/2015 lúc 14:01 Reply

      Ta lại thấy đây là cái hay của tác giả. Khúc đầu thì tác giả để chúng ta tưởng đây là các thế giới song song hay xuyên thư gì đấy do chủ thần quản lý, hành động của thụ chỉ là sự phản kháng của 1 người bị ép vào vai phản diện quá nhiều. Nhưng càng về sau, tác giả từ từ tiết lộ đây chẳng qua là các thế giới ảo tưởng mà “nữ hoàng” bày ra để giam cầm những người có tinh thần lực cao như thụ, sau đó thu hút năng lượng từ sự hỉ nộ ái ố của họ để phát triển. => Các câu chuyện trong này ko phải tạo ra để giáo dục gì cho nhân loại, chỉ là làm sao để nv họ đóng vai càng thảm càng tốt, để họ uất ức mà ko làm gì được. Các nv9 trong này cũng không phải là con người chính nghĩa mẫu mực gì cả, họ chỉ là sủng nhi / con cờ của nữ hoàng, được cung cấp các bàn tay vàng to sụ, nên làm gì cũng dễ dàng thành công (dù đúng hay sai) rồi truyền năng lượng về cho nữ hoàng mà thôi. Note thêm một điều, bản thân nữ hoàng là một cỗ máy tiến hóa, nó làm gì có tam quan => những nv nó tạo ra cũng ích kỷ thủ đoạn như “mẹ” là bình thường.

      Tóm lại ta thấy cách thụ hành xử trong các thế giới này là đúng đắn, người ko đụng ta, ta ko đụng người, người cho ta là phi nghĩa, thì ta “gài” người vô tình thế tương tự, để coi người có chính nghĩa hơn ta hay không. Nếu nv9 bản chất ko tệ (vd thế giới mạt thế) thì kết cục sẽ tốt, nếu nv9 vốn ác độc thì kết cục thê thảm là đáng.

      Số lượt thích

      • Tinhvặn 22/08/2015 lúc 16:43 Reply

        ừm, mình nói rồi, truyện này hay. cơ mà nó không đến tầm siêu phẩm, cái vụ giáo dục đạo đức thì mình không yêu cầu đâu, chúng ta đọc truyện giải trí chứ không phải để học môn đạo đức. Nhưng mà, phải chi tác giả đừng bảo cái câu đây là truyện về nhân vật phản diện nghịch tập xử lại nhân vật chính thì mình đã không thất vọng rồi. Nói sao đây, lúc đọc dòng cam đoan ấy, mình rất háo hức mong chờ ấy, vì mình thích cái kiểu nhân vật chính não tàn bị ngược, là thật sự ‘chính phái’ lại bị ‘tà ác’ ngược tả tơi. Như Hoàn Châu Cách Cách ấy, chúng ta biết nó não tàn nhưng khối người trên thế giới lại mê nó, mấy bạn não tàn trong ấy hô hào tình iu này nọ cứu vớt thế giới, đúng là không sai, nhưng lại làm mấy hành động não tàn, lúc này mà nhân vật phản diện ngược thì rất thích nha. Haiz, nhưng mình phải thất vọng là hóa ra trong truyện này nhân vật chính chẳng ai ‘chính phái’ hết, kiểu như thụ hành bọn họ là quá đúng tội rồi, tự dưng bùn. Nói chính xác hơn là mình muốn thấy ‘người xấu 100%’ ngược người tốt 100%, nghe biến thái nhể LOL

        nói đến nhân vật Tử Hiên thì mình cũng thích anh ta. Tình iu là cần điều kiện, dù là nhất kiến chung tình hay nước chảy đá mòn, tất cả cần có điều kiện ươm mầm tình yêu. Tình yêu của Tử Hiên rất thuần khiết, mình thích Tử Hiên iu âm nhạc, iu đến nỗi iu lây những người diễn tấu âm nhạc. Tử Hiên như vậy thật đáng yêu, nên anh mới diễn tấu ra những nốt nhạc hay, vì tình yêu thuần khiết cho thần âm nhạc. Nhưng rồi trái tim của Tử Hiên thay đổi, anh yêu thụ, và âm nhạc của anh không còn nữa. Đừng bảo Tử Hiên không xứng với thụ, dù ban đầu Tử Hiên thích thì vì có điều kiện, dù ban đầu anh làm nhiều lỗi lầm, nhưng cuối cùng, chính anh là người cứu thụ (dù thụ không cần). Bàn tay quý giá nhất để đưa anh đến âm nhạc, chỉ vì cứu thụ mà anh sẵn sàng đứt gân tay, từ nay không bao giờ đánh đàn được nữa. Đây không phải là tình iu thì là gì? Vì thụ, anh sẵn sàng tố cáo cha mẹ mình, không vì quan niệm đạo đức gì mà vì anh iu thụ và không tha thứ cho người tổn thương thụ. Tình iu của anh vẫn thuần khiết, chẳng qua từ iu âm nhạc chuyển sang iu thụ.

        Nên mình thấy tiếc cho bài nhạc của Tử Hiên đã không được thụ đàn, không được thụ tha thứ. Nói cho cùng Tử Hiên là con người đơn giản mà câu chấp, anh đã trả giá cả ước mơ, khát vọng, sinh mệnh của mình cho tình iu này, thụ không thể cho anh một bài nhạc để giải thoát, hơi tàn nhẫn.

        Túm lại, mình thích Tử Hiên ^^

        Số lượt thích

  17. huyetsac91 22/08/2015 lúc 20:19 Reply

    ╮ (╯-╰”) ╭ haiz, tốn thời gian cmt quá, thôi thì 9 người 10 ý, xem truyện thấy thích là được rồi, người này ghét người kia thích là chuyện bình thường, có thể với nhiều người truyện này đầy sạn, không hay, nhưng ít nhất với mình thì truyện này hoàn mỹ rất hay ╮ (╯-╰”) ╭ mặc kệ ai đúng ai sai nhưng ít nhất là cái tích phân gần 1 tỷ của nó cũng chứng mình người ta thích đọc truyện này ╮ (╯-╰”) ╭, cmt cuối cùng của mình trong truyện này, cảm thấy mệt tâm ╮ (╯-╰”) ╭ đi ngủ và mơ về thụ

    Số lượt thích

    • julietran110 23/08/2015 lúc 11:18 Reply

      Thấy bạn nhiệt tình đáp trả như thế, ta hiểu bạn yêu truyện này đến mức nào. Mà khi đã yêu cuồng nhiệt rồi thì bất cứ gì của người iu đều là hoàn mỹ, mọi góp ý đều là sự đụng chạm, nói chi là ta còn “âm mưu gả ép” thụ cho 1 kẻ khác ngoài công (dù ý ta ko phải vậy, nhưng chắc cách nói của ta làm bạn nghĩ vậy). Thế cho nên ta cũng dừng thôi, đúng sai gì để người đọc tự cảm nhận lấy.

      QUAN TRỌNG NHẤT là dù tranh luận thế nào, những bình luận trên đây đều là của những người yêu thích truyện này, tuy mức độ nặng nhẹ có khác. Thế cho nên những bạn chưa coi thì cứ yên tâm mà down nhé, đừng thấy tụi tớ phản bác nhau ghê quá mà sợ. Coi truyện thì ko sợ khen này chê kia, chỉ sợ coi xong mà chán đến ko có gì để nói.

      Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.

      Số lượt thích

  18. portrait005 23/08/2015 lúc 14:06 Reply

    Dám mình là người duy nhất thấy truyện này CHÁN ngay từ thế giới đầu tiên, Tại trước đó nghe tán thấy ghê quá, nhưng đọc xong thấy chưng hửng hết sức. Miêu tả thụ là siêu thiên tài, gần như TRÙM thế giới, nhưng đấu thương trường chán hết sức, kết cấu thì rời rạc, đối thủ thì ngu ngốc. Đúng ví dụ kinh điển của “thùng rỗng kêu to”. Qua thế giới thứ 2 thì ko lết nữa. Đang nghĩ hay tại mấy thế giới đầu tác giả chỉ viết sơ sài, càng về sau sẽ hay hơn. Nhưng đọc cmt của bạn Tinhvặn thì thấy thôi chắc sau cũng chẳng khá khẩm hơn gì, vì vấn đề bản nói CHÍNH XÁC là cái mình nghĩ. Nhân vật chính gì toàn lũ ko ngu ngốc thì cũng là giả dối ti tiện, sao kì vậy O__o
    Truyện vẽ mặt thích nhất là những truyện tô bàn tay vàng nhưng vẫn nổi bật cái thông minh của nhân vật, vừa coi vừa vỗ đùi ca thán mới hay. Truyện này còn chưa được đến tầm ấy.

    Số lượt thích

    • Tinhvặn 23/08/2015 lúc 16:55 Reply

      Ax, bạn nói vậy làm mình thấy tội lỗi quá. Nói thật lòng đi, cá nhân mình cảm thấy truyện này khá tốt, dĩ nhiên nó không tới tầm siêu phẩm nhưng không tệ đâu, ưm, chắc thuộc hàng ngọt ngào coi dưỡng nhan. Khá nhiều người comt rồi nên đáng ra mình không muốn viết nhiều về đánh giá truyện nữa, nhưng thấy bạn nói vậy thì mình nghĩ nên đính chính một chút, kẻo vì cái comt trước của mình làm bạn hiểu lầm truyện.

      Bản thân mình đã coi hết truyện rồi nên mình nói thế này, các thế giới đầu của truyện, chán. Tác giả viết rất nhanh, hơn nữa chăm chú khá nhiều vào thụ ngược nhân vật chính, tình cảm công thụ ít khi đào sâu vào. Tuy nhiên, bắt đầu từ thế giới mạt thế trở đi (gần giữa truyện về sau) thì truyện đã bật lên độ cao mới. Nửa đầu truyện mình chấm thang 6, 7d, không quá hay nhưng đủ kéo mình lết tiếp, đến giữa truyện (kiếp mạt thế) thì truyện sáng rực lên, mình chấm khoảng 8.5d.

      Ban đầu, đọc truyện cảm giác thụ như con mèo kiêu ngạo, tài hoa lóng lánh (nhưng tính ra bạn ấy luân hồi vạn kiếp, thời gian rất dài nên có siêu nhưn cũng không lạ gì, kiểu như người trưởng thành thì hiểu đời, kiến thức rộng lớn con nít 7t ấy, tại mình ăn cơm nhiều hơn nó tận chục năm mà). Cảm thấy tình cảm công và thụ khá hời hợt vì gì đâu iu nhau lẹ quá, hơn nữa công iu thụ khi thụ đóng giả tính cách nhân vật đó, không iu con người thật của thụ. Nhưng khi công đuổi theo thụ qua từng kiếp từng kiếp, mình thấy rung động vì sự si tình của công. Lúc này mình phá bỏ thành kiến giới hạn, anh công thật sự theo đuổi iu thụ chứ không phải iu các vai phản diện thụ. Bao nhiêu kiếp thì anh luôn là người đầu tiên tìm thấy thụ, bảo vệ thụ.

      Lúc này mình thấy bất mãn với thụ, gì đâu toàn thụ động chờ công tìm, iu mình không hà. Nhưng khoan, thụ cũng lột xác, ban đầu từ vô tình, kiếm người iu cho qua nỗi cô đơn đến dần thói quen anh công. Thụ bắt đầu mong chờ qua từng kiếp, rồi thụ dần chủ động tìm kiếm công trước khi anh tìm thụ. Đến kiếp mạt thế, hai người bỏ lỡ nhau khá là cay đắng. Khi ấy thụ rất vất vả cực khổ, có nguy cơ sẽ biến mất vĩnh viễn, hành hạ cả thể xác lẫn linh hồn, nhưng thụ liều lĩnh hết tất cả không đơn giản vì sống còn mà vì muốn bên anh công. Có những người iu thụ, bên thụ nhưng thụ lại chỉ chăm chăm tìm anh công. Có thể nói mặc kệ người kia đui què sứt mẻ, nếu đó là anh công, thụ chấp nhận ngay. Nếu người kia không phải anh công, dù có ưu tú đẹp trai thần thánh tới đâu, thụ chỉ thấy ghê tớm không ngần ngại đá đít ngay, không cho phép tới gần mình. Tình cảm thụ dành cho công đã rất sâu sắc.

      Bắt đầu từ đó thì hai người tìm nhau, iu nhau sâu đậm không thông qua hình tượng giả bên ngoài nữa. Thụ thậm chí tìm cái xác thế giới bên ngoài, rót các con số (tiểu công, vì ảnh là số liệu giả tưởng, không phải con người, không có linh hồn) vào cái xác này. Nghĩ lại thụ thật điên cuồng, hành động này không khác gì con người iu người máy. Lúc cái xác tỉnh lại, do khởi động dữ liệu nên ban đầu hoàn toàn không nhớ thụ, cư xử bình thường như chủ nhân cái xác. Thụ đã tính giết người, vì nghĩ cái xác đó chiếm hết năng lực anh công, nhưng thụ ráng kiềm, bình tĩnh quan sát thêm. Khi công chiếm quyền kiểm soát, thụ hôn anh nồng nhiệt muốn nuốt sống, giây sau nhân cách thật cái xác tỉnh lại. Biết không phải là công thì thụ ghê tởm nôn ói, súc miệng ngay LOL

      Tóm lại tình cảm công thụ ổn, diễn tiến rất tốt. Về âm mưu thì…không thắt não, nhưng cũng không đến nỗi ngốc bạch, tạm được đi. Điều đặc biệt nữa là thụ rất mạnh, tài hoa, nhưng thụ chưa bao giờ có ý nghĩ phản công, điều này rất đáng quý. Thụ cũng có ý thức giữ gìn thân thể rất tốt, dù trong thế giới ảo hay ngoài đời thật, trừ anh công ra thụ ghét nhất ai đụng vào mình, thụ nghĩ cậu chỉ thuộc về anh.

      Nhìn chung truyện này đạt chuẩn cho mảng nhàn nhã, ấm áp, ngọt ngào ^^

      Số lượt thích

  19. dailaogia 23/08/2015 lúc 18:57 Reply

    Ta đã đọc xong tr này rồi.
    Cảm xúc là. .. sảng khoái. .. sảng khoái. … sảng khoái…..\ ^♡^/….
    Giống như khi đi trời nắng trên 40 độ. .. ta bỗng nhiên có 1 ly nước tinh khiết , sau đó xuất hiện đường, 1 quả chanh…. Cuối cùng là 1 vài viên đá. …
    Bạn sẽ có cảm giác thế nào. ????.. ♡_♡!!!!!
    Thấy mọi người cứ tranh cãi làm ta có suy nghĩ. Người có thể ở bên cạnh thụ chỉ có thể là công. Nếu ai theo doi kĩ từ đầu thì các bạn sẽ biết chỉ có thụ mới làm cho công trở thành một linh hồn có đầy đủ cảm xúc chứ ko phải là một chuỗi số liệu. .. cho nên công theo thụ từ linh hồn mà công có. Còn thụ, sau quá trình bi thảm bị chủ thần hay nữ hoàng tàn phá. .. e đã quá giỏi, e dùng để cúng bái mất rồi. .. và dĩ nhiên người có thể sánh với e có thể là ai nào?
    Máy tính … chuỗi số liệu hay công. .. toàn năng + sắc thú. . Chỉ sắc mình thụ
    ….
    Ps: thực chất tr này là cuộc đấu tranh của công thụ với nữ hoàng, cho nên các thế giới mà thụ đi qua có ko đúng thực cho lắm thì các bạn đừng thắc mắc. Khi thụ làm vai phản diện là bị buộc, điều duy nhất thụ phải làm là chết. .. cho nên …. e ấy đã trở thành biến thái cũng đành chịu
    Ps2: điện thoại thật khó viết khiến cho những lời của ta thành tóm tắt, ai hem hiu ta nói gì thì cũng đừng đá ta
    Ps3: thank nguyệt nhìu. .. ♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡ gửi nàng vạn nụ hôn

    Số lượt thích

  20. phungmeo 03/09/2015 lúc 12:24 Reply

    công nhận hay da man

    Số lượt thích

  21. Minh Yên 18/09/2015 lúc 01:57 Reply

    Ôi mẹ ơi, đầu tiên em có phản ứng là tích phân chót vót của chót vót luôn quá. Thứ hai đọc cmt của mọi người làm em ngứa ngáy. Thôi, em xách dép đi đọc truyện đây hihi cám ơn cô Nguyệt nhé :)))

    Số lượt thích

  22. ๖ۣۜThanh ๖ۣۜNhiên 19/09/2015 lúc 20:36 Reply

    Ta vừa mới xong thế giới em thụ làm thiên tài Dương Cầm. Nói thật thì ta thấy anh công bên lề có đáng thương đấy nhưng nếu nói cho ảnh trọng lai gì đấy thì ta thấy khó lắm, bởi vì yêu của anh ấy… cao giá quá xá. Nếu làm không khéo lại hóa càng vụng về thì thảm.
    Thấy có bạn nhận xét em thụ bạch liên hoa, cứu thế làm hắc hóa “chân mệnh thiên tử” thì ta thấy cũng bình thường vì ta rất tán đồng với quan niệm của tác giả về người tốt và người xấu: con người vừa là tồn tại xinh đẹp nhất cũng là xấu xí nhất, vừa cao thượng rồi lại thấp hèn, vừa dũng cảm mạnh mẽ rồi lại cũng có phần nào nhu nhược, ích kỷ. Ở thế giới chủng điền là nvc tham hư vinh quá mà hình như là nvc thụ đó yêu cầu 1 người bảo vệ mình và người nhà thôi mà có ai nói phải kết làm bạn lữ mới là bảo vệ đâu? Chỉ tại tác giả miêu tả tình cảm hơi nhạt nên mới thành sạn thôi. Thế giới Cung Đình (công thụ là ngụy phụ tử) thì ta không có cảm tình với căp nvc bị nockout đó tí nào, yêu mà nghi ngờ lung tung, chèn ép nhau như tử địch, đặt mình cao quá xá… ta thấy trước khi thụ xuyên đến thì yêu này đã chẳng ra sao rồi, mình không ghét hắc hóa nhưng mà cả công lẫn thụ đều… thật là sống một kiếp rồi vẫn thiếu não như thế và có xu thế càng ngày càng thiếu thì thôi rồi (¯―¯٥)ԅ Qua thế giới AOB thì ườm ta thích vụ nghịch tập lột xác thật phấn kích nếu miêu tả kĩ chút thì tuyệt biết a~~~ Công yêu là do bóng dáng thụ trên người của nvc thụ thoai mà có sao đâu ta cho qua ngược cũng đã rồi mà. Rồi sau khi về thế giới thực rồi quay lại thụ chủ động hơn, tình cảm cũng sâu sắc chậm rãi hơn ta thích em thụ phản kích lại mấy cái thế giới em ấy chịu khổ khá hay so với mấy cái xiếc ban đầu (thật là xiếc bởi ẻm chưa ra sức nhiều bình bình đạm đạm sao ấy).
    Nói chung thì ta thấy chuyện hay nhưng nếu bảo đề cử… ừm còn chưa đến ngần ấy, tốc độ xuyên nhanh này hơi bị nhanh quá nhiều chỗ nếu xử lý tỉ mỉ hơn sẽ hấp dẫn nhưng vì lướt qua mà thành sạn. Đọc giải trí rất tốt (có cảnh H thì càng tốt dạo này che rèm không hà)

    Số lượt thích

  23. bangtuyetnguyen 20/09/2015 lúc 15:57 Reply

    cảm ơn nguyệt đã cv truyện này, đã đọc xong, hay lắm, rất thích luôn (๑ˇεˇ๑)
    cũng đã đọc xong cm của các bạn, chỉ có 1 suy nghĩ: “trời ạ, tùy cảm nhận của từng người thôi mà!!!” có những truyện được các bạn ca ngợi hay lắm, công thế nọ thụ thế kia, lại còn ko đọc thì phí, rồi là hủ mà ko đọc truyện này thì ko phải hủ; làm t máy lần muốn đập đầu vào tường, có những truyện ta chỉ đọc 1 chương, thậm chí đọc văn án là ta đã ném rồi. trở lại truyện này, nhiều b ko thích nội dung, tình tiết, công hay thụ, n t thấy truyện này hay, thích tính cách cả công lân thụ luôn, là truyện duy nhất của thể loại khoái xuyên mà t lưu lại ♡♡♡

    Số lượt thích

Emo : (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: