Author Archives: Bạch Phách Dạ Liên

thông báo từ dạ liên

Mình đăng post này để thông báo về việc mình đành drop bộ phi nguyệt như tuyết, thật sự mình rất muốn làm nhưng vì laptop của mình vừa bị trộm mất, tất cả các chương mình làm được lưu bên trong đã  đi theo em nó, giờ mình không hề có máy ( và không biết khi nào có) nên mình sẽ drop nó, nếu có bạn nào hảo tâm nhận làm thì mình vô cùng ủng hộ.

Nguyệt ơi, có lẽ mình sẽ ngưng edit truyện vì vài lí do

Rất xin lỗi vì việc này

[PNNT] Chương 34

Dạo này mình bận chút chuyện nên lâu mới có chương mới

Chương 34

Khúc dạo đầu

“Hô. . ” Dạ Như Tuyết đem linh khí tán ngoài không khí thu hồi vào cơ thể, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Dạ Phi Nguyệt ngồi bên thấy hắn khôi phục thần thức,  đi đến ngồi vào trong ngực Dạ Như Tuyết, chờ đợi hắn thanh tỉnh hoàn toàn. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 33

Chương 33

Làm khó dễ

“Cung chủ!” Những người khác khi thấy rõ hình dáng của Dạ Như Tuyết liền cùng sợ hãi tahn một tiếng, này cũng không thể trách bọn họ, ba năm không thấy, giờ hình dáng Dạ Như Tuyết lại xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất như vậy, trường phát ngân sắc tới thắt lưng, song mâu là bích lục sắc.

“Cung chủ, ngài đã trở lại!” Dạ Huyền sắc mặt bình tĩnh nói, nhưng là thông qua thân thể hơi run rẩy của hắn có thể thấy được nội tâm của hắn đang vô cùng vui vẻ, thật là dật vu ngôn biểu. ( tình cảm bộc lộ trong lời nói )

“A. . . . . . Đã trở lại! Hồi cung!” Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 32

Chương 32

Hồi cung

“Oa nhi!” Dạ Như Tuyết đem quang cầu tam sắc ôm lấy, nhìn quang cầu xa lạ trong tay hắn không biết nên hạ thủ như thế nào, loại quang cầu này thật sự vượt qua nhận tri của hắn.

Đột nhiên, Điêu Nhi nhảy bổ vào mặt trên của quang cầu, mở ra cái miệng nhỏ nhắn trái ngược với thân thể to lớn của mình cắn xuống. Bởi toàn bộ tinh thần của Dạ Như Tuyết đều tập trung suy nghĩ làm sao đem Dạ Phi Nguyệt từ trong quang cầu ra nên nhất thời không có chú ý Điêu Nhi, tới khi phát hiện thì Điêu Nhi đã ăn được vài miếng của quang cầu, hình như mùi vị rất ngon. Tam sắc quang khi bị Điêu Nhi cắn thì giống như là thực thể, nơi bị ăn giống như lỗ hổng của xác đản ( trứng ), biết được điểm này thì Dạ Như Tuyết liền bắt Điêu Nhi nhanh nhanh ăn tiếp. Chỉ chốc lát sau toàn bộ quang cầu đều biến thành thức ăn chui tọt vào bụng của Điêu Nhi, sau khi ăn xong Điêu Nhi còn thoải mái đánh cái ợ tỏ vẻ thật no, nhảy lên vai của Dạ Như Tuyết, lười biếng nằm sấp xuống, bất động. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 31

Chương 31

Thức tỉnh

“Lại đây!” Nghe vậy, Dạ Linh vui vẻ tiêu sái lại gần, thân thể như xà không xương mềm nhẹ dựa vào người Dạ Linh.

“Linh, đừng tức giận  được không! Ngươi tức giận  ta sẽ đau lòng !” Dạ Linh ôn nhu nói.

Kỳ thực trên giang hồ đồn đãi rất nhiều chuyện không nên tin, ma nữ người gặp người sợ trên giang hồ kỳ thực là hai người, chỉ là bởi vì hai người này có bộ dáng giống hệt nhau nên giang hồ đem hai người trở thành một người mà thôi. Kỳ thật cũng có thể ở trong lòng hai nàng đã tự xem cả hai là cũng một thể, có cùng một người hay không cũng chẳng có gì khác nhau. Dạ Linh cùng Dạ Linh là một đôi song bào thai, các nàng có tâm tính cảm ứng tình tự lẫn nhau rất cao, người kia đang nghĩ cái gì thì người còn lại cũng sẽ biết. Trên thế giới này không có người nào có thể quan trọng hơn đối phương, bởi tâm linh tương thông nên chiếm hữu dục đối với đối phương rất mạnh, từ lúc các nàng có tri thức khi còn trong bụng mẹ cho tới giờ hai người đều ở chung một chỗ, lần này Dạ Linh không cẩn thận cọ cọ mặt Trữ Nhược Sương đã khiến Dạ Linh rất tức giận. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 30

7d6d606ce0e8adf45e07a138ea5b738229a922e0235d7-GDfmwr_fw658Chương 30

Yêu nữ

“Ba. . . . . . Ba!” Tiếng vỗ tay đột ngột vang lên trong căn phòng tối đến không thể thấy rõ năm đầu ngón tay. Cửa mở ra vang lên thanh âm ‘ chi nha ‘.

“Cầm đèn!” Bên trong vẫn một dạng vô thanh vô tức ( im hơi lặng tiếng ), nhưng nội thất cũng đã dần dần sáng lên.

Dưới ánh nến lập lòa cuối cùng cũng có thể nhìn rõ ràng mọi thứ trong phòng, trang trí bày biện bố cục không tệ, nhưng khí cụ hơi nhiều nên không gian trở nên nhỏ hẹp hơn, hơn nữa mấy thứ khí cụ này rất là quái dị không giống như những vật dụng bình thường thường hay sử dụng trong gia đình, những khí cụ này hay bắt gặp được trong ngục nhưng cũng không hẳn là giống hoàn toàn. Bốn bức tường vô cùng sạch sẽ nhưng tường bên trái lại có chút bất đồng. Trên tường có một nữ tử y phục không thể che đậy hết cơ thể, nàng được treo lên thành hình chữ đại ( 大 ), bởi vì tóc của nàng rối tung xõa dài xuống cho nên không thể thấy rõ bộ dạng. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 29

Chương 29

Ngủ say

“Phụ thân. . . . . .”

“. . . . . .”

“Ta để cho người dạy Trữ Nam Hiên chỉ bởi vì Trữ Nam Hiên có chút giống Tiểu Thần thôi, bọn họ đồng dạng không được ‘mẫu thân’ yêu thương. Ta. . . . . . Đau lòng TIểu Thần, ta nghĩ đến nếu như lúc ấy cho Tiểu Thần một lựa chọn bất đồng thì Tiểu Thần có lẽ sẽ không phải chịu nhiều khổ sở như thế, có phải hay không sẽ không phải tiêu thất! Cho nên ta cho Trữ Nam Hiên có được sự trợ giúp từ ngoại giới, để cho hắn có được năng lực sinh tồn, có được thực lực tự bảo hộ mình, ta chỉ muốn để hắn ( Trữ Nam Hiên ) đại biểu cho Tiểu Thần, để hắn sống thay cho Tiểu Thần mà thôi, thay Tiểu Thần lựa chọn đi một con đường khác, sống một cuộc sống khác! Cho nên Trữ Nam Hiên không giống với người khác là vì vậy!. . . . . . . ”

“Oa nhi. . . . . .” Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 28

Chương 28

Nhớ lại

“Oa nhi, ngươi thích hắn?” Dạ Như Tuyêt nhướng mày hỏi.

“Không thích!” Dạ Phi Nguyệt trả lời rõ ràng, bởi Trữ Nam Hiên cho y cảm giác không như cái ôm ấm áp của Dạ Phi Nguyệt nên y không thích Trữ Nam Hiên. Dạ Phi Nguyệt dùng tiêu chuẩn đó để phán đoán thích cùng không thích, hiên nhiên rất khó có ai có thể đạt được tiêu chuẩn đó vì trên thế giới không thể tìm ra người có khí chất y hệt Dạ Như Tuyêt. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 27

 Chương 27

Hướng dẫn

Ngón tay thon dài khung xương rõ ràng của Dạ Như Tuyết múc một ít nước nhẹ nhàng chà lau khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy trần ô (bụi bặm ), chỉ chốc lát liền hé ra tiểu kiểm ( gương mặt nhỏ nhắn, nó bị lặp từ nên ta để hán việt) tuyệt mĩ. Ngón tay linh động chậm rãi từ trán Dạ Phi Nguyệt trượt xuống, khi đi đến cánh môi phấn nộn của Dạ Phi Nguyệt, ánh mắt Dạ Như Tuyết dần trở nên mê ly sâu thẳm, thủ chỉ (ngón tay)khinh đạm miêu tả từng đường cong nơi cánh môi y. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 26

5df6307901bf592a714e244b7a5761ec7e404749116bc-fq0Dqd_fw658Chương 26

Chuyển biến tốt đẹp

Dạ Phi Nguyệt dùng phong cầu đem hai người bay nhanh đến Thú Hạp Cốc.

“Điêu Nhi, ở đâu?” Dạ Phi Nguyệt biết thời gian cấp bách nên hỏi một cách vội vàng. Dạ Phi Nguyệt mang theo Dạ Như Tuyết cùng Điêu Nhi đi tới hang động mà y từng hôn mê năm ngày tại đó.

“Thu thu. . . . . . Thu thu!” Điêu Nhi chỉ vào thạch bích đối diện  thu thu kêu to.

Chỉ thấy nó là một thạch bích vô cùng bình thường [đối với những tấm thạch bích khác], Dạ Phi Nguyệt nhận được tín hiệu của Điêu Nhi liền hiểu là nó đang nói tới một vách tường khác. Dạ Phi Nguyệt nâng tay phóng ra một đạo tử lôi, vang lên thanh âm ‘ cách cách, cách cách ’  . ‘Răng rắc’, nổ một tiếng, thạch bích như có công năng cảm ứng, lập tức có đá vụn rơi xuống, bụi bay mù mịt, chờ khi bụi tiêu tán đi thì lộ ra một thạch khác phía sau thạch bích. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 25

112491867898e8c5d3lChương 25 Mất tích

Dạ Phi Nguyệt đạp gió chậm rãi tiêu sái đi đến bên giường, bởi vì chuyện đột ngột xảy ra nên nữ tử trên thân Dạ Như Tuyết rơi vào tình trạng ngây ngẩn cả người!

Dạ Như Tuyết bình tĩnh nhìn Dạ Phi Nguyệt không ngừng bước lại gần, muốn từ trên khuôn mặt Dạ Phi Nguyệt đoán biết tâm trạng của y, nhưng hiển nhiên hắn thất vọng! Gương mặt tuyệt mỹ của Dạ Phi Nguyệt vẫn như trước hàn băng ngàn năm không đổi!

Khi đi đến trước giường thì lửa giận ngập trời trong lòng bỗng dưng không thấy nữa, thủ nhi đại chi (trở nên) bĩnh tĩnh khác thường. Dạ Phi Nguyệt lạnh như băng nhìn nữ tử trên người Dạ Như Tuyết. Bộ ngực sữa của nữ tử ép chặt trên lòng ngực Dạ Như Tuyết, một bàn tay khoát bên hông Dạ Như Tuyết, tay kia đặt ở phụ cận đai lưng của hắn. Tiếp tục đọc

[PNNT] Chương 24

Chương 24

Thanh minh

“Tiên, ‘tiệt’ làm xong chưa?”

“Làm xong rồi.” Dạ Tiên lau mồ hôi trên trán, mặt lộ vẻ vui mừng nói. Bởi vậy có thể thấy Dạ Tiên đã dồn toàn lực để trong thời gian ngắn nhất hoàn thành được nhiệm vụ.

” ‘Tinh tàm’ ta cũng có rồi, đi vào thôi.”

“Hảo!” Dạ Tiên, Dạ Dực, Dạ Phi Nguyệt ba người cùng đi vào Xuân các.

Nam tử nằm trên giường trừ bỏ sắc mặt có chút xanh trắng, trên trán phủ đầy tầng tầng mồ hôi lạnh ra thì căn bản nhìn không ra hắn đang bị trúng độc.

“Phụ thân, dược đã làm tốt rồi!” Tiếp tục đọc

%d bloggers like this: