Tag Archives: Hứa Vị trọng sinh kí

[ HVTSK ] Đệ nhất bách tam thập lục chương

136-Phiên ngoại chi ký ức dữ duyên tục

Trong mộng cảnh… Hắn chính là mặc quỷ tam hoàng tử, sau khi tàn sát Sở triều hoàng thất, chinh chiến Nam Cương, ở trên chiến trường chinh chiến Nam Cương, hắn kinh giác vì tâm trí của bản thân lại bắt đầu bị vây nhốt, bản thân càng ngày càng thô bạo cùng thị huyết, hắn phát hiện, ở trong lòng hắn ẩn dấu thanh âm mê hoặc, Vì vậy hắn bắt đầu nỗ lực phản kháng, nhưng phát hiện căn bản vô dụng, trái lại ở trên chiến trường suýt nữa bị giết, một phen chật vật chiến đấu anh dũng sau, hắn lảo đảo trốn thoát, nhưng lại rớt xuống huyền nhai…

 

Trong chớp mắt rớt xuống huyền nhai, hắn cho rằng mình sẽ chết . Trong hốt hoảng, hắn tựa hồ thấy một thân ảnh, một người vận thanh sắc bố y, khuôn mặt rất thanh tú , tuổi cũng chừng bằng hắn.

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Phiên ngoại chi đại lễ

135 – Phiên ngoại chi đại lễ.

Khi cánh cửa luân hồi mở ra, Trương Minh Thụy chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, ngay sau đó chợt nghe thấy tiếng một lão nhân đang lẩm bẩm lải nhải : “Sách! Phiền toái muốn chết! Phượng hoàng chết tiết kia không thể yên tĩnh chút sao ?! Mụ nội nó , thế nhưng đem ký ức cùng linh hồn tách ra ?! Còn đem ký ức ngưng kết thành linh khí ngàn năm hình thành ra linh thể ?! Ngô…… Không tồi, ý tưởng này thực mới mẻ độc đáo, không hổ là thối thí phượng hoàng! Thật sự là…… A! Không đúng! Không đúng! Ta sao lại đi ca ngợi hắn chứ ! Thối phượng hoàng! Lạn phượng hoàng! Đều do hắn! Nếu không phải hắn xuất ra cái chiêu thối là linh hồn tách rời ký ức này , ta như thế nào lại không tóm được hắn chứ ! A, còn có, lại còn làm ra chuyện như thế , hiện tại phải làm sao bây giờ? Trí nhớ đã thành hồn thể! Không thể chuyển thế cũng không thể tiêu diệt! Mẹ nó! Cho dù đem linh khí ngàn năm tán đi cũng vô dụng a! Ký ức của thần chi nhất tộc chính là một loại linh lực ngưng kết ! Má ! Phá phượng hoàng!”

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách tam thập tứ chương ( Chính Văn Hoàn )

134 Đại kết cục

Hứa Vị vừa nghe thấy , đầu tiên là ngẩn ra, lập tức nghĩ đến những hình ảnh từng thấy ở trong đại thụ thần bí, Ngọc Thần Nữ này yêu say đắm Trang Vân, mà Trang Vân kia cố tình còn cùng lão cha nhà mình bộ dáng giống nhau như đúc! Bất quá, hiện tại nói “Linh hồn của ta ”?? Hứa Vị trong đầu đột nhiên lóe ra một cái ý niệm, một cái ý niệm làm cho hắn kinh hãi đảm chiến – sẽ không phải…… Trương Minh Thụy chính là Ngọc Thần Nữ trước mắt này chuyển sang kiếp khác, sau đó…… lão cha nhà mình chính là Trang Vân kia ?!

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách tam thập tam chương

133 – Kết cục cuối cùng [8]

“Chúng ta đi xuống.” Mặc Tam dắt tay Hứa Vị , thản nhiên nói.

Mà lúc này, Sở Hiền theo sát phía sau cũng chỉ thấy đám người Mặc Tam hướng quang quyển màu trắng như một đại môn kia đi đến, Sở Hiền rùng mình trong lòng, vội thu liễm hơi thở, sau khi nhìn thấy Trương Minh Thụy cùng Phương Hạo Nhiên cũng rảo bước tiến vào quang quyển, mà thời điểm mắt thấy quang quyển kia sắp biến mất, hắn vội vọt vào.

Sau khi vào quang quyển, Hứa Vị vừa thấy cảnh sắc trước mắt không khỏi giật mình.

Lúc này, ở trước mắt hắn, là một sơn cốc. Sơn cốc này nổi lơ lửng như một cánh hoa màu hồng nhạt , trong không khí tràn ngập mùi thơm thản nhiên, cách đó không xa là một hồ nước trong suốt, hai bên là đại thụ chọc trời , lúc này , trong không khí còn truyền đến tiếng suối chảy róc rách , Hứa Vị tinh tế đánh giá, đột nhiên nhãn tình sáng lên, ngạc nhiên phát hiện, ở bên cạnh đại thụ, gần bên hồ nước có không hề ít dược thảo hiếm quý!

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách tam thập nhị chương

132 – Kết cục cuối cùng [7]

Ở thời điểm Trương Minh Thụy kéo tay Phương Hạo Nhiên tính toán chạy vào đại môn kia , Mặc Tam cũng thoáng hiện một cái, rơi xuống trước người Hứa Vị, Hứa Vị vừa thấy Mặc Tam đứng ở trước mặt mình, liền vội vàng kéo tay Mặc Tam , bắt mạch vấn chẩn , vừa khẽ bắt mạch vấn chẩn, tâm Hứa Vị gần như lạnh đi , khí tức loạn thất bát tao cùng kinh mạch đi ngược chiều là xảy ra chuyện gì nha!! Tưởng tượng tới mới nãy Tiểu Mặc còn ngoan cố chống chọi với cái bóng tông chủ kia , sắc mặt Hứa Vị liền trầm xuống, giương mắt gắt gao nhìn chằm chằm Mặc Tam, trong mắt đều là đè nén tức giận cùng đau lòng “Ngươi sao lại làm bậy như thế ?!”

Mặc Tam nhìn sắc mặt Hứa Vị âm trầm cùng tức giận đau lòng đè nén trong mắt, trong lòng ngược lại ấm áp, phản thủ đem tay Hứa Vị cầm chặt , thấp giọng nói “Ta về sau sẽ không .”

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách tam thập nhất chương

131- cuối cùng kết cục [6]

Mặc Tam vừa nhìn thấy đạo gió lốc kia bay phía Hứa Vị, đã muốn tiến lên, nhưng lúc này pháp lực trên thân đã bắt đầu xói mòn, Mặc Tam chỉ có thể trơ mắt nhìn đạo gió lốc kia bay về phía Hứa Vị , trong lòng nôn nóng lại phẫn nộ, may mắn Trương Minh Thụy thoáng hiện như quỷ mỵ, đúng lúc đem đạo gió lốc kia đỡ lấy , Mặc Tam âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, bước từng bước chậm rãi đi tới , đồng thời âm thầm vận công, hy vọng pháp lực có thể sớm hồi phục một chút.

“Không tốt? Ha hả…… Ta phục sinh tộc nhân của ta có cái gì không đúng? Ta giết hết địch nhân chắn ở trước mắt ta , thì có gì không đúng ?” thanh âm mềm nhẹ của cái bóng kia lạnh xuống .

Phục sinh tộc nhân? Hứa Vị mở to hai mắt, nhìn cái bóng trước mắt, nàng nói nàng phải phục sinh tộc nhân của nàng? Người chết có thể sống lại sao ? Hứa Vị trong lòng nghi hoặc.

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách tam thập chương

130 Kết cục cuối cùng [5]

Ở khi Phương Hạo Nhiên cùng Trương Minh Thụy đi về phía cấm địa , Hứa Vị cùng Phương Viễn, Tuệ Khả ba người thay nhau ra trận, rốt cục đem cửa lao đã khóa mở ra ! Ba người mừng như điên không thôi, vội vàng chạy ra khỏi địa lao, dọc theo cầu thang vội vàng chạy đi, mà ngay tại khi ba người cuối cùng cũng rời được địa lao , Tống Thần Nguyệt cũng đang chuẩn bị mở ra địa lao.

Hứa Vị , Phương Viễn vừa thấy Tống Thần Nguyệt, cũng không từ kinh ngạc “Ngũ di?”

Tống Thần Nguyệt nhìn Hứa Vị cùng Phương Viễn, biểu tình buông lỏng “Thật tốt quá, các ngươi không có việc gì chứ ?”

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách nhị thập cửu chương

129- Kết cục cuối cùng [4]

Sở Hiền gắt gao nhìn chằm chằm địa phương biến mất cuối cùng của Trương Minh Thụy, hồi lâu, khi không khí trong đại điện đều đã trất buồn trầm trọng làm cho người ta không thở nổi, Sở Hiền lại chậm rãi đem tầm mắt chuyển hướng Mặc Tam, nhìn chằm chằm sáu cái gia tộc lệnh trong tay Mặc Tam, ha hả cười lạnh “Không nghĩ tới nha, Trương Minh Thụy thế nhưng đứng ở bên ngươi , khó trách, khó trách……”

Vẻ mặt của Mặc Tam lúc này cũng là hoàn toàn đạm mạc, chỉ tùy ý đưa tay phóng sáu cái gia tộc lệnh lên trên đài giữa trung ương điện , mở miệng hỏi  “Hiện giờ trên tay ngươi và ta đều có sáu cái, nên giải quyết như thế nào đây ?”

Sở Hiền chỉ gợi lên khóe miệng , ý cười âm trầm “Ngươi hiểu hay không hiểu đây nhỉ ? Vương vị, Hứa Vị, ngươi lựa chọn thứ nào?”

Ánh mắt Mặc Tam nháy mắt đông lạnh, tay cũng chậm chậm nắm chặt thành quyền “Vị Vị ở đâu?!”

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách nhị thập bát chương

128 – Kết cục cuối cùng [3] …

Ở sau khi Trương Minh Thụy rời đi, Mặc Tam còn đứng ở nơi đó , nhíu mày suy tư về lời khuyên bốn năm trước, Trương Minh Thụy nói câu này là có ý gì ? Ở thời điểm Mặc Tam suy tư, cái bóng màu đen dưới chân Mặc Tam bắt đầu kéo dài , ngay sau đó Mặc Thất liền nháy mắt thoáng hiện, quỳ rạp trên đất, cung kính thấp giọng nói “Mặc Thất bái kiến chủ tử!”

“Tìm được Hứa công tử chưa ?” Mặc Tam trầm giọng hỏi, trong lòng nôn nóng, ngữ khí cũng có chút áp lực vội vàng.

“Thỉnh chủ nhân trách phạt!” thanh âm Mặc Thất có chút chột dạ cùng bất an “Mặc Qủy đạo đã lục soát khắp toàn bộ kinh thành, vẫn không tìm được Hứa công tử.”

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách nhị thập thất chương

127 – Kết cục cuối cùng [2]

– Chương này xin dành tặng cho nàng Tuyết Lâm. Không đi SN với nàng được. Món quà nhỏ thay lời chúc sinh nhật nàng vui vẻ 🙂

Khi Hứa Vị mở to mắt , chỉ thấy trước mắt hé ra khuôn mặt quen thuộc, tập trung nhìn vào, Hứa Vị trong lòng vui vẻ, là ca hắn Phương Viễn!

“Ca! Ngươi không sao chứ!?” Hứa Vị bật miệng hỏi.

Phương Viễn lúc này vẻ mặt lo lắng, vừa thấy Hứa Vị tỉnh lại , đầu tiên là sửng sốt, lập tức nhẹ nhàng thở ra, cười nói “Vị Vị, ngươi cuối cùng cũng tỉnh.”

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách nhị thập lục chương

126- Kết cục cuối cùng [1]

Thiếu nữ cũng chính là Tuệ Khả khi nhìn thấy Phương Hạo Nhiên đi tới, sắc mặt hơi đổi, lập tức liền rũ mi mắt, nhẹ giọng hô một tiếng “Phương bá bá hảo.” Dứt lời, liền ra vẻ ngại ngùng e lệ đứng ở một bên.

Mà Hứa Vị vừa thấy Phương Hạo Nhiên trên mặt liền vui vẻ, nhãn tình sáng lên, xoay người hướng Phương Hạo Nhiên bước nhanh đi tới, vui mừng nói “Cha! Ngươi đã trở lại!” Quay đầu nhìn về phía Trương Minh Thụy, tuy rằng đối Trương Minh Thụy cùng xuất hiện với cha hắn thì có chút kỳ quái, nhưng căn cứ vào lễ phép, Hứa Vị hữu lễ đối Trương Minh Thụy mỉm cười chắp tay “Hứa Vị kiến quá Trương đại nhân!”

Tiếp tục đọc

[ HVTSK ] Đệ nhất bách nhị thập ngũ chương

125 – Bắt đầu cuối cùng [5] …

Phương Hạo Nhiên đi theo phía sau Trương Minh Thụy, nhìn Trương Minh Thụy trước mắt bước đi rất nhẹ nhàng, nhìn dòng người vui đùa ầm ĩ chậm rãi lướt qua , tiểu quán bán son, người bán hàng rong thét to chào hàng , trước cửa tiệm rượu vui cười, trong quán trà bay tới hương trà thản nhiên, trong hoảng hốt tựa như về lại quá khứ ……

Chờ tới khi rốt cuộc cũng dừng lại ở trước một tiểu viện , Trương Minh Thụy xoay người, ngước nhìn Phương Hạo Nhiên đang lộ vẻ suy tư hoảng hốt, khóe miệng chậm rãi tràn ra ý cười ôn nhu đầy bất đắc dĩ, trong mắt xẹt qua một tia trêu tức, chậm rãi cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên người nào đó dường như vẫn đi vào chốn thần tiên, trầm thấp cười.

Tiếp tục đọc

%d bloggers like this: